Tình Yêu Đến Muộn - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:44:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ món quà xin của Phó Thời Lễ thực sự hợp ý nên tâm trạng Minh Ý cũng vì thế mà sáng bừng lên. Sau khi nhận quà, bao nhiêu u ám trong lòng cô đều tan biến. Cô thậm chí còn thấy mấy chuyện lộn xộn mạng chẳng đủ sức ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của nữa.

Buổi chiều, Minh Ý trở về phòng, thoải mái ngâm trong bồn nước nóng. Tắm xong, cô leo lên giường ngủ bù một giấc thật ngon.

Cùng lúc đó, sợ Minh Ý buồn bực nên buổi chiều Phó Thời Lễ cố tình ở nhà việc.

Trong thư phòng, đang suy ngẫm mấy câu Minh Ý chiều nay.

Nếu nhớ nhầm, hôm Minh Ý đến Trường Trung học 1 Giang Thành để kịch bản, chắc là ngày thứ ba kể từ khi họ đặt chân đến Giang Thành. Hôm đó hình như tan sớm, gặp Minh Ý sảnh khách sạn, cùng cô về tầng áp mái.

Nghĩ đến đây, Phó Thời Lễ bỗng sực nhớ điều gì. Anh cầm điện thoại bàn lên, mở WeChat, tìm ảnh đại diện của Kỳ Chu bấm .

Tin nhắn gần nhất Kỳ Chu gửi cho là ngày 26 tháng 12, trùng khớp với ngày hôm đó – ngày gặp Minh Ý khách sạn.

Lấy tinh thần, Phó Thời Lễ nheo mắt chằm chằm con “6” hiển thị màn hình điện thoại.

Chốc lát , thoát khỏi khung trò chuyện với Kỳ Chu, chuyển sang tìm WeChat của Tần Xuyên, cúi đầu gõ chữ:

[Phó Thời Lễ: Chiếc Lamborghini trong gara vẫn còn chứ?]

[Tần Xuyên: Vẫn còn, thưa sếp.]

[Phó Thời Lễ: Trông coi cho kỹ, cho của Kỳ Chu động .]

[Tần Xuyên: Rõ, sếp.]

[Phó Thời Lễ: Nếu của Kỳ Chu tới lấy xe, bảo trực tiếp liên hệ với .]

[Tần Xuyên: Vâng.]

[Phó Thời Lễ: Ngoài , kiểm tra kỹ xem tấm ảnh Weibo hôm nay bắt nguồn từ , tiện thể điều tra thêm về tên Chu Dạng .]

[Tần Xuyên: Dạ sếp, còn chuyện tin tìm kiếm liên quan đến phu nhân Weibo hiện giờ cần gỡ ạ?]

[Phó Thời Lễ: Tạm thời cần, nhớ bảo kiểm soát bình luận thường xuyên.]

[Tần Xuyên: Vâng, .]

Sáng sớm hôm .

Dù buổi chiều hôm Minh Ý ngủ bù ba tiếng, ăn tối xong cô vẫn buồn ngủ tới mức mở nổi mắt, nên ngủ từ sớm. Kết quả là sáng hôm cô tỉnh dậy khá sớm.

Mở mắt , Minh Ý cầm điện thoại xem giờ, mới tám giờ sáng.

Ban đầu còn định ngủ thêm một chút, nhưng vì hôm qua ngủ quá nhiều, giờ cô còn buồn ngủ nữa, đành bò dậy đ.á.n.h răng rửa mặt.

Làm biếng lề mề xong hết việc, cô điện thoại mới chỉ tám giờ rưỡi. Giờ thường thì dì Lan sẽ đang chuẩn bữa sáng, cô mà xuống lúc chắc cũng giúp việc gì đó.

Nghĩ , Minh Ý cúi đầu mở WeChat, kéo cửa phòng ngủ ngoài.

Hôm qua lẫn sáng nay đều tin nhắn nào đáng chú ý, cô cũng rõ tình hình Weibo . hôm nay tâm trạng cô , chẳng buồn tự chuốc phiền khi sáng sớm mở Weibo xem mấy tin vớ vẩn, tránh phá hỏng tâm trạng. Nhìn qua WeChat gì cần xử lý, cô liền tắt màn hình điện thoại.

Đi nửa cầu thang, Minh Ý ngẩng đầu thấy bóng dì Lan đang bận rộn trong bếp.

“Dì Lan, chào buổi sáng ạ.”

Nghe thấy giọng cô, dì Lan đầu tươi: “Chào buổi sáng, cô chủ. Hôm nay dậy sớm ?”

Minh Ý bước xuống cầu thang đáp: “Hôm qua cháu ngủ sớm mà. Sáng nay dì món gì ngon thế ạ?”

Dì Lan : “Trứng ốp la, cháo trứng bắc thảo thịt bằm, còn bánh trứng. Vừa nãy chủ còn dặn chừa sẵn một phần cháo để lò vi sóng cho cô, đợi cô dậy thì hâm nóng .”

“Phó Thời Lễ ạ?” Minh Ý chớp mắt. “Anh ? Đi sớm thế ?”

Lời dứt, đợi dì Lan kịp trả lời, cô thấy một giọng quen thuộc vang lên ngay lưng: “Tìm ?”

Giọng trầm thấp, trong trẻo, vương chút ý .

Minh Ý theo phản xạ : “Phó Thời Lễ? Anh ?”

Người đàn ông sải bước đến mặt cô, cúi đầu liếc cô một cái, “Vừa nãy em còn bảo mới sáng sớm, ?”

“À…” Minh Ý mím môi, “Ừm, cũng .”

Thu ánh , Phó Thời Lễ ga lăng kéo ghế bên cạnh : “Ngồi .”

Minh Ý liếc một cái, gì, lặng lẽ bước đến xuống. Dù Phó Thời Lễ cũng hiếm khi ga lăng thế , thể tận hưởng thì nên tận hưởng.

xuống, Phó Thời Lễ cũng vòng chỗ đối diện để .

Trong bếp, dì Lan hai tủm tỉm. Bình thường chỉ thấy hai đấu khẩu, hôm nay thì khác hẳn, lát nữa thể nào cũng cập nhật tình hình với ông chủ.

Hoàn hồn , dì Lan bê đĩa bánh trứng , múc thêm hai bát cháo mang đến đặt lên bàn ăn: “Còn hai quả trứng ốp la, sắp chín .”

Minh Ý ngẩng đầu mỉm : “Cảm ơn dì Lan ạ.”

“Không gì, cô chủ.”

Để phiền hai vợ chồng trẻ tâm sự, dì Lan dọn bữa sáng xong liền lấy cớ thu dọn kho chứa.

Trong phòng ăn yên tĩnh, chỉ thi thoảng vang lên tiếng va chạm của bát đũa, ai câu nào.

Bữa sáng hôm , Minh Ý ăn thoải mái. Nếu là đây, cô tuyệt đối thể tưởng tượng nổi một ngày thể cùng bàn ăn với Phó Thời Lễ, bình tĩnh mà yên lặng dùng xong một bữa sáng.

Minh Ý đặt đũa xuống, định mở lời với Phó Thời Lễ thì điện thoại bàn ăn bất ngờ đổ chuông.

Cô cúi đầu liếc , là cuộc gọi từ Thịnh An Ninh.

Theo phản xạ, Minh Ý ngẩng đầu Phó Thời Lễ một cái dậy: “Em ngoài điện một lát, là chị quản lý của em gọi đến.”

Phó Thời Lễ gật đầu, cũng đặt đũa xuống, giọng bình thản: “Nghe ở đây luôn , chắc là liên quan đến chuyện hôm qua.”

Trước khi ăn, nhận cuộc gọi từ Tần Xuyên, là chuyện ngày hôm qua vài manh mối. Trước khi cúp máy, bảo Tần Xuyên sắp xếp bằng chứng, đó liên lạc với Thịnh An Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-25.html.]

Nghe , tuy hiểu rõ đầu đuôi nhưng Minh Ý vẫn theo. Cô cúi đầu nhận điện thoại: “Alo? Chị An Ninh ạ?”

“Minh Ý, em xem thông cáo công ty đăng tối qua ?”

Minh Ý đáp: “Em , tối qua em ngủ sớm, sáng nay cũng xem điện thoại. Có chuyện gì ạ?”

Thịnh An Ninh : “Không gì nghiêm trọng, chiều qua chị liên hệ với quản lý của Chu Dạng, bên đó đồng ý sẽ phối hợp đăng bài đính chính. Mới nãy thông cáo đăng, chị gọi để báo với em một tiếng.”

“Với , đạo diễn Trần và Kỳ Chu cũng lượt đăng weibo, xác nhận góc chụp trong bức ảnh và tính chất xác thực của câu chuyện lan truyền. Chỉ là vẫn cần điều tra xem ai là tung ảnh ngoài. Nếu sáng nay em rảnh thì ghé công ty một chuyến, vài việc trực tiếp sẽ dễ hơn.”

Nghe đến đây, hiểu Minh Ý vô thức ngẩng đầu về phía Phó Thời Lễ. Thấy phản ứng gì đặc biệt, cô mới thu ánh mắt: “Vâng, lát nữa em đến gặp chị.”

Thịnh An Ninh : “Ừ, chị đợi em ở văn phòng.”

“Dạ.”

Cúp máy, Minh Ý đầu Phó Thời Lễ bằng ánh mắt hoài nghi: “Anh chuyện gì đúng ?”

Phó Thời Lễ khẽ nâng mi mắt lên, ngừng vài giây ung dung lấy khăn lau tay, đáp thẳng: “Quản lý của em gì?”

Minh Ý đáp: “Chị An Ninh bảo hôm qua công ty đăng văn bản thông báo đính chính, sáng nay phía Chu Dạng và đạo diễn Trần cũng phối hợp đăng bài, xác minh hôm đó chỉ là đang diễn phân cảnh.”

“Còn gì nữa?”

“Còn việc ai là chụp ảnh, phát tán ngoài thì chị bảo em đến công ty một chuyến, sẽ rõ hơn.”

Nghe xong, Phó Thời Lễ cụp mắt, vẻ như đang cân nhắc điều gì.

Một lúc , gật đầu: “Em định lúc nào?”

Minh Ý xem đồng hồ: “Hôm nay dậy sớm, việc gì, em tính luôn buổi sáng.”

Phó Thời Lễ thì dậy, tiện tay lấy chiếc áo vest đang treo lưng ghế, sải bước khỏi phòng ăn: “Vậy đưa em .”

Tới Tinh Nghệ truyền thông, Minh Ý thẳng lên tầng, tìm đến văn phòng của Thịnh An Ninh. Vừa bước khỏi thang máy, cô tình cờ chạm mặt Tống Ninh đang từ tầng xuống.

Minh Ý thoáng khựng , hai chỉ chừng hai giây, đó Tống Ninh liền dời mắt, lướt qua cô mà .

Khi lấy tinh thần, Minh Ý vô thức ngoái đầu . Tống Ninh gì ở đây? Cô là nghệ sĩ của công ty ? Sao cô từng ?

Không suy nghĩ thêm, Minh Ý nhanh ch.óng hướng cũ, đôi giày cao gót về phía văn phòng của Thịnh An Ninh.

Đẩy cửa bước , Thịnh An Ninh sẵn bàn việc chờ cô: “Tới nhanh thế? Chị còn tưởng em trưa mới đến.”

“Hôm nay em dậy sớm, lúc chị gọi thì em đang ăn sáng.”

Vừa , Minh Ý tiện tay đóng cửa văn phòng , hỏi: “Em gặp Tống Ninh ở hành lang, cô đến công ty gì thế? Hình như từ hướng văn phòng chị , chị ký hợp đồng với cô ?”

Cô ngập ngừng hai giây, thấy kỳ lạ: “Em nhớ cô ký với Hoàn Cảng đến tận hai mươi năm cơ mà.”

Thịnh An Ninh đáp: “Chị đang định với em chuyện đây. Bức ảnh đăng mạng là do Tống Ninh chụp.”

Nghe , Minh Ý sững : “Em gì đắc tội với cô .”

Cô cố gắng nhớ , chắc chắn rằng đầu tiên gặp Tống Ninh là ở phim trường, đó từng xích mích gì.

“Chuyện là trợ lý của chồng em điều tra . Nói thật lúc đầu chị cũng bất ngờ lắm. Nãy Tống Ninh đến tìm chị cũng vì việc . Em chị từ từ rõ.”

Minh Ý gật đầu.

Thịnh An Ninh : “Chuyện Tống Ninh ký hợp đồng độc quyền hai mươi năm với Hoàn Cảng, em chứ?”

“Biết ạ.”

Tống Ninh xuất nhí, nhờ một vai diễn nổi bật mà vụt sáng, diễn xuất khí chất riêng, nhưng lâu ký với Hoàn Cảng. Chỉ là danh tiếng của Hoàn Cảng trong giới vốn mấy , chuyên bóc lột nghệ sĩ. Hợp đồng mà Tống Ninh ký còn bằng cả nghệ sĩ hạng B bây giờ, chuyện trong giới ai cũng ngầm hiểu.

Mấy năm gần đây, Hoàn Cảng càng lúc càng xuống dốc. Gần đây còn rộ lên tin đồn Tổng Giám đốc của họ môi giới mại dâm, tuy nhiên tin tức dập nhanh, thật giả khó phân.

Thịnh An Ninh : “Có lẽ chuyện ầm ĩ như thì sớm muộn cũng , Tống Ninh chủ động đến gặp chị, kể hết chuyện, mong tha thứ.”

“Cô , gần đây Mạnh Trân Trân dây mơ rễ má với thiếu gia nhà Hoàn Cảng. Trước khi Giang Thành, Mạnh Trân Trân tìm đến cô , bảo cô theo dõi em, tìm cơ hội tung chút tin giật gân. Chỉ cần cung cấp thông tin giá trị khiến em bại danh liệt, Hoàn Cảng sẽ đồng ý giải ước với cô .”

Nghe đến đây, Minh Ý hiểu rõ chuyện.

Thật , việc Mạnh Trân Trân khiến Minh Ý bất ngờ chút nào. Cô vẫn nhớ rõ hôm đó lúc quảng cáo tình cờ gặp Mạnh Trân Trân, đối phương những lời đầy ẩn ý. Mạnh Trân Trân cho rằng Phó Thời Lễ là kim chủ của cô, vì thế mới bày đủ trò tạo scandal, phá vỡ quan hệ giữa cô và .

Nghĩ tới đây, Minh Ý khẽ cụp mắt xuống. Chỉ tiếc rằng, cô và Phó Thời Lễ… vốn loại quan hệ như .

Lấy tinh thần, cô hỏi: “Có bằng chứng ạ?”

Thịnh An Ninh khẽ lắc đầu: “Không . Tống Ninh Mạnh Trân Trân gặp cô trong công ty lén lút chuyện, lúc đó thứ ba.”

Minh Ý: “Chị thấy lời Tống Ninh đáng tin ?”

“Chị nghĩ chắc dối. Dù đây em và cô cũng xích mích gì, càng chẳng thù oán, hơn nữa, chuyện giữa em và Mạnh Trân Trân trong giới cũng ít . Nếu bịa thì bịa trúng Mạnh Trân Trân? Còn nữa, bằng chứng mà Tống Ninh đưa là do trợ lý của chồng em cung cấp, nên độ tin cậy cũng cao hơn.”

Ngừng một chút, Thịnh An Ninh thở dài: “Chỉ tiếc là bằng chứng rõ ràng. Nếu chỉ dựa lời Tống Ninh mà trực tiếp đối chất với Mạnh Trân Trân, thể sẽ trở mặt c.ắ.n ngược.”

Minh Ý gật đầu: “Em cũng nghĩ thế.”

Thịnh An Ninh tiếp: “ , chồng em giúp nhiều lắm. Nếu trợ lý Tần tra tài khoản phụ đăng ảnh là của Tống Ninh, chắc tụi chị còn mò mẫm lâu, chắc đến Mạnh Trân Trân.”

“Giờ thì dễ , về chỉ cần để mắt đến Mạnh Trân Trân là .”

Nói xong, Thịnh An Ninh cô nháy mắt trêu chọc: “Nhớ cảm ơn chồng em cho đàng hoàng đấy nhé!”

“Vâng.”

Minh Ý đáp gọn gàng, dậy định rời .

Thấy , Thịnh An Ninh hỏi: “Ơ, luôn ? Vội gì thế?”

Minh Ý cong môi, liếc chị một cái đầy ẩn ý, trong mắt ánh lên nét : “Tất nhiên là cảm ơn chồng em .”

Loading...