Tình Yêu Đến Muộn - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:24:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , trời nắng trong vắt một gợn mây.

Tại sân vận động của Trường Trung học 1 Giang Thành, đoàn phim đang vô cùng náo nhiệt.

“Được , cắt—”

“Minh Ý và Chu Dạng diễn lắm, cảnh qua , chuyên viên trang điểm qua dặm một chút. Cảnh tiếp theo là phân đoạn của nam nữ chính, Kỳ Chu và Khương Du chuẩn xong ?”

Trợ lý đạo diễn cầm kịch bản về phía máy , đáp: “Thầy Kỳ và cô Khương bên chuẩn sẵn sàng , thể bất cứ lúc nào.”

Nghe , đạo diễn Trần cúi xuống xem đồng hồ, thấy vẫn còn sớm liền : “Được, tạm nghỉ mười lăm phút. Mười lăm phút nữa cảnh nam nữ chính đúng giờ.”

“Được .”

Phân cảnh hôm nay ở sân bóng rổ, chỗ của Minh Ý đúng ngay chỗ gió lùa, lúc thì gió lạnh thổi ù ù . Vừa kết thúc cảnh , cô vội bảo Thịnh An Ninh dời ghế chỗ nắng. Không ấm lên thì tối nay chắc cô cũng sốt y như Phó Thời Lễ mất.

Vừa nghĩ đến Phó Thời Lễ, sắc mặt Minh Ý liền ngẩn một chút. Sao tự dưng nhớ đến ?

Minh Ý cũng nghĩ nhiều, thuận tay đón lấy chiếc chăn Thịnh An Ninh đưa, khoác lên , uống nước trong bình giữ nhiệt xuống ghế.

Cô co chân lên ghế, gót chân áp sát đùi, cả cuộn , trùm kín chăn, phơi nắng hơn chục phút mới thấy đỡ lạnh hơn.

Thấy , Thịnh An Ninh bật , tới đưa cho cô một bình nước giữ nhiệt mới rót: “Vừa mới rót xong, uống cho ấm.”

Minh Ý giơ tay đón lấy: “Lạnh c.h.ế.t mất, gió thổi chỗ em phần phật, suýt đông cứng .”

Thịnh An Ninh trêu: “Chị em thế rét thật , uống nhanh nước nóng . Không thì tối nay theo ông chồng em viện đấy.”

Nghe , Minh Ý nhịn đảo mắt: “Đừng nhắc đến nữa, xui cả ngày.”

“Làm nữa ?” Thịnh An Ninh xuống ghế bên cạnh, mặt đầy vẻ hóng hớt: “Hôm qua còn tình cảm mặn nồng lắm ? Đọc kịch bản cũng , ở chăm ông xã đang phát sốt còn gì?”

Minh Ý lạnh: “Chị đừng hỏi. Hỏi là em thấy hối hận đây.”

“Hối hận gì cơ?”

Minh Ý: “Hối hận hôm qua để Phó Thời Lễ – cái đồ khốn đấy – c.h.ế.t dấp giường luôn cho .”

“…”

Im lặng vài giây, Thịnh An Ninh chậm rãi : “Nếu chồng chị c.h.ế.t giường chị thật thì chắc cũng chẳng ai tin là c.h.ế.t vì bệnh .”

“?”

Minh Ý ngẩng đầu sang: “Gì cơ?”

Bắt gặp ánh mắt Thịnh An Ninh, Minh Ý mất hai giây mới nhận ý cô là gì.

“…”

Minh Ý nhịn đỏ bừng mặt, trừng mắt lườm một cái, : “Em thực sự đang mắng cái đồ khốn đó đấy!”

Vừa nghiến răng: “Chị !”

Thấy , Thịnh An Ninh hứng thú cô: “Làm gì cơ?”

Nhắc đến chuyện là Minh Ý tức, “Hôm qua em đếm tham dự buổi kịch bản mà ở phòng chăm đúng chứ!”

Thịnh An Ninh gật đầu.

Minh Ý tiếp lời: “Em đút t.h.u.ố.c hạ sốt xong thì sofa trong phòng khách kịch bản. Vì đêm ngủ ít nên đang thì ngủ quên lúc nào .”

“Rồi nữa?”

“Đến lúc tỉnh thì hơn bốn giờ chiều, em tính dậy xem Phó Thời Lễ thế nào. Kết quả là tìm khắp phòng thấy , tưởng , thế là em nhắn một tin hỏi.”

Nói đến đây, Minh Ý hừ lạnh một tiếng: “Kết quả là… đến hơn mười giờ tối mới trả lời , bảo là về Lệ Thành .”

“?”

Thịnh An Ninh sững mặt: “Sao tự dưng về?”

Minh Ý ngẩng đầu: “Chị cũng thấy kỳ lạ đúng ? Em chăm cả nửa ngày, cảm ơn thì thôi, mà một tiếng cũng lẳng lặng bỏ .”

“…”

Thịnh An Ninh: “Rồi nữa?”

Minh Ý thu ánh mắt: “Em cho danh sách đen luôn.”

“…”

Thịnh An Ninh: “Ừ thôi .”

Bên , cửa phòng họp tầng mười hai của tập đoàn Phó thị mở từ bên trong.

Một nhóm đàn ông mặc vest đen bước , đầu cao ráo, đường nét sắc sảo, khí chất nổi bật, bước từ tốn nhưng khiến khác khó mà rời mắt – quả thực nổi bật giữa đám đông.

Cả đoàn dừng cửa thang máy, Tần Xuyên khẽ nhỏ: “Phó tổng, chủ nhỏ tới , đang đợi trong văn phòng.”

Nghe , Phó Thời Lễ nâng mắt lên, môi khẽ động: “Phó Duy Ngôn?”

“Vâng.” Tần Xuyên gật đầu nhẹ.

“Được, .” Nói xong, Phó Thời Lễ thu ánh mắt .

Không lâu , thang máy chuyên dùng cho tổng giám đốc từ tầng cao nhất chậm rãi dừng ở tầng mười hai. Phó Thời Lễ bước lên.

Đến văn phòng tổng giám đốc tầng cao nhất, lúc Phó Thời Lễ đẩy cửa bước , Phó Duy Ngôn đang bắt chéo chân ghế sofa bằng da thật, dáng vẻ thảnh thơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-21.html.]

Nghe thấy tiếng động, Phó Duy Ngôn theo phản xạ bỏ chân xuống, ngẩng đầu : “Anh hai, về ?”

Phó Thời Lễ ngẩng đầu liếc một cái, tiện tay đóng cửa văn phòng : “Cậu sang đây gì?”

Phó Trạch Ngôn cợt nhả: “Bị bố em đuổi khỏi nhà , bắt em sang đây học hỏi đấy.”

Nhánh lớn của nhà họ Phó, tức là bố của Phó Thời Lễ, mất từ khi còn nhỏ. Từ bé ông nội nuôi dạy, cách sống và tác phong cũng chẳng khác gì ông cụ thời trẻ.

Còn Phó Trạch Ngôn là con trai duy nhất của nhánh hai – tức con trai của chú ruột Phó Thời Lễ. Có lẽ do di truyền từ bố ruột, thêm việc là quý t.ử độc nhất của nhánh hai, từ nhỏ nuông chiều hết mực, thành sinh bao nhiêu thói hư tật , tính tình lông bông, nổi tiếng khắp Lệ Thành là một ấm ăn chơi.

Phó Thời Lễ liếc một cái, xuống chiếc sofa đối diện, chân bắt chéo, giọng nhàn nhạt: “Nói , gây chuyện gì nữa?”

“…”

Phó Trạch Ngôn cẩn trọng liếc đối diện, đắn đo một hồi mới mở miệng, chậm rãi: “Đua xe.”

Phó Thời Lễ chậm rãi ngẩng đầu, giọng vẫn thản nhiên: “Sau đó thì ?”

Chỉ riêng chuyện đua xe chắc đến mức khiến chú Hai đẩy quý t.ử của sang công ty thế .

“Em dẫn bao vây xe của Trình Độ.”

Nghe , Phó Thời Lễ bật : “Cậu cũng dám động đến cục cưng nhà họ Trình? Không sợ ông cụ Trình tìm liều mạng ?”

Nhà họ Trình nhân khẩu ít ỏi, ông cụ Trình mãi gần năm mươi mới sinh một con trai, quý như vàng, nâng như trứng, chỉ thiếu điều nâng đầu mà thờ thôi!

“…”

Phó Trạch Ngôn nhịn làu bàu: “Ai bảo thằng nhóc đó láo quá, còn tranh xe với em, em nhất thời bực quá nên…”

Sắc mặt Phó Thời Lễ trầm xuống: “Bực quá là thể lái xe bao vây ?”

Nói là bao vây, với độ điên rồ thường ngày của , sự thật còn nghiêm trọng đến . Có khi đuổi theo Trình Độ chỉ để kiếm trò vui, Phó Thời Lễ cũng chẳng lấy lạ.

Phó Trạch Ngôn ở ngoài thì hống hách thế nào , chứ mặt họ thì chẳng dám nhiều. Trong đám em lớn lên cùng từ nhỏ, trừ ba , đáng sợ nhất chính là họ – nghiêm mặt lên là chẳng khác gì Diêm Vương mặt lạnh.

Thấy im lặng, Phó Thời Lễ liếc mắt một cái: “Không thì Giang Thành tìm Ba mà thú tội, giữ .”

“Đừng mà!”

Phó Trạch Ngôn cuống lên: “Đừng với ba, chiếc xe hôm qua em mang đua chính là của …”

Nghe , Phó Thời Lễ suýt bật vì tức, lười biếng liếc một cái: “Cậu mấy lá gan mà dám lấy xe của Kỳ Chu đua? Với , xe của Kỳ Chu ở chỗ ?”

Phó Thời Lễ là hai, Kỳ Chu là ba, Phó Trạch Ngôn là út.

Còn về phần ai là cả, hồi nhỏ hiểu chuyện, Phó Thời Lễ và Kỳ Chu từng tranh giành vị trí đến suýt đ.á.n.h , lớn trong nhà phát hiện, cuối cùng luật cả, để hai oẳn tù tì quyết định thứ bậc. Kết quả thì khỏi cũng .

Phó Trạch Ngôn vội giải thích: “Hôm xe của Ba hỏng, em giúp đưa bảo dưỡng chỗ bạn em. Hôm qua xong, em tính lái về trả, ai ngờ giữa đường gặp Trình Độ.”

Phó Thời Lễ nhướng mày: “Thế là lái xe của Kỳ Chu đua?”

“…”

Phó Trạch Ngôn yếu ớt gật đầu: “Vâng.”

Nói , mới nhớ chuyện ban nãy Phó Thời Lễ nhắc đến: “Anh ba đang ở Giang Thành?”

“Ừ.” Phó Thời Lễ đáp: “Đang ở Giang Thành phim, chắc tuần là về.”

“Hả? Nhanh á?”

Phó Trạch Ngôn vội vàng cầu xin: “Anh ơi giúp em với, nếu ba em lái xe của đua thì kiểu gì cũng lột da em mất!”

Phó Trạch Ngôn từ nhỏ tới lớn ngang ngược là thế, mà sợ nhất chính là Kỳ Chu với Phó Thời Lễ.

Phó Thời Lễ ngẩng đầu, nửa ngả , dựa hẳn chiếc sofa da thật lưng.

Ánh mắt lãnh đạm lướt qua Phó Trạch Ngôn một cái, đó chậm rãi mở lời: “ giúp thì gì?”

Nghe , Phó Trạch Ngôn ngẫm nghĩ một lúc, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy Phó Thời Lễ chẳng thiếu thứ gì. Cái gì thì đều , mà cái thì càng – đúng thật là chẳng nên lấy gì đổi lấy sự giúp đỡ.

Một lúc , Phó Trạch Ngôn c.ắ.n răng: “Anh gì cứ , em gì sẽ dốc hết cho .”

Phó Thời Lễ nhàn nhạt thu ánh mắt: “ thấy nên trực tiếp đến Giang Thành xin ba thì hơn.”

“Đừng mà!”

Phó Trạch Ngôn suýt rơi nước mắt: “Đừng mà ơi, để em nghĩ .”

Một lúc , Phó Trạch Ngôn bỗng nảy ý tưởng, nghĩ đến kỹ năng duy nhất mà giỏi hơn Phó Thời Lễ – dù nhiều, nhưng một thứ chắc chắn vượt trội!

Đó chính là… tán gái!

Nghĩ tới đây, Phó Trạch Ngôn hớn hở : “Em nghĩ ! Em thể cánh tay đắc lực, chuyên hỗ trợ trong chuyện tình cảm – miễn phí cả đời luôn!”

Phó Thời Lễ ngẩng đầu hai giây, dậy cầm tách bàn, đưa lên môi nhấp một ngụm, giọng vẫn bình thản: “Nói thử xem.”

Thấy cửa, Phó Trạch Ngôn vội : “Em thể quân sư cho với chị dâu Minh Ý!”

“Làm ăn, mở công ty thì em bằng , nhưng nếu về khoản tán tỉnh, dỗ dành con gái, em đảm bảo bằng em !”

Nghe , Phó Thời Lễ biểu lộ gì, chỉ khẽ đặt tách xuống, liếc một cái: “Thật ?”

Thấy lĩnh vực chuyên môn của nghi ngờ, Phó Trạch Ngôn lập tức phản ứng: “Tất nhiên ! Không tin thì cứ kiểm tra em!”

“Được thôi.”

Phó Trạch Ngôn sững – bình thường kiểu , Phó Thời Lễ đều lười phản hồi, hôm nay

Chưa kịp nghĩ thêm, Phó Thời Lễ ung dung cất lời: “Vậy xem, nếu một cô gái bỗng nhiên gọi , chuyện gì cũng cứ mấy câu tán tỉnh ngọt sớt, còn cứ bám lấy chịu khỏi phòng , thì là ý gì?”

Loading...