Tình Yêu Đến Muộn - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:50:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước khỏi cổng Tinh Nghệ truyền thông, Minh Ý vốn định gọi xe đến thẳng công ty của Phó Thời Lễ. nghĩ đến phận của , cứ thế đường hoàng đến Phó thị thì cho lắm, nhỡ ai chụp , trở thành một cú nổ mạng. Cô thật sự vì tin đồn mà leo hot search thêm nào nữa.

Hơn nữa, cô đến để cảm ơn Phó Thời Lễ, nếu tay mà đến thì chẳng , qua thấy thiếu thành ý.

Nghĩ tới nghĩ lui, Minh Ý vẫn thấy nên ghé trung tâm thương mại gần đó mua chút quà mang theo. Như thế sẽ trông thành ý hơn. Dù hôm qua Phó Thời Lễ cũng tặng cô cả đống đồ, nếu quà đáp lễ thì chẳng khác nào quá keo kiệt, dù gì cũng nên chút tấm lòng.

May mà gần đây mấy trung tâm thương mại cao cấp, Minh Ý gọi một chiếc xe, thẳng đến chỗ cô lui tới nhất.

Vừa lên xe, cô dựa lưng ghế , nhắm mắt nghỉ ngơi. Dòng xe cao cấp kiểu an , kể cả ngủ gật cũng .

Đang lơ mơ buồn ngủ thì điện thoại bỗng đổ chuông.

Minh Ý cúi xuống màn hình, ngờ là Tạ Vân Đường gọi đến, còn là nội địa.

???

Thấy , cô nghi hoặc, vẫn nhận cuộc gọi và áp máy tai: “A lô?”

Bên tiên vang lên tiếng gió thổi vù vù, đó là giọng trong trẻo, đáng yêu của Tạ Vân Đường: “Sở Sở, tớ về Lệ Thành ~ Cậu đang ở đấy? Hôm nay rảnh , tớ qua tìm !”

Sở Sở là tên gọi mật của Minh Ý, do cô – bà Minh – đặt cho. Khi còn nhỏ, trong nhà gọi cô như . Sau khi qua đời, để tránh gợi nỗi buồn, dần gọi nữa, chỉ gọi cô là Tiểu Ý hoặc Ý Ý.

Thật Minh Ý thích cái tên Sở Sở. Chỉ là thấy cô buồn nên ngừng nhắc tới, cô cũng chủ động đề cập. Bây giờ chỉ những cực thiết mới gọi cô như , chẳng hạn như Tạ Vân Đường.

“Cậu về Lệ Thành á?”

Minh Ý sững : “Nhanh thế? Mấy hôm chẳng còn Tết mới về ?”

Giọng của Tạ Vân Đường hân hoan: “Tớ học đủ tín chỉ , xin nghỉ với giáo sư là về luôn! Dù tớ cũng thi cuối kỳ. Thầy thấy tớ một bôn ba nơi đất khách ba năm về nhà nên đặc cách cho tớ về sớm!”

trong đó thể nào cũng phần khoa trương của Vân Đường, nhưng lý do gì quan trọng, miễn là cô thể trở về thì Minh Ý vui. Đừng thấy từ bé đến lớn bao nhiêu sẵn sàng chiều theo cô, thực sự đồng cảm, chia sẻ thật lòng chỉ một Tạ Vân Đường.

“Cậu đến sân bay Lệ Thành ? Sao với tớ để tớ đón?”

Tạ Vân Đường: “Tớ đến thôi, tạo bất ngờ cho mà.”

Nghe , Minh Ý cúi xuống xem giờ, : “Vậy đợi tớ ở sân bay, tớ đến ngay.”

“Hôm nay phim hả?”

Minh Ý: “Không, hôm nay nghỉ. Cụ thể gặp .”

Tạ Vân Đường: “Được, tớ đợi ở cổng ba sân bay.”

“Ừ.”

Cúp máy xong, Minh Ý : “Bác tài, phiền bác đổi hướng, đưa cháu tới sân bay quốc tế Lệ Thành.”

Nghe , tài xế cau mày: “Cô ơi, trung tâm thương mại với sân bay là hai hướng ngược đấy! Còn tính thêm phí cao tốc nữa nha!”

Nghe thế, Minh Ý ngay bác tài là tay mới, chắc mới bắt đầu chạy dòng xe cao cấp bao lâu. Dù gì khách chọn loại xe đều là tiền, ai tính toán vài đồng phí cao tốc chứ.

Cô dịu giọng trấn an: “Bác yên tâm, phí cao tốc và cả phần đường vòng cháu đều trả hết. Bác nhanh giúp cháu, cháu đang vội đón bạn. Cháu sẽ trả thêm ba mươi phần trăm coi như tiền dịch vụ.”

Nghe , bác tài lập tức vui vẻ xe, chạy thẳng về phía sân bay.

Nửa tiếng , xe dừng cổng sân bay. Minh Ý thanh toán qua ứng dụng đặt xe, mở cửa bước xuống thấy Tạ Vân Đường đang kéo hành lý chờ bên ngoài.

Rõ ràng Tạ Vân Đường cũng thấy cô, lập tức sải bước về phía Minh Ý.

Nhìn theo chiếc xe phía Minh Ý rời , Tạ Vân Đường nhịn trêu chọc: “Cậu thi bằng lái xong mà như thi nhỉ.”

Minh Ý lườm cô một cái: “Tớ lặn lội đường xa đến đón , là để câu hả?”

Vừa dứt lời, Minh Ý khựng một chút. Câu cô thấy quen thế, hình như ai thì .

Còn kịp nhớ là ai , Tạ Vân Đường lên tiếng: “Đi nhanh lên, bố tớ bảo chú Vương tới đón , xe đỗ ngay phía . Lên xe , tớ lạnh c.h.ế.t đây!”

Chú Vương từng là trợ lý của bố Tạ Vân Đường, giờ là quản gia nhà họ Tạ, việc mấy chục năm.

Minh Ý gật đầu, cùng Tạ Vân Đường về phía chiếc Maybach đen đỗ gần đó hỏi: “Lạnh thế lên xe chờ?”

Nghe , Tạ Vân Đường liếc cô một cái: “Chẳng sợ đến tìm thấy tớ . Minh Sở Sở, mấy năm gặp càng lúc càng vô tình đấy.”

“…”

Minh Ý chợt nhớ cũng từng với cô y hệt như thế.

Cô mím môi, hiếm khi cãi .

Lên xe, Minh Ý lễ phép chào hỏi: “Chào chú Vương ạ.”

Khi còn nhỏ, Minh Ý từng đến nhà Tạ Vân Đường chơi ít . Mỗi cô với Tạ Vân Đường bày trò gây họa, đều là chú Vương thu dọn mớ hỗn độn.

Chú Vương mỉm hiền hậu: “Cô Minh cũng đến .”

Minh Ý ngọt ngào, gật đầu: “Tạ Vân Đường về nước, đương nhiên cháu tới đón .”

Trong mắt ngoài, Minh Ý thể là kiểu con gái kiêu ngạo, bướng bỉnh, nhưng mặt lớn, cô luôn cách tỏ ngoan ngoãn, lễ phép. Chính vì , cô các bậc trưởng bối yêu quý.

Thấy thế, Tạ Vân Đường nhịn lườm cô một cái, tiếng “Vân Đường~” ngọt xớt khiến cô nổi hết da gà.

Cô lên xe: “Chú Vương, đưa cháu tới căn hộ ở trung tâm ạ.”

Nghe , chú Vương đầu hỏi: “Cô chủ hôm nay về nhà ? Trước khi , ông chủ dặn nhất định đưa cô về.”

Tạ Vân Đường đáp: “Cháu mang hành lý qua đó để tạm, tối vẫn về ăn cơm. Hơn nữa cháu mới về, còn nhiều chuyện với Sở Sở.”

Lúc chú Vương mới yên tâm, gật đầu: “Vậy đến chiều cô chủ nhớ gọi cho , tới đón.”

Tạ Vân Đường tươi: “Vâng, cảm ơn chú Vương.”

Nói , chú Vương , khởi động xe, rẽ về hướng trung tâm thành phố.

Căn hộ của Tạ Vân Đường ở khu trung tâm, thuộc một trong những khu nhà cao cấp nhất vài năm . Tuy nhiên, do kinh tế Lệ Thành phát triển quá nhanh, xung quanh mọc lên thêm mấy khu cao cấp khác, nên khu giờ trông vẻ khiêm tốn.

Xuống xe, Minh Ý và Tạ Vân Đường thang máy lên tầng hai mươi hai.

Vừa mở cửa bước , căn phòng sạch sẽ một hạt bụi, hề giống nơi bỏ ba bốn năm, chắc chắn định kỳ đến dọn dẹp.

Cởi giày xong, hai như thường lệ ngả dài ghế sofa. Sofa nhà Vân Đường êm, Minh Ý cực kỳ thích.

Cả hai bắt đầu tán gẫu linh tinh, từ những chuyện thú vị Minh Ý gặp khi phim, đến các loại tin tức chấn động ba vòng tai mà Vân Đường khi ở nước ngoài, chuyện gì cũng đem .

Mãi cho đến khi Tạ Vân Đường kêu đói, Minh Ý cúi đồng hồ, mới giật nhận hai giờ chiều. Mà cô thì… vốn định ngoài mua quà cảm ơn Phó Thời Lễ.

Minh Ý : “Cậu ăn gì? Mình ngoài ăn , tiện thể dạo một vòng với tớ luôn.”

Tạ Vân Đường suy nghĩ vài giây: “Ăn lẩu , lâu lắm ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-26.html.]

“Vậy chúng tới quán nhé?”

Tạ Vân Đường gật đầu: “Được đấy, nó ở ngay trung tâm thương mại thích, ăn xong tiện dạo. Mà định mua gì thế?”

Minh Ý mím môi, do dự mấy giây mới : “Thật là định mua cho Phó Thời Lễ.”

Nghe xong, Tạ Vân Đường ngơ hai giây lập tức nở nụ đầy ẩn ý, trêu: “Xem cuộc sống hôn nhân của với Phó Thời Lễ cũng tệ nhỉ. Mới mấy hôm còn thấy than thở với tớ, giờ ngọt ngào thế ?”

“…”

Chỉ nét mặt của Vân Đường thôi là Minh Ý đang hiểu lầm gì . Sớm thế thì thật với cô gì.

Bị đến mức mặt nóng bừng, Minh Ý theo phản xạ mặt : “Không ! Chẳng qua là giúp tớ một chuyện lớn, nên tớ đáp lễ thôi.”

Nghe , Tạ Vân Đường giả vờ gật gù đầy nghiêm túc, còn tặc lưỡi mấy tiếng: “Tớ ngờ đấy, Minh Sở Sở mà cũng báo ơn ?”

Minh Ý trừng mắt liếc cô: “Tớ báo ơn khi nào?”

Tạ Vân Đường: “Có cần tớ nhắc ?”

“Lớp năm hồi tiểu học, vụ ở trường đấy.”

“Còn chia tay nghiệp cấp hai, trong bữa ăn…”

“Dừng!”

Chưa để cô kể tiếp, Minh Ý cắt ngang: “Cậu còn ăn hả?”

Thấy , Tạ Vân Đường chỉ , tiếp tục trêu nữa. Cô dậy: “Ăn chứ , đói xỉu luôn .”

Minh Ý : “Tớ thấy là thèm c.h.ế.t thì đúng hơn.”

Tạ Vân Đường liếc mắt cảnh cáo, hiệu “im lặng!”

Có Tạ Vân Đường ở đây, Minh Ý cũng chẳng cần gọi xe nữa. Năm phút , một chiếc Ferrari hồng cực ngầu lao v.út con đường trung tâm Lệ Thành.

Quán lẩu mà Minh Ý đến tầng sáu của trung tâm thương mại ngay trung tâm thành phố. Sau khi đỗ xe, cô và Tạ Vân Đường trực tiếp thang máy lên.

Giờ quán lẩu luôn đông kín , nhưng Minh Ý là hội viên kim cương của quán nên cần xếp hàng, thể thẳng.

Vì đây là quán lẩu nổi tiếng mở trong trung tâm thương mại cao cấp nên hẳn phòng VIP riêng. Không chỉ phục vụ chuyên nghiệp, mà còn những khác phiền.

Hai ăn gần hai tiếng, đến khi no nê mới dậy lên tầng dạo một vòng.

Tầng cao nhất tập trung các cửa hàng của những thương hiệu xa xỉ, cũng là nơi Minh Ý và Tạ Vân Đường thường xuyên mua sắm. Từ đồ nam, nữ đến trang sức, túi xách, thứ gì cũng .

Vừa lên đến nơi, hai lao ngay một cửa hàng, mỗi chọn vài món mới lạ thử. Sau đó dạo thêm một vòng lớn, mua ít quần áo, túi xách và trang sức.

Phụ nữ vốn dĩ chẳng thể cưỡng những thứ đẽ.

Đến khi cả hai bắt đầu cảm thấy mỏi chân, Minh Ý mới sực nhớ chuyện chính. Lần mua sắm bao nhiêu đồ cho bản mà chẳng mua gì cho Phó Thời Lễ.

Không cô cố tình mua, mà là đây là đầu tiên cô tặng quà cho đàn ông, thực sự nên mua gì mới hợp.

“Cậu xem, tớ nên mua gì tặng Phó Thời Lễ thì hợp lý?”

Tạ Vân Đường suy nghĩ một lúc, giơ tay chỉ về phía một ma-nơ-canh đặt cửa một cửa hàng xa.

Minh Ý: “? Ý là gì?”

Tạ Vân Đường tiến gần, chỉ đôi tất đen chân ma-nơ-canh: “Cái nè!”

Minh Ý càng hiểu: “Chị gái , tớ mua cho Phó Thời Lễ chứ mua cho tớ !”

Tạ Vân Đường thu tay , về cạnh Minh Ý: “Cậu thế? Cưới cả năm mà đầu óc vẫn thông ?”

Minh Ý: “?”

“Tất đen , v.ũ k.h.í tối thượng để đốn tim đàn ông đấy! Nhất là kiểu như Phó Thời Lễ, một trai thẳng từng yêu đương!”

Thấy Minh Ý vẫn hiểu , Tạ Vân Đường kiên nhẫn giải thích: “Đến lúc đó chỉ cần mặc tất đen, mặt .”

Nói , cô nháy mắt trêu chọc, đầy ẩn ý: “Tớ dám đảm bảo, món quà nào khiến Phó Thời Lễ vui hơn cái đó !”

“……”

Minh Ý cạn lời mất một lúc. Ý của Vân Đường chẳng là biến cô thành món quà để tặng cho Phó Thời Lễ ?

Lại còn mặc tất đen? Cô nổi.

Tỉnh vài giây im lặng, Minh Ý dứt khoát lơ mấy lời vô nghĩa của Tạ Vân Đường: “Thôi, tớ tự qua bên khu đồ nam và phụ kiện xem thử.”

Thấy , Tạ Vân Đường nhún vai: “Tùy .”

Minh Ý thông, đến thần tiên cũng bó tay.

Cuối cùng, cô chọn một đôi khuy măng sét tinh xảo trong một cửa hàng phụ kiện, cùng Tạ Vân Đường rời khỏi trung tâm thương mại.

Ra đến ngoài, Minh Ý mở WeChat, nhắn tin cho Phó Thời Lễ.

[Minh Ý: Hôm nay mấy giờ về nhà?]

Đợi mãi thấy trả lời, cô tìm đến tài khoản của Tần Xuyên, cúi đầu gõ chữ:

[Sếp của các đang ?]

Tần Xuyên liếc Phó Thời Lễ đang việc, cúi đầu nhắn một cách dè dặt: [Anh đang việc. Có chuyện gì cần chuyển lời , thưa phu nhân?]

[Minh Ý: Không gì, chỉ là nhắn tin cho thấy trả lời, cứ tưởng chuyện gì xảy .]

Tần Xuyên: “……”

Anh còn kịp trả lời thì màn hình điện thoại hiện một tin nhắn mới.

[Nhớ hỏi giúp xem tối nay mấy giờ về nhà.]

Tin nhắn hiện , kịp gõ , giọng nam lạnh nhạt vang lên bên tai: “Tần Xuyên.”

Tần Xuyên theo phản xạ ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt của Phó Thời Lễ. Anh giật , lập tức : “Phu nhân hỏi mấy giờ về nhà ạ.”

Nói xong cảm thấy đủ, vội bổ sung: “Phu nhân còn nhắn cho thấy trả lời, nên mới hỏi .”

Nghe , Phó Thời Lễ thu ánh , cầm điện thoại bên cạnh lên lướt qua màn hình WeChat, đó hỏi: “Cậu trả lời ?”

Tần Xuyên lắc đầu: “Chưa kịp ạ.”

Phó Thời Lễ gật nhẹ: “Ừm.”

Rồi thong thả gập vài tài liệu còn dang dở mặt, nhàn nhạt mở miệng: “Về thôi.”

“Ngay bây giờ.”

Loading...