Tình Yêu Đến Muộn - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:42:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày Minh Ý bay về Lệ Thành, trời trong xanh, nắng gợn mây. Cô cố ý chọn một ngày thời tiết thuận lợi để di chuyển.

Máy bay xuyên qua tầng mây, lượn một vòng trung Lệ Thành ở độ cao hơn năm nghìn mét.

“Thưa quý khách, phía là sân bay quốc tế Lệ Thành, máy bay đang chuẩn hạ cánh. Xin vui lòng gập bàn nhỏ, mở tấm che cửa sổ. Vì sự an của quý khách, khi đèn báo hiệu thắt dây an tắt, xin đừng dậy hoặc mở khoang hành lý. Cảm ơn sự hợp tác của quý khách.”[1]

Trong khoang hạng nhất, Minh Ý lười biếng đưa tay tháo bịt mắt, ánh sáng ch.ói lòa chiếu khiến cô theo phản xạ nghiêng đầu, khẽ nhắm mắt .

Ngay đó, bên tai vang lên giọng của Thịnh An Ninh: “Ngủ dậy ?”

Phải mất một lúc mới thích nghi , Minh Ý mở mắt , gật đầu: “Ừm, em dậy .”

Vừa , cô giơ tay duỗi một cái thật nhẹ: “Vẫn là giường lớn trong khách sạn ngủ sướng hơn, ngủ ba tiếng máy bay xong giờ lưng mỏi vai đau.”

Thịnh An Ninh bật khẽ: “Thế là còn sướng đấy, chị ba tiếng đây , kêu với ai?”

“Cũng nhanh phết.” Thu ánh mắt , Minh Ý nghiêng đầu xuống :

“Hôm nay trời thật.”

“Ừ, đúng là .” Thịnh An Ninh , “À đúng , khi lên máy bay, Chúc Chúc nhắn cho chị bảo chuyện ở quê cô giải quyết xong , hôm nay sẽ việc.”

Chúc Chúc là trợ lý của Minh Ý, dạo nhà việc gấp, Minh Ý cho cô nghỉ một tháng, còn thiếu năm ngày nữa là hết phép.

Minh Ý gật đầu: “Cũng nhanh thật đấy.”

“Chị gửi hiệu chuyến bay và thời gian hạ cánh cho cô khi lên máy bay .”

Vừa , Thịnh An Ninh cúi đầu đồng hồ: “Giờ chắc cô cũng đến sân bay .”

Minh Ý : “Biết ngay là chị An Ninh chu đáo nhất mà.”

Thịnh An Ninh liếc cô một cái: “Cái miệng ngọt như rót mật, lát nữa chị đưa em về nhà luôn nhé?”

Minh Ý gật đầu: “Vâng ạ. Tối qua em ngủ ngon, nãy ngủ máy bay cũng chẳng thoải mái mấy, đúng lúc hôm nay nghỉ, chiều em về nhà ngủ bù.”

“Được, lát nữa đưa em về . Mà em với chồng chuyện hôm nay về Lệ Thành ?”

“Chưa.”

Minh Ý đáp: “Em chặn , còn gì nữa.”

“…”

Thịnh An Ninh: “Vẫn gỡ chặn ?”

Minh Ý: “Chưa, để xem , tuỳ tâm trạng. Không cho em một lời giải thích đàng hoàng thì đừng hòng em bỏ qua.”

Lúc , máy bay từ từ hạ cánh, khi trượt hàng trăm mét đường băng thì dừng định.

Hành khách hạng nhất ưu tiên xuống . Minh Ý lấy khẩu trang và kính râm từ trong túi đeo lên, đó xách theo chiếc túi Hermès bản giới hạn, theo Thịnh An Ninh rời khỏi ống l.ồ.ng.

Đến sảnh sân bay, Thịnh An Ninh liếc mắt quanh một vòng, đó tháo chiếc mũ đang đội xuống, đội lên đầu Minh Ý: “Chị lấy hành lý ký gửi cho em. Em từ lối VIP cửa 3. Trước khi lên máy bay chị dặn Chúc Chúc chờ ở cửa 3 .”

Minh Ý tắt chế độ máy bay điện thoại, gật đầu: “Vâng, chị cẩn thận, em đợi chị ở lối .”

“Ừ.”

Nói xong, Thịnh An Ninh về phía băng chuyền hành lý.

Lúc lấy hành lý, Thịnh An Ninh mới phát hiện điện thoại của vẫn bật nguồn. Vừa xách vali của Minh Ý lên, cúi đầu điện thoại thì thấy ngay hơn chục cuộc gọi nhỡ và mấy chục tin nhắn WeChat – tất cả đều từ Chúc Chúc gửi đến.

Vừa thấy , Thịnh An Ninh lập tức linh cảm chẳng lành. Còn kịp mở tin nhắn, điện thoại đổ chuông – là Chúc Chúc gọi đến.

Thịnh An Ninh: “Sao thế?”

Giọng Chúc Chúc ở đầu dây bên vô cùng gấp gáp: “Chị An Ninh, xảy chuyện ạ!”

Tim Thịnh An Ninh chùng hẳn xuống: “Sao thế? Có chuyện gì? Em chậm thôi.”

“Là Weibo! Hai tiếng đăng ảnh mật của chị Minh Ý và Chu Dạng lúc phim ở Giang Thành. Giờ bài đó leo lên top 1 hot search . Fan của Chu Dạng đang ầm lên, em gửi link Weibo cho chị ạ.”

Đầu óc Thịnh An Ninh “ong” một tiếng, theo phản xạ cúi đầu mở tin nhắn riêng của Chúc Chúc, ngay đầu tiên là link bài đăng cách đây hai tiếng.

Giọng Chúc Chúc vẫn vang lên trong điện thoại: “Hơn nữa, nửa tiếng đăng ảnh chuyến bay hôm nay của chị Minh Ý lên Weibo. Bây giờ fan Chu Dạng kéo tới sân bay đông lắm ạ!”

“Em thấy, mấy fan lớn của Chu Dạng chặn ngay cửa sân bay, em gọi bảo vệ đến giữ trật tự , nhưng vẫn một nhóm fan lọt trong sảnh .”

“Với cả… hình như họ nhận biển xe của xe công ty . Em thấy mấy đang chờ rình gần cửa 3. Giờ đây chị An Ninh!”

Thoát khỏi WeChat, Thịnh An Ninh hít sâu một , cố gắng giữ bình tĩnh:

“Nghe chị , giờ em bảo tài xế lái xe ngay, chạy vòng quanh sân bay vài vòng . Bây giờ chị gửi cho em một điện thoại, em gọi đó, liên hệ với trợ lý của Phó tổng – Tần Xuyên. Nói em là trợ lý của Minh Ý, kể bộ tình hình cho . Phó tổng sẽ giúp.”

Chúc Chúc: “Vâng, chị An Ninh. Em ngay đây. Còn xe thì bao giờ ạ?”

Thịnh An Ninh kéo hành lý sải bước về phía cửa 3: “Mười lăm phút nữa , tới cửa 6. Nếu đợi mười phút thấy chị với Minh Ý thì thêm mười lăm phút nữa về cửa 3.”

“Vâng, em , em luôn đây.”

Cúp máy, Thịnh An Ninh kéo vali chạy nhanh về phía cửa 3, gọi điện cho Minh Ý. Vừa tới sảnh sân bay, từ xa thấy một đám kéo về một hướng, trực giác mách bảo đó chính là fan của Chu Dạng.

Xem Minh Ý cũng cảm thấy gì đó , bởi vì hướng đám đang là về phía cửa 3.

Chu Dạng debut sáu năm, tuy theo con đường thực lực, nhưng vì ngoại hình nổi bật nên vẫn thu hút một lượng lớn fan nữ và fan vợ – đây chính là lực lượng chủ lực trong fandom của .

Thịnh An Ninh tăng tốc bám theo, tiếp tục gọi cho Minh Ý. Gọi đến thứ bảy, Minh Ý cuối cùng cũng bắt máy.

“Minh Ý, em ? Giờ em ở , chị tới đón em!”

Tiếng ở đầu dây bên rõ ràng đang cố nén : “Alô, chị An Ninh, em đang kẹt ở lối thoát hiểm cửa 6. Bên ngoài tình hình thế nào ? Em bước khỏi sảnh thấy một đám đông nghịt kéo đến phía em.”

Thịnh An Ninh: “Chị cũng mới tin thôi, Chúc Chúc gọi điện cho chị xong. Nói là ba tiếng đăng ảnh mật của em với Chu Dạng lên Weibo, giờ fan của Chu Dạng như phát điên cả , đang truy lùng em khắp nơi đấy.”

“Chu Dạng á?”

Minh Ý ngẩn một lúc, đó vô cùng bất lực : “Em bao giờ ảnh mật với Chu Dạng chứ? Ngoài lúc phim , em cách tám mươi trượng còn gì!”

Thịnh An Ninh: “Chị xem ảnh Chúc Chúc gửi , là hôm em với cùng kịch bản ở lớp học trường Trung học 1 Giang Thành, chụp lén lúc đó. Do cách và góc chụp nên trông mật.”

“……”

Minh Ý: “Em cũng chịu đấy.”

“Chuyện để chị liên lạc với bên đoàn phim. Hôm đó trong lớp chỉ mấy , ảnh là ai chụp và phát tán chắc chắn thể tra . Giờ điều quan trọng nhất là khỏi sân bay.”

Minh Ý: “Quan trọng là bọn họ chuyến bay của em, còn cả giờ hạ cánh nữa?”

Theo lý thì hôm qua Minh Ý và Thịnh An Ninh cùng đoàn phim bay về, nhưng mấy hôm nay Minh Ý phim ở Giang Thành cảm lạnh, cả ngày hôm qua sốt cao, mãi đến rạng sáng nay mới hạ sốt.

Thịnh An Ninh: “Chúc Chúc đăng hiệu chuyến bay của em và giờ hạ cánh lên Weibo nửa tiếng khi máy bay đáp. Fan Chu Dạng thấy thế liền kéo tới luôn.”

“……”

Nghe , Minh Ý rón rén thò đầu tình hình bên ngoài, mấy đuổi theo cô lúc nãy giờ đang cách đầy trăm mét, ngó nghiêng xung quanh, thậm chí Minh Ý còn thấy rõ tiếng họ chuyện.

“Người ? Đi mất ?”

“Không nữa, cô chạy nhanh quá, lúc bọn đuổi theo thấy .”

“Cậu chắc là nhận nhầm đấy chứ?”

“Sao mà nhận nhầm , hôm nay Minh Ý mặc đúng cái áo khoác mà đó cô đăng hình selfie Weibo, đừng thấy cái áo đấy bình thường, thiết kế nên rõ, cái áo khoác đấy là bản giới hạn của nhà Hermes, thế giới tới mười cái, thể nhầm .”

“……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-23.html.]

Nghe , Minh Ý lặng lẽ cởi chiếc áo khoác đang mặc , món đồ trị giá hơn chục vạn tệ.

Ban đầu cô định vứt luôn vì thấy xui xẻo, nhưng nghĩ bỏ từng tiền mua, cuối cùng vẫn nỡ.

“Được , nhận nhầm là . tin, sân bay tí xíu thế mà cô còn thể mọc cánh biến mất chắc?”

thế, chúng chia tìm, kiểu gì cũng lục !”

“Được, , mấy chị em khác bảo vệ chặn ngoài , đám chị em lẻn tới ba mươi , còn vài đang canh ở mấy lối khác trong sân bay, thấy Minh Ý sẽ báo ngay trong nhóm.”

“Ok, thôi, bọn bên , các bên , nửa tiếng nữa chỗ cũ tập hợp.”

“Rồi, vấn đề gì.”

Thu ánh mắt, Minh Ý co trốn trong lối thoát hiểm, đem những lời kể đầu đuôi cho Thịnh An Ninh.

Im lặng vài giây, Thịnh An Ninh : “Vậy em cứ yên ở đó, chị bảo Chúc Chúc lái xe bảo mẫu đang đỗ ở cổng 3 , lát nữa chị liên lạc với công ty để đính chính vụ việc. Nhân tiện nghĩ cách xử lý vụ thông tin chuyến bay rò rỉ, bảo hậu viện hội chính thức đăng một lịch trình giả lên, xem thể đ.á.n.h lạc hướng đám fan .”

Minh Ý mím môi: “Giờ cũng chỉ cách đó thôi.”

“Em trốn kỹ , đừng để phát hiện. Giờ chị qua chỗ em, năm phút nữa Chúc Chúc sẽ bảo tài xế lái xe đến đợi ở cổng 6 trong mười phút. Nếu bọn kịp đó thì coi như thoát.”

Ngừng vài giây, Thịnh An Ninh an ủi: “Còn chuyện ảnh và thông tin chuyến bay lộ, chờ về công ty chị nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả công bằng cho em.”

Minh Ý: “Vâng, em , chị An Ninh.”

“Vậy chị cúp máy để gọi cho công ty đây, em nhất định cẩn thận đấy.”

Minh Ý: “Em , chị An Ninh.”

Cúp máy xong, Minh Ý mở Weibo xem thử, ngoài dự đoán, siêu thoại chiếm đóng, hộp thư riêng cũng chịu nổi mà lộn xộn cả lên. Cô chẳng buồn , thoát bấm bảng hot search. Dẫn đầu là dòng tin nóng: #Ảnh mật giữa Minh Ý và Chu Dạng trong đoàn phim lộ.

Minh Ý thời gian bài đăng Weibo, đúng một tiếng khi cô và Thịnh An Ninh lên máy bay. Giờ mới hơn hai tiếng trôi qua mà lượt chia sẻ vượt mười nghìn, lượt thích và bình luận thì hơn cả triệu, còn mấy tài khoản marketing lớn chia sẻ .

Sau đó, Minh Ý siêu thoại của Chu Dạng, thấy bài ghim ở đầu chứa đầy đủ thông tin chuyến bay của cô.

Càng xem, Minh Ý càng cảm thấy gì đó . Thời điểm đăng hai bài Weibo tính toán cực kỳ chính xác. Bài đầu tiên tung đúng lúc cô đang máy bay thể dùng điện thoại, để chút thời gian nào để phản ứng, chỉ trong hai tiếng mà sự việc bùng lên dữ dội. Bài thứ hai thì đăng đúng nửa tiếng khi máy bay hạ cánh, đủ thời gian để fan Chu Dạng kéo tới sân bay chặn cô.

Sắc mặt Minh Ý trầm xuống, vô thức nhíu mày. Gần đây cô đắc tội ai nhỉ?

Lấy tinh thần, Minh Ý cúi đầu lướt xuống phần bình luận bài hot search.

[Cái cô Minh Ý bám lấy ai nữa đây? Chu Dạng mà ở cùng đoàn với cô đúng là xui tận mạng.]

[ thật sự chịu hết nổi , Minh Ý đến là dính phốt tới đó, mấy hôm là Diệp Trác, giờ là Chu Dạng, chọn mấy nam minh tinh nổi tiếng để ké fame chứ gì?]

[Cô đúng là chẳng để ai yên, nếu nhớ nhầm thì mấy hôm lên hot search với Diệp Trác mà?]

[Chị em nhớ nhầm , cũng ký ức đó.]

[Mà tin đồn với Diệp Trác , là do đoàn phim sắp xếp.]

[Chị em ngây thơ quá , công ty bịa để bịt miệng thiên hạ thôi. mà ai giúp với, rốt cuộc Minh Ý đang bám ô dù nào thế, còn lôi cả Kỳ Chu với Khương Du đỡ đạn nữa cơ mà.]

[Khoan , Minh Ý thì , đừng lôi nghệ sĩ khác , tránh xa CP vũ trụ của !]

[ đấy, đừng lôi khác loạn thêm nữa, còn đủ ồn ào chắc?]

[Trước đây là fan nhan sắc của Minh Ý, giờ thì chỉ cảm thấy mấy tiểu minh tinh hạng mười tám vì ké nhiệt mà chẳng từ thủ đoạn nào cả.]

[Thật phí hoài một vai diễn tuyệt vời như Lục Thính Vãn trong “Nhìn thấy Pháo hoa, thấy ” khi giao cho cô . Mẹ nó, Minh Ý, trả Lục Thính Vãn cho !]

[Đồng ý với bạn ở , ban đầu còn thấy Minh Ý và Chu Dạng hợp với vai Lục Thính Vãn và Từ Nghiễn, giờ như thế thì chẳng thể đắm chìm nổi nữa .]

[ cũng hiểu nổi, tại một vai quan trọng như giao cho Minh Ý – một nữ nghệ sĩ hạng mười tám. Trong ba nữ chính thì cô tiếng tăm thấp nhất. Giờ thấy xót xa cho Tống Ninh, rõ ràng danh tiếng cao hơn Minh Ý mà vẫn chịu lép vế về vị trí poster.]

[ cũng thế, vốn dĩ còn kỳ vọng bộ phim …]

[@Weibo chính thức của “Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy ”, khi chọn diễn viên thể nghiêm túc xem xét cả nhân cách ?]

[ đấy @Weibo chính thức của “Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy ”, một diễn viên nhân cách như thế thật sự khiến mất thiện cảm. Ban đầu phần tuyên truyền còn khá mong chờ bộ phim , giờ thì hết hứng .]

[Phải đấy @Weibo chính thức của “Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy ”, mạnh mẽ yêu cầu đổi diễn viên!]

[Thần dân xin hưởng ứng!]

[+1]

[+2]

[+10086]

……

Minh Ý tiếp tục lướt xuống thêm hai trang nữa, chỉ liếc sơ qua mà thấy nội dung gần như gì khác biệt. Có lẽ vì phía chính thức vẫn lên tiếng, hơn nữa trong bức ảnh còn những khác, nên độ xác thực của đề tài vẫn cần kiểm chứng. Vì phần lớn fan của Chu Dạng vẫn giữ lý trí, chỉ ít tỏ thái độ công kích Minh Ý.

mà, tài khoản Weibo của Chu Dạng đến mười triệu theo dõi.

“……”

Im lặng vài giây, Minh Ý thoát khỏi Weibo, liếc góc cùng của màn hình điện thoại, mười phút trôi qua mà cô vẫn thấy bóng dáng Thịnh An Ninh cả.

Fan của Chu Dạng trong sân bay vẫn còn nhiều, đoán chừng Thịnh An Ninh họ cản .

lúc Minh Ý dè dặt thò đầu , phía cách đó xa, một fan của Chu Dạng từ ngoài sân bay chạy , chỉ liếc một cái nhận cô.

Hai chừng hai giây, lập tức buột miệng gọi tên cô: “Minh Ý!”

Tim Minh Ý giật thót, tiêu !

Ngay giây tiếp theo, cách cô đến năm mươi mét gào lên bằng bộ sức lực: “Minh Ý ở đây!!!”

Gần như đồng thời, Minh Ý đẩy mạnh cửa lối thoát hiểm đầu bỏ chạy.

Trong lúc phía còn đang đuổi theo ráo riết, mắt Minh Ý bỗng tối sầm , một lực mạnh kéo phắt sang một bên.

Chưa kịp phản ứng, cả kéo lối cứu hỏa bên , miệng lập tức ai đó bịt , cơ thể ép sát bức tường lưng.

“Suỵt……”

Mặt tường lạnh băng khiến Minh Ý giật nảy , cô vô thức nhíu mày .

Sau vài giây bình tĩnh, cô mới mơ hồ ngửi thấy mùi tuyết tùng nhẹ nhàng tỏa từ bộ vest, chỉ là giờ đây đầu cô phủ bởi lớp vải đen, tầm tối om, thấy rõ đó là ai.

Cùng lúc , trong đầu Minh Ý chợt lóe lên một suy nghĩ khó tin.

Ngay giây , giọng đàn ông trầm thấp, trong trẻo vang lên bên tai cô: “Đừng sợ, là .”

Trái tim Minh Ý khẽ rung lên, kìm mà đập loạn nhịp.

Cô chớp mắt nhẹ nhàng, cả như hóa đá.

Là Phó Thời Lễ.

Thấy Minh Ý còn giãy giụa, Phó Thời Lễ buông cô , cẩn thận quan sát động tĩnh bên ngoài. Mãi đến khi thấy đám rời , mới khẽ khàng đóng cửa lối cứu hỏa , đó tháo chiếc áo vest phủ đầu cô xuống.

“Ổn , nữa .”

Giọng đàn ông khàn khàn, rõ ràng, chẳng hiểu trong khoảnh khắc khiến Minh Ý cảm thấy yên tâm đến lạ.

Dưới ánh sáng le lói lọt qua khe cửa, Minh Ý cuối cùng cũng đang mặt.

Cô ngẩn vài giây.

“Phó… Phó Thời Lễ?”

Minh Ý chớp mắt, ngỡ ngàng : “Sao ở đây?”

Loading...