Tình Yêu Đến Muộn - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:43:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thời Lễ cụp mắt cô mấy giây, giơ tay vén lọn tóc rối mặt cô tai, khẽ : “Em nghĩ ?”
Minh Ý chớp mắt mấy cái, vẫn yên nhúc nhích. Không hiểu , cô bỗng thấy nghẹn lời. bất kể lý do là gì, khoảnh khắc , chỉ cần Phó Thời Lễ mặt ở đây với cô đủ khiến cô ngạc nhiên và vui mừng .
Thấy , Phó Thời Lễ giơ tay khẽ quơ mặt cô: “Sợ đến đờ ?”
Lúc Minh Ý mới sực tỉnh. Cô đưa tay gạt tay Phó Thời Lễ , đ.á.n.h giá từ xuống mấy giây, vẫn giữ nguyên sự kiêu ngạo vốn của một tiểu thư: “Cảm ơn giúp em lúc nãy. Nếu bận thì cứ việc của , cần lo cho em . Em đợi quản lý đến đón là .”
Dựa theo hiểu của cô về Phó Thời Lễ, giờ xuất hiện ở sân bay, tám chín phần là chuẩn công tác.
Nghe , Phó Thời Lễ rũ hàng mi, ánh mắt dừng mặt cô vài giây bật vì tức: “Anh lặn lội từ xa đến tận đây để cứu em, thế mà em mấy lời vô tình thế với ? Hửm?”
Không hiểu , tim Minh Ý bỗng lỡ mất một nhịp.
ngoài miệng vẫn chịu thua: “Không em cảm ơn đấy ? Hơn nữa chuyện ở Giang Thành lẳng lặng biến mất, em còn tính sổ với đấy!”
Phó Thời Lễ khẽ : “Được .”
Anh ngừng hai giây, chậm rãi cởi áo khoác vest choàng lên vai cô: “Về nhà tính .”
Nói xong, cúi đầu liếc điện thoại: “Đi thôi, Tần Xuyên xử lý xong .”
Minh Ý chớp mắt: “Lúc đến thấy quản lý của em ?”
Nếu tình cờ, thì chắc chắn là Thịnh An Ninh liên lạc với Phó Thời Lễ. Chẳng qua là, họ trao đổi thông tin liên lạc từ bao giờ, cô gì cả?
“Tần Xuyên sẽ sắp xếp đưa cô về.” Phó Thời Lễ liếc cô một cái: “Em lo cho bản .”
Minh Ý cau mày: “Em gì lo ? Anh bên ngoài hết mà?”
Nghe , ánh mắt Phó Thời Lễ chầm chậm rơi gương mặt cô, cô mấy giây, giọng nhàn nhạt: “Chẳng lẽ Phó phu nhân định giải thích gì về mấy tấm ảnh Weibo ?”
Minh Ý: “?”
Còn kịp mở miệng, Phó Thời Lễ tiếp: “Chủ đề là giả, chứ ảnh chắc photoshop nhỉ?”
Minh Ý cạn lời: “Em—”
Chưa xong Phó Thời Lễ ngắt lời: “Nơi tiện chuyện.”
Vừa dứt lời, liền đưa tay đẩy cửa lối thoát hiểm, ánh mắt rơi khuôn mặt bối rối của Minh Ý, dừng hai giây chậm rãi mở miệng: “Về nhà từ từ tính.”
“…”
Dù Phó Thời Lễ là xử lý xong chuyện bên ngoài, nhưng đường rời khỏi sân bay, Minh Ý vẫn đội mũ kín mít, cúi gằm đầu, sát lưng . Mãi đến khi lên xe, cô mới tháo phăng mũ, khẩu trang và kính râm, hít một thật sâu như giải thoát.
Cô cúi đầu mở điện thoại, vốn định nhắn tin cho Thịnh An Ninh hỏi chị thế nào , tiện thể qua lấy hành lý. Ai ngờ bật màn hình lên thấy màn hình khóa hiện dòng chữ trong ứng dụng lịch: “Không nên gì cả.”
Minh Ý: “……?”
Rõ ràng hôm qua cô còn xem là cho việc xuất hành, động thổ, cầu may, cưới hỏi, gieo trồng vân vân…
Cô bèn nhấn xem kỹ hơn, trượt xem lịch mấy ngày gần đó, mới phát hiện ngày “nên xuất hành” chính là hôm qua…
“……”
Minh Ý lập tức cạn lời. Bảo hôm nay cô xuống máy bay fan của Chu Dạng rượt đuổi như g.i.ế.c.
Lần ngoài nhất định xem lịch hoàng đạo thật kỹ, huhu.
Lấy tinh thần, Minh Ý mở WeChat của Thịnh An Ninh .
[Minh Ý: Chị An Ninh về đến nhà an ạ?]
[Thịnh An Ninh: Vừa mới về. Em gặp Phó tổng nhỉ?]
Minh Ý theo phản xạ ngẩng đầu liếc Phó Thời Lễ, thấy đang bắt chéo chân ở ghế , nhắm mắt dưỡng thần, để ý gì đến cô. Cô cúi đầu, tiếp tục gõ chữ.
[Minh Ý: Gặp ạ, bọn em đang đường về.]
[Minh Ý: À đúng , hôm nay là chị liên hệ với Phó Thời Lễ ? Chị liên lạc của từ bao giờ thế, em gì cả?]
[Thịnh An Ninh: Chị mà của Phó tổng. Là chị nhờ Chúc Chúc liên hệ với trợ lý của . Còn chuyện liên lạc, hai mới đăng ký kết hôn ? Trợ lý của Phó tổng chủ động liên hệ với chị, cho chị riêng của , nếu em gặp chuyện gì cần giúp đỡ thì thể gọi trực tiếp.]
[Thịnh An Ninh: Chị tưởng em nên .]
[Minh Ý: ……]
[Minh Ý: Biết cái… củ cải .]
[Thịnh An Ninh: may mà hôm nay Phó tổng giúp, chuyện xảy đột ngột quá, chị bất ngờ, đang trong sân bay nên cách nào hơn.]
[Minh Ý: Vâng, em hiểu .]
[Minh Ý: À đúng , vali của em vẫn ở chỗ chị đúng ? Chị về nhà về công ty luôn đấy? Em sẽ cho đến lấy đồ.]
[Thịnh An Ninh: Không cần , hành lý của em trợ lý của chồng em mang . Chiều nay em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho , đừng mấy bình luận mạng. Chị về nhà đồ xong sẽ đến công ty tra vụ hôm nay.]
[Minh Ý: Vâng, em .]
Vì Minh Ý say xe nên dám chuyện nhiều với Thịnh An Ninh đường, chỉ trò chuyện qua loa vài câu thoát khỏi WeChat, tắt điện thoại, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Suốt dọc đường, bên trong xe yên tĩnh đến lạ.
Nửa tiếng , xe chầm chậm chạy khu Tây Ngọc Nhạc Đình.
Vừa xuống xe, Minh Ý liền , tay xách mũ và kính râm, giày cao gót lộc cộc bước thẳng về phía cổng.
Phó Thời Lễ vô thức liếc mắt theo. Dáng lưng cô thẳng tắp, vòng eo thon nhỏ uyển chuyển nhẹ nhàng, vài bước chân thôi toát lên dáng vẻ yêu kiều. Không còn chút dáng vẻ chật vật khi rượt đuổi trong sân bay ban nãy, ngược trông hệt như một con công đang chuẩn xoè đuôi.
Thấy , khoé môi Phó Thời Lễ bất giác khẽ cong lên, cũng cất bước theo.
Minh Ý tới cửa biệt thự, cúi đầu nhập mật mã khoá điện t.ử. Cô nhớ Phó Thời Lễ là sáu 0.
Cô đưa tay nhấn sáu phím ở hàng cùng.
Ngay đó là một tiếng “ùm”, hệ thống vang lên giọng thông báo: “Mật khẩu sai.”
“???”
Minh Ý đầu : “Không sáu 0 ?”
Thấy , Phó Thời Lễ nhấc chân bước đến lưng Minh Ý, giơ tay nhấn vài cái lên bảng điện t.ử.
Tiếp đó là một tiếng “tít——”, cánh cửa bật mở. Phó Thời Lễ đẩy cửa , ánh mắt hờ hững rơi lên gương mặt đầy khó hiểu của Minh Ý, chậm rãi : “Quên với em, hôm qua đổi mật khẩu . Sáu 1, sáu 0 an .”
“???”
Minh Ý: Anh thần kinh ????
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-24.html.]
Khoé môi Phó Thời Lễ khẽ động, đó lướt ngang qua Minh Ý thẳng trong.
“……”
Nhìn theo bóng lưng Phó Thời Lễ, Minh Ý nghiến răng nghiến lợi, một lúc lâu mới nhỏ giọng mắng khẽ: “Đồ khốn!”
Vào nhà, Minh Ý lập tức đá bay đôi giày cao gót, chuẩn lên lầu. Hôm nay cô ý định cãi với Phó Thời Lễ.
Thế nhưng, đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên thì phía chợt vang lên tiếng gọi của Phó Thời Lễ: “Minh Ý.”
Minh Ý tình nguyện : “Gì nữa?”
Phó Thời Lễ ngước mắt lên: “Nghĩ kỹ ?”
Minh Ý nhíu mày: “Nghĩ cái gì?”
Nghe , Phó Thời Lễ đáp, bước tới mấy bước, dừng cách cô xa.
Nhìn cô một lúc, giọng trầm thấp của vang lên, đôi môi mỏng khẽ nhúc nhích: “Tất nhiên là chuyện tính sổ. Vừa nãy ở sân bay ? Hay là Phó phu nhân quên mất từng gì ?”
“……?”
Minh Ý lục ký ức mấy giây mới phản ứng : “Anh đang chuyện tấm ảnh?”
Dù thì đó cô cũng thẳng thắn với Phó Thời Lễ về vấn đề trung thành trong hôn nhân giữa hai .
Phó Thời Lễ nhướn mày, lên tiếng.
Nể mặt Phó Thời Lễ hôm nay kịp thời xuất hiện cứu cô một phen, Minh Ý kiên nhẫn giải thích: “Tấm ảnh đó em cũng là do ai chụp. Hơn nữa lúc đó trong phòng học nhiều , chỉ em với Chu Dạng. Khi đó bọn em chỉ đang tập diễn thử thôi.”
“Với , góc chụp của tấm ảnh đó cũng vấn đề. Em với Chu Dạng thực gần đến !”
Phó Thời Lễ hờ hững liếc mắt: “Thật ?”
Minh Ý: “?”
“Nếu tin thì cứ điều tra, em cần gì dối chuyện ?”
Minh Ý ngẩng đầu thẳng, né tránh: “Em thừa nhận, tuy bình thường mắt với lắm, nhưng sự trung thành cơ bản với bạn hợp tác thì em vẫn .”
Bạn — h — ợ — p — t — á — c.
Phó Thời Lễ khẽ cong môi, lập tức bắt từ khoá trong lời cô.
Chưa kịp mở miệng thì Minh Ý tiếp lời: “Với , em điên mà ngoại tình với Chu Dạng chứ.”
Nghe , Phó Thời Lễ ngước mắt, ánh lạnh tanh lướt tới: “Em còn định ngoại tình nữa ?”
“……Không .”
Minh Ý nghẹn họng mất vài giây, càng càng thấy như đang bôi đen thêm cho . Cuối cùng đành : “Ý em là em thể nào chuyện đó. Anh hiểu ?”
Phó Thời Lễ trả lời ngay, dường như vẫn còn đang suy nghĩ về câu đó của Minh Ý.
Suy nghĩ một hồi, mới ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững lướt qua cô, giọng điệu lạnh nhạt: “Cũng đúng, với thu nhập của Chu Dạng chắc cũng chẳng nuôi nổi em.”
Minh Ý: “?”
Cái tư duy gì ? Ý cô rõ ràng là nhan sắc xứng đôi cơ mà?
Phó Thời Lễ: “Đã thì nếu hiện tại Phó phu nhân ý định ngoại tình, chuyện coi như bỏ qua.”
Nghe thế, Minh Ý nhịn lườm một cái, giọng châm chọc: “Vậy em còn cảm ơn Phó tổng rộng lượng nhỉ?”
Phó Thời Lễ khẽ nhíu mày: “Em rõ ý đó.”
Minh Ý “hừ” một tiếng, thu ánh mắt, đó lên tiếng: “Bây giờ Phó tổng tính xong nợ của , đến lượt em ?”
Phó Thời Lễ: “Em .”
“?”
Vừa thái độ , Minh Ý liền bốc hỏa. “Em ” á???
Anh ý gì đây? Cô là nhân viên của chắc? Đang báo cáo công việc ? Còn “em ” nữa!
Nói cái con khỉ !
Thấy , Phó Thời Lễ do dự hai giây chậm rãi mở miệng: “Chuyện ở Giang Thành từ mà biệt là sai, xin em.”
Minh Ý dựng tóc gáy: “Xin là xong ?”
“Anh cũng là em gọi Tần Xuyên tới đưa t.h.u.ố.c cho .”
Minh Ý chớp chớp mắt, ý là cô chăm uống t.h.u.ố.c đúng ?
Nói đến đây, Phó Thời Lễ ngừng hai giây, đó ánh mắt dừng gương mặt Minh Ý, giọng trầm thấp dịu dàng: “Thế nên, để cảm ơn, quà tặng em.”
Minh Ý nghi hoặc : “Quà gì cơ?”
Giọng đàn ông trầm khàn, chậm rãi: “Viên kim cương hồng em nhắc .”
“!!!!!!”
Kim cương hồng á?!!!!!
Dù vô cùng sốc nhưng khoảnh khắc , Minh Ý để bản đòn tâm lý ngọt ngào của Phó Thời Lễ cho mất phương hướng. Tim thì bay mất , nhưng vẻ mặt vẫn giữ nét đoan trang, dè dặt như một tiểu thư danh giá.
Cô nhẹ nhàng mím môi: “Rồi nữa?”
“Còn một bộ trang sức hồng ngọc, và một bộ lục bảo. Ngoài , bộ sưu tập mới mùa và mùa cũng cho đưa tới .”
“!!!!!”
Lúc nãy chỉ là một viên kim cương hồng cô còn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đến giờ thì thật sự những món quà của Phó Thời Lễ cho choáng váng, chỉ là ngoài mặt vẫn để lộ mà thôi.
Phó Thời Lễ khẽ cong môi: “Đều để trong phòng đồ, em thể tự qua xem.”
Nghe , Minh Ý gì, xoay phòng đồ.
Nhìn một mảng tường đầy ắp quần áo mới trong phòng, tâm trạng Minh Ý cuối cùng cũng khá lên chút ít. Cô thu ánh mắt, về phía những chiếc hộp mới đặt ở tay bên , nếu cô đoán nhầm thì đây chính là những món trang sức mà Phó Thời Lễ .
Cô đưa tay mở ba chiếc hộp mặt.
Một viên kim cương hồng, một bộ trang sức hồng ngọc, một bộ lục bảo, ba chiếc hộp ngay ngắn đặt mặt Minh Ý.
Khi Minh Ý còn đang ngắm nghía những món đồ quý báu mặt với ánh mắt rời nổi, thì bên tai vang lên một giọng trầm thấp, trong trẻo: “Giờ thì em chịu nhận lời xin của , Phó phu nhân?”
Minh Ý mím môi, trong lúc chiêm ngưỡng những viên kim cương cũng quên liếc mắt một cái: “Ừm, coi như miễn cưỡng tha thứ cho .”
Nghe , Phó Thời Lễ khẽ cong môi, giọng trầm thấp đầy cưng chiều: “Cảm ơn Phó phu nhân.”