Tình Yêu Đến Muộn - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:24:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin nhắn gửi , điện thoại của Thịnh An Ninh gọi đến.
“Có chuyện gì đấy? Chồng em ốm ?”
Sợ đ.á.n.h thức Phó Thời Lễ, Minh Ý đặc biệt phòng khách điện thoại. Cô dựa ghế sofa, khẽ “ừ” một tiếng: “Phó Thời Lễ sốt cao, mê man bất tỉnh . Em đang đợi trợ lý của mua t.h.u.ố.c mang tới cứu.”
Nghe , Thịnh An Ninh nhíu mày: “Nặng đưa luôn bệnh viện? Hơn nữa gọi cho lễ tân khách sạn chẳng còn nhanh hơn ?”
“…”
Minh Ý đáp: “Em lấy phận gì để gọi lễ tân khách sạn đây, thư ký nữ của Phó Thời Lễ ? Hay kiểu phụ nữ thể xuất hiện trong phòng từ sáng sớm?”
Thịnh An Ninh: “…”
Cô đúng là quên mất chuyện .
“ nếu Phó tổng bệnh nặng thế, đưa thẳng đến bệnh viện luôn?”
“Em cũng rõ lắm.” Minh Ý nghĩ lời Tần Xuyên , thuật y nguyên cho Thịnh An Ninh: “Thư ký của Phó Thời Lễ bảo thích tới bệnh viện.”
Thịnh An Ninh: “…”
“Sao chị thấy em còn hiểu chồng em bằng thư ký của ?”
“…”
Minh Ý thoáng lúng túng, quả thật cô hiểu rõ Phó Thời Lễ bằng Tần Xuyên, nhưng nghĩ thì, vợ chồng Plastic mà thôi, hiểu rõ gì.
Minh Ý trả lời câu của Thịnh An Ninh, chỉ bảo: “Cứ uống t.h.u.ố.c xem hạ sốt , nếu thì viện cũng muộn.”
“Ừ, cũng .”
Thịnh An Ninh đồng ý: “Thế em cứ lo chuyện bên chồng em , bên đạo diễn chị sẽ hộ. kịch bản của em cũng đừng bỏ bê, bảo đạo diễn Trần ghét nhất diễn viên vô cớ xin nghỉ, tới chắc chắn sẽ để mắt tới em đấy.”
“Vâng, em , cảm ơn chị An Ninh.”
“Ừ, còn gì nữa thì chị cúp máy đây. Chị sẽ kiếm cớ xin nghỉ giúp em, xong gửi tin nhắn qua WeChat.”
“Vâng, chào chị An Ninh.”
Minh Ý cúp điện thoại, chuông cửa phòng vang lên.
Cô dậy , nhịn xuống đồng hồ, từ lúc cô gọi điện cho Tần Xuyên còn đến mười lăm phút, nhanh ?
Mở cửa, Tần Xuyên đang ngoài, tay cầm một túi t.h.u.ố.c.
Nhìn mắt, Minh Ý trong lòng chỉ một suy nghĩ, tốc độ thế quả nhiên hổ danh là trợ lý của Phó Thời Lễ.
“Phu nhân.”
Tần Xuyên cúi đầu, đưa túi t.h.u.ố.c cho Minh Ý: “Đây là t.h.u.ố.c và nhiệt kế cô dặn mua, bên trong còn cả miếng dán hạ sốt và mấy loại t.h.u.ố.c mà đây Phó tổng từng uống khi ốm.”
Minh Ý gật đầu, nhận lấy túi t.h.u.ố.c lướt qua: “Được , .”
Cô nghiêng nhường lối: “Anh xem qua ?”
Tần Xuyên sững một chút, lập tức lắc đầu liên tục: “Không cần , công ty còn việc xử lý, đây. Sếp đành phiền phu nhân chăm sóc .”
Đùa , phòng riêng của Phó tổng và phu nhân chỗ nên bước . Nhỡ thấy thứ nên , Phó tổng thì thôi, chứ chắc chắn sẽ diệt khẩu mất.
Sau khi Tần Xuyên , Minh Ý trở phòng ngủ, lấy nhiệt kế định đo nhiệt độ cho Phó Thời Lễ.
May mà Tần Xuyên mua loại nhiệt kế điện t.ử đo tai, nếu là nhiệt kế thường, cô thật sự nên đo cho kiểu gì.
Tiếng “tít” vang lên, Minh Ý lấy nhiệt kế xem, màn hình hiển thị ba mươi chín độ rưỡi.
“Sắp bốn mươi độ , chẳng trách mê man bất tỉnh.”
Vừa , cô lấy từ túi t.h.u.ố.c hộp t.h.u.ố.c hạ sốt, mở vỉ t.h.u.ố.c, phòng khách tìm một cốc giấy dùng một , đổ nước ấm đun hòa tan t.h.u.ố.c, đỡ Phó Thời Lễ dậy, bón t.h.u.ố.c cho .
May lúc Phó Thời Lễ nửa tỉnh nửa mê, phối hợp khá , cô bón t.h.u.ố.c cũng tốn nhiều sức.
Sau khi bón t.h.u.ố.c xong, Minh Ý đặt giường, đàn ông sắc mặt tái nhợt, môi khô nhưng vẫn trai vô cùng, Minh Ý bất giác nhớ giấc mơ ngọt ngào đêm qua.
Nghĩ tới đây, ngoài hổ, Minh Ý còn cảm thấy bất lực. Kiếp cô thiếu nợ gì Phó Thời Lễ ? Tối qua đối xử thế thế nọ trong mơ, sáng dậy còn chăm uống t.h.u.ố.c!
Thôi , coi như là trả công “công cụ” cho cô mà gì .
Minh Ý tự an ủi như thế, cam chịu đắp chăn cẩn thận cho , đó mới rón rén bước ngoài.
Vốn dĩ khi khỏi phòng ngủ, Minh Ý định dựa sofa phòng khách kịch bản. bởi tối qua giấc mơ kỳ lạ , cô gần như mất ngủ cả đêm, lúc dựa sofa bắt đầu lim dim buồn ngủ.
Sau khi liên tục ngáp mấy cái, Minh Ý cũng cố gắng chống cự nữa, dứt khoát ôm lấy kịch bản, dựa sofa mà ngủ .
Phó Thời Lễ tỉnh hơn một giờ chiều hôm đó, lúc mở mắt, nhiệt hạ bớt nhiều, đầu óc cũng trở nên tỉnh táo.
Sau vài giây lấy ý thức, cau mày, đưa tay gỡ khăn lạnh đang đặt trán xuống.
Ánh mắt dừng mấy giây chiếc khăn ướt, đó dậy, vén chăn bước xuống giường.
Đẩy cửa phòng ngủ , ngoài, Phó Thời Lễ thấy Minh Ý đang ôm kịch bản, cuộn ghế sofa, ngủ say.
Nhìn thấy cảnh đó, bước chậm gần, ánh mắt lướt qua chiếc cốc giấy dùng một còn đặt bàn , khẽ dừng một chút.
Dù lúc đầu óc mơ hồ vì sốt, nhưng vô thức. Khi đút t.h.u.ố.c, vẫn cảm nhận , ban đầu còn tưởng đang mơ. Giờ nghĩ , trong lòng rõ ràng, nhưng tránh một chút ngỡ ngàng.
Phó Thời Lễ bất giác cau mày — là Minh Ý đút t.h.u.ố.c cho ?
Lấy tinh thần, ánh mắt chậm rãi rơi xuống.
Trên ghế sofa, Minh Ý đang co , ôm c.h.ặ.t kịch bản Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy . Hôm nay cô trang điểm, làn da trắng trẻo sạch sẽ, hàng mi dài cong cong khẽ run, trông vô cùng yên bình. Không còn chút nào cái vẻ lí lắc thường ngày, lúc lộ chút dịu dàng và ngoan ngoãn, ngoan.
Phó Thời Lễ vẫn giữ nguyên ánh mắt, nhẹ nhàng xổm xuống, đưa tay vén vài sợi tóc rối gương mặt cô, khéo léo gài tai.
Có lẽ cảm nhận động tác của , Minh Ý khẽ nhíu mày, lông mi khẽ động, khuôn mặt đang ngủ yên bỗng hiện lên vẻ khó chịu khi phiền. vẻ quá mệt, cô mở mắt, chỉ đổi tư thế tiếp tục ngủ tiếp.
Thấy , khoé môi Phó Thời Lễ bất giác nhếch lên.
Do đổi tư thế, kịch bản trong tay Minh Ý rơi xuống đất, cô nghiêng sang bên, n.g.ự.c còn gì che chắn, vô tình lộ một da thịt.
Minh Ý thích mặc váy ngủ, tới Giang Thành phim cũng mang theo mấy bộ cô mặc thường ngày. Thêm việc mấy hôm nay chuyển sang ngủ trong phòng Phó Thời Lễ, nên váy ngủ của cô cũng tính là khá kín đáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-20.html.]
Bình thường lúc Phó Thời Lễ mặt, Minh Ý luôn chú ý tư thế . bây giờ đang ngủ, nghiêng, cổ váy ngủ đen trễ xuống, nền đen đối lập với làn da trắng mịn tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Thấy cảnh đó, yết hầu Phó Thời Lễ khẽ trượt một cái, cảm thấy chút ch.ói mắt.
Ngay đó, lập tức dời mắt , nhẹ nhàng bế cô lên khỏi sofa, xoay bước nhanh về phía phòng ngủ phụ, cúi cẩn thận đặt cô lên giường.
Cảm nhận chiếc giường êm ái, Minh Ý vô thức với tay kéo chăn đắp kín .
Thấy , Phó Thời Lễ cúi mắt, khẽ .
Ngày thường, quen cô lí lắc, miệng lưỡi sắc bén, giờ thấy dáng vẻ thấy thật đáng yêu.
Thấy cô tự đắp chăn xong xuôi, Phó Thời Lễ cũng nán , xoay rón rén rời khỏi phòng, đóng cửa .
Trở phòng khách, đến chỗ bàn , liếc chiếc cốc giấy dùng một vẫn còn ít bột t.h.u.ố.c hạ sốt, mới cúi đầu bấm của Tần Xuyên.
Điện thoại nhanh ch.óng kết nối: “Phó tổng, tỉnh ạ?”
Phó Thời Lễ đáp nhẹ: “Ừ. Bên công ty xử lý thế nào ?”
“Đã xử lý xong cả , hợp đồng vẫn để ở công ty, mai đến ký là .”
“Không cần.” Phó Thời Lễ cụp mắt: “ tới luôn bây giờ.”
Ban đầu Tần Xuyên định hỏi thêm về tình hình bệnh của , nhưng lưỡng lự vài giây vẫn nuốt lời, giọng dịu : “Vâng, cho qua đón .”
“Ừ.”
Ngừng vài giây, Phó Thời Lễ như sực nhớ điều gì, nghĩ ngợi một lúc cất giọng: “Sáng nay…”
“Là phu nhân.”
Tần Xuyên lập tức hiểu ý: “Sáng nay là phu nhân liên lạc với , sốt, nhờ mua t.h.u.ố.c mang qua.”
Ngừng hai giây, thấy Phó Thời Lễ lên tiếng, Tần Xuyên tiếp:
“ chiều nay phu nhân còn kịch bản nữa.”
Nghe , trong đầu Phó Thời Lễ chợt hiện lên hình ảnh Minh Ý ôm kịch bản ngủ gục sofa, như vật gì nhẹ nhàng gõ lòng .
Lấy tinh thần, Phó Thời Lễ nhàn nhạt “ừ” một tiếng, ánh mắt chậm rãi rơi cánh cửa phòng ngủ phụ xa, ánh lóe lên một cái, môi mỏng khẽ mở: “Đặt một vé máy bay tối nay về Lệ Thành.”
“?”
Tần Xuyên sửng sốt: “Tối nay ạ?”
Thông thường, vợ vì chăm sóc mà gác công việc, lẽ cảm động lắm, đây đúng là lúc tình cảm thăng hoa, mà Phó tổng đòi về Lệ Thành?
Chưa kịp nghĩ thông, liền thấy đầu dây bên vang lên giọng lạnh lùng: “Cần nhắc nữa ?”
Tần Xuyên lập tức rùng , hồn: “Không cần, sắp xếp ngay ạ.”
Cúp máy, ánh mắt Phó Thời Lễ dừng cánh cửa phòng ngủ phụ, ánh sâu thẳm.
–
Mười giờ tối, máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay quốc tế Lệ Thành.
Đầu tháng mười hai, Lệ Thành chính thức bước mùa đông, ban đêm nhiệt độ xuống , chênh lệch rõ rệt so với Giang Thành.
Xuống máy bay, Phó Thời Lễ cúi đầu điện thoại, trong WeChat nhiều tin nhắn , biểu tượng ghim tin nhắn của nào đó cũng hiện một dấu chấm đỏ nhỏ.
Phó Thời Lễ theo bản năng bấm .
[Minh Ý:Anh ? Sao ở trong phòng? Hết sốt ?]
Nhìn dòng chữ hiện màn hình, Phó Thời Lễ như thể tưởng tượng cảnh Minh Ý tỉnh dậy, quanh phòng tìm .
Nghĩ tới đây, khoé môi khẽ cong lên.
Anh cầm điện thoại, nhẹ nhàng ngẩng đầu, liếc thời gian gửi tin – bốn tiếng , lúc đang ở máy bay.
Suy nghĩ mấy giây, Phó Thời Lễ cúi đầu gõ vài dòng lên màn hình.
[Phó Thời Lễ: Bên công ty việc, về Lệ Thành .]
Ngừng vài giây, gõ thêm một câu: [Phòng suite tầng thượng em cứ ở tiếp, bảo Tần Xuyên sắp xếp , chi phí tính tài khoản .]
Gửi xong, Phó Thời Lễ bỏ điện thoại túi áo. Lúc , Tần Xuyên cũng lấy xong hành lý ký gửi, bước nhanh tới: “Phó tổng, xe đang đợi ở cổng sân bay , về Tây Ngọc Nhạc Đình về Đình Viên ạ?”
Đình Viên là một trong nhiều bất động sản của Phó Thời Lễ, cũng là nơi ở riêng của . Trước khi kết hôn với Minh Ý, vẫn luôn sống tại Đình Viên.
Nghe , Phó Thời Lễ trầm ngâm một lúc lạnh nhạt : “Về Đình Viên .”
“Vâng.”
“Bên khách sạn dặn dò kỹ ?”
Tần Xuyên đáp: “Phó tổng cứ yên tâm, căn dặn kỹ lưỡng với phía khách sạn . Tuyệt đối sẽ ai phiền phu nhân, cũng sẽ ai ở tầng chính là phu nhân ạ.”
“Ừ.” Phó Thời Lễ khẽ gật đầu, bước những bước dài về phía lối sân bay, : “Phải , còn một việc nữa.”
Tần Xuyên: “Chuyện gì ạ?”
Phó Thời Lễ: “Ngày mai tăng thêm mười triệu tiền đầu tư cho đoàn phim Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy .”
Tần Xuyên: “…?”
–
Bên , Minh Ý tắm xong bước khỏi phòng tắm, thấy tin nhắn WeChat thì khựng vài giây.
Cô từng chữ một câu mà Phó Thời Lễ gửi đến, cẩn thận thêm nữa để chắc chắn nhầm hiểu sai.
Im lặng vài giây.
Minh Ý lặng lẽ thoát khỏi khung chat, đó danh bạ, tìm đến ảnh đại diện của Phó Thời Lễ, bấm biểu tượng ba chấm ở góc phía màn hình – thẳng tay đưa danh sách chặn.
Tác giả lời :
Minh Ý: “Tạm biệt luôn và ngay!”