Tình Yêu Đến Muộn - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:42:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Trạch Ngôn nhướng mày, lòng hóng chuyện lấn át nỗi sợ đối với Phó Thời Lễ. Cậu ngẫm nghĩ chốc lát, dè dặt dò hỏi: “Cô mấy câu sến kiểu gì cơ?”
Nghe , Phó Thời Lễ cau mày, đó ngẩng mắt lên, vẻ mặt lạnh nhạt: “Chuyện quan trọng ?”
“Dĩ nhiên là quan trọng !”
Phó Trạch Ngôn đ.á.n.h cược rằng họ là tờ giấy trắng trong chuyện tình cảm, nên lấy hết can đảm bịa bừa: “Nếu em chính xác cô gì thì phân tích chứ!”
Phó Thời Lễ im lặng vài giây, trả lời.
Thấy , Phó Trạch Ngôn lên tiếng: “Anh hai, thể giấu giếm đồng đội cận của như thế . Anh kể nguyên văn cô gì thì sẽ ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của em đấy.”
Yết hầu Phó Thời Lễ khẽ động, trầm ngâm chốc lát mới mở miệng: “Cô , bật lửa thì châm lửa trong tim cô .”
Giọng lạnh băng, chút cảm xúc.
Hoàn trái ngược với khí chất và hình ảnh thường ngày của .
“…”
Mấy giây , Phó Trạch Ngôn nhịn mà bật thành tiếng: “Thời buổi mà vẫn còn cô gái mấy câu sến súa thế ?”
Nghe , Phó Thời Lễ lập tức ngẩng đầu, gương mặt lạnh lùng liếc một cái.
Phó Trạch Ngôn vội vàng nuốt , giả vờ ho nhẹ một tiếng nghiêm túc bịa tiếp: “Ừm, gọi là lời sến mà , ừm… sến cũng cái . Ừm… ít nhất là chân thành. Anh thấy đúng , hai?”
Phó Thời Lễ thu ánh mắt, đáp lời.
Thấy thế, Phó Trạch Ngôn tiếp tục lẩm bẩm: “Em thấy cũng thật lòng mà.”
Thấy vẫn phản ứng, Phó Trạch Ngôn đ.á.n.h liều hỏi tiếp: “Còn một chuyện nữa… Cô xinh ? Nhìn ?”
Nghe , trong đầu Phó Thời Lễ bỗng hiện lên hình ảnh Minh Ý mặc chiếc váy ngủ hai dây màu đen, ôm kịch bản ngủ gục sofa.
Từ nhỏ đến lớn, từng quá quan tâm đến nhan sắc của con gái. Hồi học thì dồn tâm trí việc học, trường lao đầu Phó thị, gần như dành cả hai mươi bốn tiếng mỗi ngày cho công việc, trừ lúc ngủ.
Hơn nữa, phần lớn những khác giới mà từng gặp đều mục đích riêng với , mà thì lười để tâm. Nói ngoa thì, ngay cả thư ký ở phòng Tổng giám đốc cũng là nam giới. Trong mắt , cô gái đều giống . Về phần Minh Ý, ấn tượng trong đầu vẫn là một cô bé mềm mại, nhỏ xíu, luôn lon ton chạy lưng .
Ngay cả khi sẽ cưới Minh Ý, trong lòng vẫn coi cô là em gái. Đồng ý cuộc hôn nhân , vì đáp ứng yêu cầu của gia đình, để thực hiện di nguyện của ông cụ Diệp – một công đôi việc.
Lúc đó nghĩ đơn giản là, chỉ cần cưới về, cho ăn ngon mặc , còn hơn để Minh Ý rơi tay đám công t.ử bột khác. Anh từng nghĩ sâu xa hơn về lý do tại nghĩ .
Anh chỉ tự tin cho rằng, ở Lệ Thành , ai phù hợp cưới Minh Ý hơn .
Trước ngày hôm qua, từng nghiêm túc nhận mối quan hệ giữa và Minh Ý, cũng từng coi cô là một phụ nữ trưởng thành. khoảnh khắc , phản ứng của cơ thể thể lừa chính .
Hoàn hồn , Phó Thời Lễ ngẩng mắt lên, cau mày: “Quan trọng ?”
“Dĩ nhiên quan trọng !” – Phó Trạch Ngôn: “Nếu thì—”
“Xinh.”
Phó Thời Lễ nhàn nhạt cắt lời: “Rất xinh.”
Nghe , Phó Trạch Ngôn ngẩn . Đây là đầu tiên thấy ông họ máy móc như một cỗ máy công việc khen một cô gái xinh.
Một lúc , mới lấy tinh thần: “Xinh ? Thế xem là xinh cỡ nào !”
Ngẫm một chút, Phó Trạch Ngôn cẩn trọng hỏi tiếp: “Có xinh bằng chị dâu Minh Ý ?”
Nghe , ánh mắt Phó Thời Lễ lạnh , liếc sang: “Cậu nhiều quá đấy.”
“…”
Biết , em im.
Cùng lúc đó, Phó Thời Lễ như lấy chút lý trí, chợt thấy đang đây thảo luận mấy chuyện tình cảm vớ vẩn với thằng em họ suốt ngày chỉ ăn chơi, … lạc đề quá .
Anh dậy: “Chuyện của . Không còn gì nữa thì ngoài .”
Thấy , Phó Trạch Ngôn đoán gần trúng , vội : “Khoan , hai! Em còn xong!”
“Em thấy cô gái đó, hoặc là nhắm tiền của , bám lấy ; hoặc là thích , ít nhất cũng cảm tình với !”
Nếu là Minh Ý thì tất nhiên chuyện đào mỏ. Nếu là khác, câu cũng xem như nhắc nhở Phó Thời Lễ – lời thì ít mà lợi thì đôi đường.
Nghe , bước chân Phó Thời Lễ khựng trong thoáng chốc, nhưng trở về bình thường. Anh xoay về phía bàn việc: “Biết .”
Mấy giây , lạnh nhạt tiếp: “Chuyện của sẽ bảo Tần Xuyên giải quyết. Không còn gì nữa thì ngoài .”
“Vâng ạ, cảm ơn hai!”
Phó Trạch Ngôn vui như mở cờ trong bụng, đẩy cửa ngoài quên đầu thêm một câu: “À, nếu chuyện gì liên quan đến tình cảm thì cứ tìm em nhé!”
Nói xong, sợ mắng, còn kịp để Phó Thời Lễ lên tiếng vội đóng cửa văn phòng cái “rầm”.
Trong phòng, Phó Thời Lễ trầm ngâm vài giây, bất giác bắt đầu suy nghĩ về mối quan hệ giữa và Minh Ý.
Liệu khả năng… những gì Phó Trạch Ngôn là thật?
–
Bên , ngày đầu tiên của Minh Ý kết thúc.
Chiều muộn, cô cùng Thịnh An Ninh lên xe bảo mẫu về khách sạn trong ánh hoàng hôn.
Hôm nay Minh Ý lạnh đến run , buổi chiều trời hạ nhiệt thêm mấy độ, hai giờ trưa ánh nắng cũng chẳng còn đủ ấm. Vì lên hình , cô mặc luôn bộ đồng phục mùa hè. Đến giờ thì gần như sắp hóa đá.
Thịnh An Ninh lấy chiếc áo phao to mới mua ở trung tâm thương mại hồi chiều, choàng lên Minh Ý, rót cho cô một cốc nước nóng từ bình giữ nhiệt.
“Dạo Giang Thành cũng bắt đầu lạnh , trong ngày chỉ tầm trưa là còn chút nắng. Ngày mai em nhớ mặc thêm đồ giữ nhiệt bên trong đồng phục cho ấm nhé.”
Minh Ý lạnh đến nỗi run cầm cập: “Không chị, như thế lên hình sẽ lắm! Hơn nữa, mặc đồ giữ nhiệt thì váy vẫn để chân trần chứ.”
“Chẳng tất da thần thánh ?” Thịnh An Ninh , “Ngày mai cảnh xa thôi, mặc tất cũng ai .”
Minh Ý chớp mắt: “Thật ạ?”
Còn để chị An Ninh kịp trả lời, cô liên tục lắc đầu: “Thôi thôi, vẫn là . Nhỡ phát hiện thì chẳng công em chịu lạnh hôm nay đổ sông đổ bể . Chị , giờ khán giả xem phim tinh mắt lắm, như cầm kính lúp !”
“Em vốn dĩ ghét sẵn vì chuyện nhảy việc với cái vụ chụp cùng Diệp Trác lên hot search. Nếu phim mà soi sơ suất, gắn cái mác ‘ chuyên nghiệp’, em chịu nổi .”
Nghe , Thịnh An Ninh cũng khuyên thêm nữa: “Thế em về khách sạn nhớ ngâm trong bồn tắm cho ấm, chị sẽ bảo khách sạn đem gừng nấu lên phòng cho em, giải cảm chút.”
Minh Ý ngửa đầu uống hết nước nóng trong tay, đó gật đầu: “Em chị An Ninh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-22.html.]
“À, mấy hôm tới em vẫn ở tầng cùng chuyển về tầng mười hai? Chị hỏi để tối còn đường nhờ đem gừng lên đúng chỗ.”
Minh Ý nghĩ ngợi mấy giây, hít mũi một cái: “Em về tầng mười hai.”
“Ở tầng là nhớ đến cái đồ khốn Phó Thời Lễ . Nhớ tới là em bực.”
Nói đến đây, Minh Ý bất chợt nhớ câu cuối cùng Phó Thời Lễ hôm qua khi về Lệ Thành.
Cô âm thầm trợn mắt – cái gì mà cứ ở tầng , chi phí tính tài khoản của ? Nói như thể em đủ khả năng ở cái phòng đấy bằng!
Cạn lời một lúc, Minh Ý tiếp: “Khoan , về tầng mười hai nữa.”
Thịnh An Ninh: “Sao thế?”
Minh Ý: “Lát nữa về khách sạn thì mở thêm hai phòng cạnh phòng của Phó Thời Lễ! Tính thẻ của em!”
Ai thèm ở cái phòng của chứ!
Thịnh An Ninh: “???”
Bị Phó Thời Lễ chọc cho tức đến ngu ?
Tới khách sạn, Minh Ý , rút ngay một chiếc thẻ đen từ ví đưa cho Thịnh An Ninh: “Quẹt cái , hai phòng, ở đến khi nào xong cảnh ở Giang Thành thì thôi.”
“…”
Tối hôm đó, Minh Ý và Thịnh An Ninh dọn thẳng lên tầng cao nhất của khách sạn Ly Lan.
Đây là đầu tiên Thịnh An Ninh ở hẳn phòng suite cao cấp của khách sạn năm , điều kiện khác biệt so với các tầng bên .
Dù phận và cảnh của Minh Ý, cũng cô thiếu tiền, nhưng cảnh tiêu sạch vài trăm triệu chỉ trong vài phút, Thịnh An Ninh vẫn khỏi thấy nhói lòng .
Đây chính là cách mà tiền… trút giận ?
Nghĩ , Thịnh An Ninh liếc Minh Ý vài giây, đó đầy ẩn ý: “Cãi với chồng một trận mà tốn kém phết nhỉ?”
“…”
–
Tối hôm đó, Tần Xuyên nhận thông báo từ khách sạn, rằng căn phòng tổng thống ở tầng cao nhất mà Phó Thời Lễ đặt, ai nhận phòng.
Trong văn phòng, Tần Xuyên đang cầm một xấp tài liệu, báo cáo với Phó Thời Lễ về tình hình công việc trong quý .
“Báo cáo tài chính quý đều ở đây cả , hợp đồng thu mua ký với chi nhánh ở Giang Thành cũng đang tiếp tục theo dõi. Dự án bất động sản gặp trục trặc , khoản thanh toán vòng hai cũng giải ngân, cho theo sát, chắc sẽ xảy vấn đề gì nữa.”
“Ừ.” Phó Thời Lễ gật đầu đáp một tiếng.
Nói xong, Tần Xuyên đặt xấp tài liệu lên bàn việc, tiếp tục: “Còn nữa, mấy món đồ mà đấu giá ở nhà đấu giá bên Anh, ngày mai sẽ vận chuyển về nước. Anh chuyển thẳng về công ty, là…?”
“Có những gì?”
Buổi đấu giá đó là chuyện từ bốn tháng , lâu như , cũng chẳng còn nhớ mua những gì.
“Có một viên kim cương hồng 8.5 carat, một bộ trang sức ngọc lục bảo, một bộ hồng ngọc, và một món gốm Tam Thái đời Đường.”
Nghe , Phó Thời Lễ suy nghĩ vài giây: “Gốm Tam Thái thì chuyển về công ty, mấy bộ trang sức đợi vợ từ Giang Thành về gửi thẳng đến Tây Ngọc Nhạc Đình.”
Tần Xuyên khẽ gật đầu: “Vâng, .”
Ngập ngừng vài giây, Tần Xuyên tiếp: “Phó tổng, nãy nhận thông báo từ khách sạn Ly Lam, rằng phu nhân nhận phòng tổng thống mà đặt.”
Nghe , Phó Thời Lễ nhíu mày: “Quay tầng mười hai ?”
“Không ạ.”
Tần Xuyên nuốt nước bọt: “Phu nhân đặt thêm hai phòng suite cao cấp, ngay cạnh phòng ở tầng cao nhất.”
“…”
“Mỗi một phòng, phu nhân và quản lý của cô .”
Vẻ mặt Phó Thời Lễ đổi, chỉ lạnh nhạt : “Ừ, .”
Anh hiểu rõ tính Minh Ý. Việc đột nhiên về Giang Thành chắc chắn sẽ khiến cô cáu, hành động đúng là kiểu cô sẽ khi giận.
Suy nghĩ một lúc, Phó Thời Lễ : “Bến ba còn một chiếc du thuyền, ngày mai cho chuyển về bến của cô .”
Tần Xuyên gật đầu: “Rõ.”
“Còn nữa, ngoài mấy bộ trang sức từ buổi đấu giá lúc nãy, ngày mai đến những cửa hàng đồ hiệu mà vợ thích, kiểm tra mẫu mới quý và quý – tất cả mua hết.”
“……”
Mua hết… tất cả??
Khoé miệng Tần Xuyên khẽ giật giật.
Những thương hiệu mà Minh Ý thích đều ở đỉnh chuỗi thực phẩm ngành thời trang xa xỉ, một bộ sưu tập cao cấp bình thường đủ khiến nhịn ăn nhịn tiêu cả năm, kể đến túi xách giới hạn trang sức cao cấp.
Nghĩ đến đây, Tần Xuyên khỏi cảm thán – cách Phó tổng dỗ vợ, thường đúng là dám mơ học theo.
nghĩ thì, chỉ mấy món đồ đấu giá ở Anh thôi trị giá đến tám trăm triệu, so với tiền đó thì vài bộ trang sức lẽ cũng chỉ là muối bỏ biển.
Bỏ tám trăm triệu chỉ để lành với vợ – chuyện như đời chắc chỉ mỗi Phó Thời Lễ .
Một lúc lâu , Tần Xuyên mới hồn, gật đầu :n“Rõ , Phó tổng.”
“Ừ.” Phó Thời Lễ đáp một tiếng, “Không còn chuyện gì nữa, ngoài .”
“Vâng, xin phép.”
Sau khi Tần Xuyên rời , Phó Thời Lễ lấy điện thoại, mở WeChat, tìm đến khung trò chuyện với Minh Ý. Tin nhắn gửi tối hôm qua vẫn bặt vô âm tín, hồi âm. Đến giờ, cũng chẳng nên gì thêm nữa.
Trầm ngâm một lúc, Phó Thời Lễ cúi đầu gõ chữ:
[Du thuyền của em bảo Tần Xuyên sắp xếp , mai sẽ chuyển về bến của em.]
Gõ xong, cúi đầu từng chữ một, xác nhận vấn đề gì mới bấm gửi.
ngay giây tiếp theo, mắt hiện lên một dấu chấm than đỏ ch.ói.
Bên là một dòng chữ nhỏ: Tin nhắn gửi , nhưng nhận từ chối.
Tác giả lời :
Phó Thời Lễ: “…”