Tình Yêu Đến Muộn - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:51:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi nhận tin nhắn trả lời của Tần Xuyên, Minh Ý vốn định chào tạm biệt Tạ Vân Đường, dù thì hướng về nhà cũ của nhà họ Tạ và Đình Viên cũng ngược .

Thế nhưng vì tay lái của Minh Ý quá kém, Tạ Vân Đường để chú Vương cất công tới đón nên tự lái xe đưa Minh Ý về nhà , đó mới lái xe nhà cũ.

Khi Minh Ý về tới nơi thì Phó Thời Lễ vẫn về. Thấy , cô đá vội đôi giày cao gót lao nhanh lên lầu.

Từ nhỏ tới lớn, cô nhận quà thì nhiều, nhưng chủ động tặng quà thì đây là đầu tiên.

 

Trên xe, cô nghĩ mãi, nên tặng đôi khuy măng-sét cho Phó Thời Lễ thế nào thì hợp lý. Trong đầu cô âm thầm tập dượt nhiều , nhưng nào cũng cảm thấy lời lẽ quá sến súa.

Cuối cùng, cô quyết định cứ liều một phen, dù bây giờ Phó Thời Lễ cũng về, cô cứ để thẳng món quà trong phòng . Anh thông minh như , chắc chắn sẽ hiểu ý cô.

Khi đến cửa phòng Phó Thời Lễ, bàn tay đang định mở cửa của Minh Ý khựng .

Tuy sống chung một mái nhà, nhưng đây là đầu tiên cô tự tiện phòng khi ở nhà.

Lúc đầu vì Phó Thời Lễ chê bai, cô tức phát điên, đừng là chủ động bước phòng , đến thêm một cái cô cũng thấy chướng mắt.

Khi cô nào ngờ, một ngày lén lút bước phòng của Phó Thời Lễ như thế .

mà, cô , chỉ để một món đồ thôi mà, Minh Ý tự an ủi như .

Do dự vài giây, cô chỉnh nét mặt, khẽ hất cằm lên đưa tay đẩy cửa bước , cố tỏ đường hoàng.

Căn phòng của Phó Thời Lễ đúng như cô tưởng tượng, mang phong cách Bắc Âu tối giản, tông màu đen trắng xám chủ đạo, thứ sắp xếp ngăn nắp gọn gàng, đến cả ga trải giường cũng phẳng phiu một nếp nhăn. Nếu thì còn tưởng đây là phòng trưng bày, từng ở.

Thấy , Minh Ý về phía sofa trong phòng lẩm bẩm:

là y hệt con .”

Cũng chán ngắt, khô khan, cứng nhắc như thế.

Vừa dứt lời, cô còn kịp đặt món quà trong tay xuống thì phía bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo: “Y hệt cái gì cơ?”

Minh Ý giật đến nỗi tay run lên, chiếc túi đựng khuy măng-sét rơi thẳng xuống đất.

Thấy , ánh mắt Phó Thời Lễ chậm rãi xuống, liếc đồ vật đất. Logo in túi khá to, liếc qua nhận đó là thương hiệu chuyên về phụ kiện nam nổi tiếng.

Trong lòng lập tức hiểu rõ, đoán hôm nay Minh Ý hỏi giờ về, cũng như lý do cô xuất hiện trong phòng . Chắc chắn sai .

Minh Ý theo phản xạ , lắp bắp : “Anh… về đột ngột thế?”

Thấy cô mặt mũi chột như thế, Phó Thời Lễ bất giác bật : “Không chính em gọi về ?”

Minh Ý theo bản năng lảng tránh ánh mắt , khẽ mím môi: “Em chỉ nhờ Tần Xuyên hỏi xem khi nào về thôi, chứ bảo về sớm.”

Gì chứ, cứ như thể cô mong về lắm . Không hề nhé!

Hiếm khi thấy tiểu công chúa như cô bộ dạng hổ, lúng túng như . Dù gì từ nhỏ đến lớn, cô dối chớp mắt, bịa chuyện hại mắng cũng ít.

Thấy thế, tâm trạng Phó Thời Lễ khá , môi khẽ nhếch, thong thả trêu chọc: “Vậy ? Em cũng đây là nhà cơ đấy, mà về còn xin phép em ?”

Minh Ý mím môi, sắc mặt mất tự nhiên: “Ai ? Ý em là… gõ cửa gì hết.”

“Em cần nhắc ?”

Vừa , bước tới, dừng cách cô đầy một mét, từ tốn cúi nhặt chiếc túi lên, còn nhẹ nhàng phủi lớp bụi đó.

Sau đó, ánh mắt dừng khuôn mặt cô, thong dong : “Đây là phòng của , Phó phu nhân.”

“…”

Dừng một nhịp, khẽ bật :

“Với em cũng đóng cửa ?”

“…”

Minh Ý tức đến mức ngửa . Nói một hồi, hóa thành của cô? Cô chỉ lén tặng một món quà thôi mà, khó đến thế chứ, hu hu.

Thấy , Phó Thời Lễ cúi đầu kỹ món đồ tay một lát, ngẩng lên hỏi: “Tặng ?”

Minh Ý mím môi, vội vàng , trong lòng thì ngượng độn thổ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh: “Ơ… nhặt… nhặt thôi.”

Phó Thời Lễ khẽ : “Thật ?”

Anh cúi đầu món đồ một nữa:

“Thương hiệu rẻ , mua là ai mà sơ ý đến —”

Còn hết câu, Minh Ý theo phản xạ nhíu mày sang : “Anh ai sơ ý—”

Khoan ! Không đúng!

Phó Thời Lễ mua là cô , cô gấp cái gì, tự khai thế ?!!

“…”

Lại cái đồ khốn đó dắt mũi . Minh Ý lúc chỉ đ.â.m đầu tường c.h.ế.t cho xong.

Nhục nhã quá! Quá nhục nhã !

Phó Thời Lễ nhàn nhã liếc cô một cái, thong thả mở túi, lấy đôi khuy măng-sét màu tím đậm đính đá quý bên trong.

Anh ngắm nghía đôi khuy măng-sét vài giây, giọng trầm thấp khen nhẹ: “Chủ nhân của đôi khuy mắt cũng tệ.”

Nghe , Minh Ý liếc một cái, kiêu ngạo hừ khẽ: “Còn hỏi ai chọn cơ chứ.”

Phó Thời Lễ đóng hộp , cúi mắt cô, bật : “Vậy là chịu thừa nhận ?”

“…”

Minh Ý cau mày, ngẩng đầu trừng mắt với : “Phó Thời Lễ, cố ý đúng ?!!”

Rõ ràng sớm đoán , mà còn cố tình trêu chọc cô! Đồ khốn—

Còn kịp mắng chữ “nạn” thì Phó Thời Lễ chậm rãi : “Lần đầu tiên công chúa nhỏ tặng quà cho , lúng túng một chút cũng bình thường thôi.”

Giọng trầm thấp, chậm rãi, ngữ khí dịu dàng mà tha thiết.

Minh Ý ngẩng đầu , chớp mắt đầy kinh ngạc. Sao cô cảm giác… trong lời của chút cưng chiều?

Cô bắt đầu nghi ngờ, liệu Phó Thời Lễ ai nhập hồn ?

Hoặc là… lén học lớp luyện chuyện hồi nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-27.html.]

Còn kịp hồn, Minh Ý thấy chậm rãi : “Quà , thích.”

Không hiểu , mặt Minh Ý nóng ran, tim đập cũng bắt đầu loạn nhịp. Một lúc lâu , cô mới thốt lên một tiếng: “Ờ.”

Nói xong, còn để Phó Thời Lễ kịp đáp , cô bỏ một câu: “Em về ngủ đây.”

Nói vội vàng chạy khỏi phòng ngủ như trốn chạy.

Đứng yên tại chỗ, Phó Thời Lễ bóng lưng luống cuống của cô, lòng bàn tay cầm cặp khuy măng-sét cũng dần dần nóng lên.

Về tới phòng, Minh Ý lập tức đóng sập cửa, dựa cánh cửa mà thở hổn hển.

Rõ ràng chỉ là mấy bước chân, mà cô cảm giác như hết một thế kỷ.

Tới giờ tim vẫn đang đập loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nãy Phó Thời Lễ thấy ?

Minh Ý mím môi, bắt đầu thấy sợ. Chắc là… thấy nhỉ?

Nếu mà thấy thì đúng là mất mặt c.h.ế.t , còn tặng quà, còn tim đập loạn nữa chứ!

A a a a a a a a a a a a!

Một lúc , Minh Ý thở dài, nghĩ bụng: Thôi kệ, cùng lắm mai mốt lựa lời mà giải thích với Phó Thời Lễ, cứ bệnh tim, nhịp tim đều.

Nghĩ đến đây, điện thoại tay cô bỗng rung lên một cái.

Trái tim bình của Minh Ý nhảy dựng lên cổ họng. Cứ thế thì sớm muộn gì cô cũng mắc bệnh tim thật mất!

Cô cúi đầu điện thoại, là cuộc gọi đến từ Tạ Vân Đường. Đang định bắt máy thì còn kịp chạm màn hình, đối phương cúp máy.

Minh Ý: “……”

Còn kịp bực thì điện thoại rung lên.

Cô cúi đầu , mấy tin nhắn WeChat nhảy liên tục lên màn hình, cần đoán cũng chắc chắn là Tạ Vân Đường gửi.

“……”

Minh Ý bực mở WeChat .

Tạ Vân Đường nhất là chuyện gấp cần cô, thì!!

Thế nhưng, mở thấy một loạt:

[A a a a a a a a a a a a]

“…………”

[Minh Ý: Gào cái gì đấy?!!]

Gửi xong, cô mới kéo màn hình lên tiếp.

[Tạ Vân Đường: Sở Sở, đang gì thế? Sao điện thoại của tớ?]

[Tạ Vân Đường: Hu hu hu Sở Sở , tớ đ.á.n.h cho tơi tả , bên còn thằng chơi tướng Chung Quỳ cứ nhạo tớ suốt, hu hu hu, tớ đáng thương quá.]

[Tạ Vân Đường:[ảnh]]

[Tạ Vân Đường: Cậu đang ?!!]

[Tạ Vân Đường: Thấy tin nhắn thì trả lời ngay ! A a a a a a a!]

[Tạ Vân Đường: Hu hu hu Công chúa Sở Sở, tớ cần , thì tớ một xông pha chiến trường !]

[Minh Ý: ……]

[Tạ Vân Đường: Cuối cùng cũng trả lời !!! Mau lên mau lên, game , tớ chỉ còn thiếu một nữa là lên Vương giả, mấy trận gần đây cứ thắng một trận thua một trận, bực c.h.ế.t mất, trừ hết .]

“……”

Dù hiện tại Minh Ý mắng , nhưng nghĩ thì là cô dắt Tạ Vân Đường cái hố Vương giả vinh diệu còn gì!

Hồi cấp ba Minh Ý thích chơi game, lúc đó chơi Liên minh huyền thoại bản PC, nhưng thấy chơi mỗi lúc máy, tiện. Sau game Vương giả vinh diệu di động, đúng là thỏa mãn mong chơi game lúc nơi của cô.

Hơn nữa trong game nhiều tướng nữ xinh , skin cũng , thao tác đơn giản. Từ đó Minh Ý dứt hẳn PC, chìm luôn trong hố mobile game, tiện thể kéo theo cả Tạ Vân Đường xuống cùng.

Vào game, Minh Ý và Tạ Vân Đường bật mic nội bộ trong đội.

Minh Ý hỏi: “Cậu đang ở nhà ? Sao còn thời gian chơi game, chuyện với chú ?”

Tạ Vân Đường đáp: “Lúc đầu ăn cơm xong cũng định chuyện đấy, nhưng vài câu thì bạn học cũ của bố tớ gọi điện tới, hai giờ đang tám gần hai tiếng .”

“Ban đầu tớ chỉ thấy chờ cũng chán nên một trận, thấy ông xong nên tớ về phòng luôn, để mai tiếp, dù tớ cũng sẽ ở trong nước lâu, vội một tối .”

“Ừ.”

Minh Ý đáp khẽ, tiện tay cấm luôn tướng Chung Quỳ, hỏi tiếp: “Cậu trận chơi gì?”

Tạ Vân Đường: “Cậu rừng nhé? Cậu rừng thì tớ chơi hỗ trợ.”

“Được.”

Tạ Vân Đường: “À đúng , chiều nay đưa quà cho Phó Thời Lễ ? Anh gì?”

“……”

Sao nhắc chuyện chứ, cô mới quên .

Sắc mặt Minh Ý thoáng mất tự nhiên, đáp qua loa: “Ừ, đưa .”

“Ông chồng của ? Có thích ?”

Minh Ý liếc mắt, hỏi : “Anh dám thích ?”

Nghe , Tạ Vân Đường : “Cũng đúng, nếu dám thích, chắc hôm nay đập nhà mất.”

Minh Ý: “……”

“Làm gì mà nghiêm trọng thế.”

mà, thử mua món tớ xem, đảm bảo như phát hiện tân thế giới!”

Minh Ý mím môi: “Tất chân đen á? Tớ .”

Tạ Vân Đường nhíu mày: “Sao bài xích tất chân đen thế chứ, đó là bí kíp tăng nhiệt độ tình cảm vợ chồng đấy!”

Nói xong, cô ngừng vài giây, như nghĩ điều gì đó, hỏi bằng giọng thể tin nổi: “Không lẽ… với Phó Thời Lễ vẫn “chuyện ”?”

 

Loading...