Tình Yêu Đến Muộn - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:40:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời, bầu khí trong và ngoài xe lập tức trở nên nặng nề.

Gương mặt Mạnh Trân Trân vốn cố lấy lòng giờ cũng khó mà duy trì , nụ gượng gạo như chực chờ sụp đổ bất cứ lúc nào.

cứng đờ sang Minh Ý, sắc mặt phức tạp: “Ý Ý… em quen Phó tổng ?”

Minh Ý vẫn yên tại chỗ, ánh mắt bình thản liếc đàn ông trong xe với bộ vest chỉn chu.

Phó Thời Lễ mặc một bộ âu phục đen tuyền đặt may thủ công, cúc áo sơ mi cài đến tận cổ, cà vạt thắt ngay ngắn, toát lên khí chất cấm d.ụ.c. Trên gương mặt thanh tú là đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao đeo một chiếc kính gọng bạc, thần sắc lạnh lùng tạo cảm giác xa cách.

Tính , gần nhất Minh Ý gặp Phó Thời Lễ hình như là tám tháng . Nếu vì những món quà lễ tết và tiền vẫn chuyển đều đặn, cô còn tưởng ông chồng plastic của xuống mồ từ lâu.

Thu ánh về, Minh Ý khẽ cong môi, cố ý mỉm quyến rũ với Phó Thời Lễ: “Hình như… cũng chẳng thiết lắm.”

Mười hai tháng thì mất hút tám tháng, chồng plastic như thì thiết đến ?

Ngón tay Phó Thời Lễ khẽ gõ lên cửa xe, ánh mắt dừng khuôn mặt Minh Ý rời.

Hôm nay Minh Ý trang điểm theo phong cách đậm, kết hợp với đường nét gương mặt hảo khiến cô càng thêm nổi bật, quyến rũ sắc sảo. Dù lúc mặt vẫn là nụ đầy ẩn ý, Phó Thời Lễ cũng thể phủ nhận—hôm nay cô thực sự . Một vẻ sắc sảo khó quên.

Ánh sáng mờ ảo khiến khó rõ biểu cảm của , chỉ thấy im lặng cô vài giây, đó lạnh nhạt cất giọng: “Minh Ý.”

Giọng điệu mang theo chút cảnh cáo xen lẫn sự thiếu kiên nhẫn.

Người đàn ông xưa nay từng nhiều kiên nhẫn với cô, Minh Ý cũng tiếp tục khiêu khích. Cô thu ánh , cúi đầu vài câu với Thịnh An Ninh, xách túi bước đôi giày cao gót quen thuộc vòng sang bên xe. Trước khi lên xe còn quên đầu mỉm với Mạnh Trân Trân: “Tạm biệt chị Trân Trân.”

Dứt lời, cô cúi lên xe, đóng cửa .

Chỉ giây , chiếc Bentley đen lao v.út trong ánh kinh ngạc của Mạnh Trân Trân, nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.

Xe chầm chậm hòa đường lớn. Giờ đường phố khá vắng, nhưng chiếc xe mang biển đặc biệt chạy trục đường trung tâm sầm uất nhất của Lệ Thành cũng từng gặp trở ngại.

Trên xe, Minh Ý và Phó Thời Lễ mỗi một đầu ở hàng ghế , cách như thể cách biệt bởi cả rãnh nứt Đông Phi, ai quấy rầy ai.

Cuối tháng Mười, nhiệt độ Lệ Thành hạ xuống mười lăm độ. Ban đêm gió lạnh thổi ngừng, chỉ chờ ngoài cửa vài phút khiến Minh Ý lạnh run, lên xe mất một lúc mới thấy ấm .

Trên xe mùi nước hoa rẻ tiền, đó là hương tuyết tùng thoang thoảng, mát lạnh dễ chịu, mùi hương nhè nhẹ theo luồng gió ấm trong xe len lỏi mũi cô.

Minh Ý ngẩng đầu, ánh mắt liếc sang khuôn mặt góc cạnh của Phó Thời Lễ.

Thấy vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi, cô mới dám thoải mái kỹ hơn.

Trong ánh sáng lờ mờ, Phó Thời Lễ thẳng chiếc ghế bằng da thật, hai chân dài bao phủ bởi quần tây cao cấp bắt chéo nhẹ nhàng, tay chồng lên đặt đùi, lông mày nhíu , môi mím thành một đường thẳng, trông như trải qua một ngày dài mệt mỏi.

Không bàn đến chuyện khác, riêng khuôn mặt của Phó Thời Lễ từ đến nay vẫn hề đổi. Như thể thời gian ưu ái, dù là thời còn trẻ bây giờ, Minh Ý đều thừa nhận— đúng là trai, một vẻ chê , đủ để khiến khác rung động.

Chỉ tiếc là…

Minh Ý khẽ , ánh mắt dừng mặt vài giây lặng lẽ thu về.

Phí cả một gương mặt như .

Nửa tiếng , xe từ từ chạy khu vực Tây Ngọc Nhạc Đình.

Tây Ngọc Nhạc Đình tọa lạc ven sông, là nhà tân hôn của Minh Ý và Phó Thời Lễ, cũng là khu biệt thự giá cao nhất và cơ sở vật chất nhất tại Lệ Thành. Kiến trúc thiết kế theo phong cách châu Âu, mỗi căn biệt thự đều tên riêng.

Biệt thự của cô và Phó Thời Lễ đặt tên là [Cầm sắt hoạ minh], mang ý nghĩa vợ chồng hòa thuận, tình cảm sâu đậm.

Một cái tên mang ý nghĩa như , dùng cho cô và ông chồng plastic đúng là lãng phí. Không nếu nhà thiết kế đặt tên cho biệt thự chuyện , sẽ cảm thấy .

Xuống xe xong, Minh Ý bước nhanh tới cửa, đang định giơ tay nhập mật khẩu thì mới sực nhớ—cô quên sạch sẽ mật khẩu từ đời nào .

Cô và Phó Thời Lễ đăng ký kết hôn từ một năm , dù đây là nhà tân hôn nhưng tổng cộng cô cũng ở đây đến một tháng. Hơn nữa trong nhà dì giúp việc, chỉ cần bấm chuông là , căn bản cần đến mật khẩu.

lúc đó, phía vang lên tiếng bước chân ngày một gần, ngay đó là giọng quen thuộc rơi xuống từ đỉnh đầu.

“Không ?”

Minh Ý khựng , lẽ vì cách quá gần, cô thậm chí thể ngửi thấy mùi tuyết tùng thoang thoảng quen thuộc từ Phó Thời Lễ.

Lấy tinh thần, cô mím môi, lúng túng : “Em quên mất mật khẩu .”

Nghe , ánh mắt Phó Thời Lễ chậm rãi dừng đỉnh đầu cô, ngừng một lúc cúi nhẹ , tay vươn qua bên tai Minh Ý.

Cô còn kịp phản ứng thì lưng va một vòng tay lạnh lẽo nhưng quen thuộc. Ngay lập tức, mùi tuyết tùng bao phủ lấy cô từ phía , như nuốt trọn lấy cả cô.

Thân thể Minh Ý cứng , tim cũng vô thức đập mạnh mấy nhịp.

Cô còn kịp định thần thì mặt vang lên tiếng “tít” nhẹ, theo phản xạ cô sang, ngón tay với khớp xương rõ ràng đang nhấn mấy cái lên bàn phím khóa.

Ngay giây , một tiếng “cạch” vang lên, cửa mở.

Phó Thời Lễ chậm rãi rút tay về, giọng thản nhiên: “Mật khẩu, sáu 0.”

Minh Ý: “…”

Tại chỗ, cô trừng mắt đảo một vòng mới hậm hực bước theo. Bảo cô tin là Phó Thời Lễ cố tình? Đánh c.h.ế.t cô cũng tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-2.html.]

giỏi nhớ , cũng nhạy với chuỗi dài. Dù trong cuộc sống hàng ngày ảnh hưởng gì mấy, nhưng cứ là dãy như mật khẩu điện thoại thì cô dễ quên.

Thế nên bình thường cô đặt mật khẩu bằng sáu giống —sáu 1 hoặc sáu 0. Chắc chắn Phó Thời Lễ quên, nhớ nổi mật khẩu nhà nên cố ý cho đặt sẵn thành sáu 0 với cô, để giờ thể cố tình dùng nó mở cửa, tiện thể châm biếm trí nhớ của cô một cách thương tiếc.

Chỉ nghĩ thôi Minh Ý thấy nghẹn ứ nơi cổ họng, u uất đến mức rơi nước mắt. Thật sự quá khổ mà.

Vào nhà , Minh Ý chẳng thèm để ý tới Phó Thời Lễ, đá luôn đôi giày cao gót thẳng trong. Dù ở đây bao lâu nhưng cô vẫn quen với cách bày biện trong nhà.

Sau khi cửa, cả hai chẳng ai chủ động chuyện với ai. Phó Thời Lễ từ nhỏ đến lớn như , dễ thì là lạnh lùng, khó thì chính là thờ ơ. Minh Ý cũng chẳng buồn bắt chuyện, định bụng để tiếp tục ông chồng Plastic cho trọn vai. Dù tới gặp còn đến bao giờ, ngày ngày sống chung thì cũng chẳng gì đáng ngại.

Nghĩ tới đây, Minh Ý cũng chẳng buồn quan tâm Phó Thời Lễ gì, thẳng lên tầng với đôi dép trong nhà màu trắng phối màu hồng công chúa. Lúc bước lên cầu thang, cô còn cố tình giẫm thật mạnh cho phát tiếng, như để xả giận trong lòng.

Biệt thự nhiều phòng. Rẽ tầng hai, căn phòng đầu tiên chính là phòng ngủ của cô, căn phòng đối diện là phòng phụ của Phó Thời Lễ.

Một năm , cô và Phó Thời Lễ đăng ký kết hôn, vì tính chất công việc nên cô cố ý thương lượng với gia đình để hoãn tổ chức hôn lễ. Dù hôn lễ hoãn nhưng đăng ký kết hôn tức là vợ chồng hợp pháp. Hôm , cả hai nhà ép sắp xếp hành lý “ấn đầu” đưa thẳng nhà mới.

Ban đầu Minh Ý còn tưởng chuyện thỏa thuận ngủ riêng sẽ tranh cãi gay gắt lắm, ai ngờ ngày Phó Thời Lễ chuyển đến, thấy hành lý của cô đặt ở phòng ngủ chính liền bảo mang đồ của sang phòng phụ luôn.

Ngày đó Minh Ý ngoài quảng cáo, hôm về thấy cảnh tượng tức đến phát điên, cửa phòng phụ còn mắng Phó Thời Lễ nửa tiếng mới nguôi giận.

Theo lời cô thì—nếu ai cần chê thì cũng là cô chê Phó Thời Lễ, chứ dựa mà Phó Thời Lễ chê cô?

Lúc đó còn định đợi Phó Thời Lễ về cãi một trận cho ngô khoai, ai ngờ mấy tháng tiếp theo hai đều sớm về muộn, hiếm khi gặp mặt. Sau đó Minh Ý đoàn phim, còn Phó Thời Lễ thì bay khắp nơi, thế là một đợi, đợi mãi đến tận bây giờ.

Nhìn cánh cửa phòng đối diện, trong đầu Minh Ý hiện lên đoạn ký ức đầy uất ức, cô trừng mắt cánh cửa đó, tức tối mắng một câu “Đồ đàn ông khốn nạn” mới đẩy cửa phòng ngủ chính bước .

Phòng ngủ chính thiết kế theo phong cách Bắc Âu mà cô yêu thích —tường màu hồng phấn và xanh nhạt, giường công chúa bằng sắt uốn kiểu Âu, tủ quần áo trắng phong cách châu Âu, thứ trong căn phòng đều đúng chuẩn gu thẩm mỹ của cô. Mỗi bước , cô đều nhịn mà thầm khen mắt thẩm mỹ của nhà thiết kế.

Minh Ý đóng cửa, đảo mắt một vòng thấy gì bất thường thì mở tủ quần áo, lấy bộ đồ ngủ bằng vải cotton quen thuộc bước phòng tắm.

Mãi đến khi cả ngâm trong làn nước ấm áp, cảm giác mệt mỏi cả ngày hôm nay mới dần xua tan. Quả nhiên, gì thư giãn bằng ngâm trong bồn tắm.

Có lẽ do bồn massage quá thoải mái, Minh Ý ngâm tới tận hai tiếng mới chịu ngoài. Thay đồ xong, cô định đắp mặt nạ thì điện thoại reo lên.

Minh Ý cúi đầu liếc màn hình, là cuộc gọi từ bố cô – Diệp Thư Thừa.

Nhà họ Diệp ba con, Minh Ý là con gái duy nhất, mang họ .

Vốn dĩ cô định máy, nhưng đến khi xong bước chăm sóc da cơ bản, chuông điện thoại vẫn kiên trì vang lên ngừng. Cô đành lau tay, bước tới máy.

Điện thoại áp tai, còn kịp lên tiếng thì thấy giọng trách móc từ đầu dây bên : “Sao giờ mới máy?”

Hôm nay Minh Ý khá mệt, cũng cãi vã với Diệp Thư Thừa qua điện thoại, cô chỉ “ừm” một tiếng lấy lệ: “Lúc nãy con thấy, chuyện gì ạ?”

“Bố Thời Lễ về . Vừa con bảo dạo con việc gì . Ngày mai con với Tiểu Trác đều rảnh, con với Thời Lễ cũng về nhà, cả nhà cùng ăn bữa cơm.”

Minh Ý mím môi, đáp khẽ một tiếng, dù trong lòng thật sự ăn cơm cùng Phó Thời Lễ.

Cúp máy, Minh Ý miễn cưỡng bước khỏi phòng, tới căn phòng đối diện, đưa tay gõ cửa nhẹ nhàng.

Cô chỉ gõ hai tiếng dừng . Trong lòng thầm nghĩ nếu Phó Thời Lễ ngủ, cô thể mượn cớ từ chối bữa cơm ngày mai, tiện thể đẩy trách nhiệm sang , đúng lúc bớt phiền.

Nào ngờ khi Minh Ý còn đang tính toán nên gọi điện về thế nào, cánh cửa đột nhiên mở từ bên trong, ánh đèn vàng ấm áp từ trong phòng hắt .

Phó Thời Lễ khoác một chiếc áo choàng ngủ đen bằng lụa, cổ áo xộc xệch, để lộ làn da trắng lạnh và xương quai xanh thẳng tắp. Sự đối lập rõ rệt giữa màu đen và trắng tạo nên vẻ nổi bật. Nhìn xuống , dây áo ở bên hông buộc hờ hững, rõ ràng là vội vàng mặc , chút lôi thôi, hợp với gương mặt lạnh lùng như yêu nghiệt của .

Người từ đến nay luôn cẩn trọng trong việc, cả cách ăn mặc cũng bao giờ qua loa. Hiếm khi thấy trong bộ dạng như .

Đợi một lúc vẫn thấy Minh Ý lên tiếng, chỉ thấy cô chằm chằm chớp mắt, Phó Thời Lễ mất kiên nhẫn mở miệng: “Nhìn đủ ?”

Lúc Minh Ý mới giật nhận , hóa quá lâu.

Phó Thời Lễ bình thản cô, ánh mắt dừng gương mặt: “Có chuyện gì?”

Minh Ý rời mắt : “Bố em bảo ngày mai đưa về ăn cơm. Nếu bận thì thôi cũng .”

đoán Phó Thời Lễ sẽ từ chối, dù cũng bận rộn quanh năm suốt tháng, hiếm khi thời gian rảnh. Cô chỉ cần chuyển lời là xong, xong liền định rời .

Không ngờ, cổ tay chợt lạnh , cô lập tức cảm nhận rõ lực tay của Phó Thời Lễ đang nắm lấy cổ tay . Minh Ý nhíu mày, theo bản năng , vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

Phó Thời Lễ cúi đầu, đôi mắt đen sâu thẳm dừng cô trong giây lát, đó chậm rãi buông tay , thản nhiên hỏi : “Anh ?”

“?”

Minh Ý nghi ngờ : “Anh rảnh thật ?”

Không đúng lắm. Theo lý thì Phó Thời Lễ bận tới mức tám tháng cũng gặp vợ một . Hơn nữa, kiểu chịu diễn trò vợ chồng ân ái cùng cô.

“Mấy giờ?” Phó Thời Lễ rời mắt khỏi cô.

Lúc đến lượt Minh Ý chột , sợ mưu tính nhỏ nhặt ban nãy, cô vội lảng tránh ánh mắt : “À, hình như là bốn giờ chiều.”

“Đã .”

“Ừm.”

bất ngờ, nhưng xem như cô thành nhiệm vụ. Bên phía Diệp Thư Thừa cũng dễ giải thích hơn. Tối muộn như , cô chẳng dây dưa thêm với Phó Thời Lễ, câu trả lời của xong liền xoay về phòng ngủ, ngay cả cửa cũng tiện tay đóng .

Ngoài cửa, Phó Thời Lễ vẫn yên tại chỗ, yết hầu khẽ chuyển động. Ngón tay vô thức khẽ vuốt nhẹ lòng bàn tay, sắc mặt trầm lặng, khó đoán.

Loading...