Tình Yêu Đến Muộn - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:20:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Ý vô thức giằng tay , nhưng Phó Thời Lễ nắm quá c.h.ặ.t, lòng bàn tay nóng rực, nóng đến mức cổ tay cô như bỏng luôn .
Cô nhíu mày: “Phó Thời Lễ, cái gì đấy, mau bỏ tay em , đau c.h.ế.t !”
Nghe , Phó Thời Lễ mới nới lỏng lực tay một chút, Minh Ý tranh thủ giằng , xoa cổ tay trừng mắt : “Chị đây đúng là nên quan tâm đến ! Đồ lấy oán trả ơn!”
“Em gì cơ?”
Phó Thời Lễ ngẩng đầu, lúc tỉnh táo hơn khi nãy khá nhiều, nhưng vì ốm dậy nên giọng vẫn còn khàn đặc.
Minh Ý vẻ mặt miễn cưỡng ngẩng đầu một cái, cẩn thận xoa cổ tay đáp: “Ban nãy em từ phòng ngủ thì thấy ngủ sofa, còn tưởng đột—”
Phó Thời Lễ lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua, dường như đang chờ cô tiếp.
Chạm ánh mắt , Minh Ý chột mím môi, vô thức sửa lời: “Còn tưởng ốm!”
Phó Thời Lễ nhẹ nhàng đưa tay lên ấn nhẹ giữa hai hàng lông mày, đó thong thả dời mắt : “Vậy ?”
Thực Phó Thời Lễ cũng cảm thấy cơ thể dạo khó chịu, lẽ là do gần đây thức khuya việc nhiều, thêm sự chênh lệch nhiệt độ giữa hai thành phố quá lớn, mệt, vốn định tựa sofa nghỉ một chút, ai ngờ ngủ lúc nào chẳng .
Minh Ý gật đầu: “Đương nhiên ! Ai mà ngờ còn lấy oán trả ơn chứ!”
Vừa , Minh Ý đưa cổ tay mặt , tỏ vẻ uất ức tày đình: “Anh xem , đỏ hết cả lên đây !”
Ánh mắt Phó Thời Lễ chậm rãi di chuyển, dừng cổ tay vốn trắng trẻo mảnh khảnh giờ xuất hiện một vòng đỏ hồng.
Da cô mềm mại, chạm nhẹ một cái là đỏ lên.
Phó Thời Lễ khẽ chuyển động yết hầu, đó nghiêng đầu Minh Ý, ánh mắt chút mơ màng, chần chừ một chút mới mở lời: “Có cần xoa cho ?”
“?”
Minh Ý tức đến nghẹn họng, tiện tay vơ cái gối ôm bên cạnh ném thẳng : “Không cần!”
Đồ c.h.ế.t tiệt, bệnh nặng thế mà vẫn còn sức trêu ghẹo cô.
Phó Thời Lễ đưa tay bắt lấy cái gối ôm, thong dong ung dung cô: “Đây là thái độ em đối xử với bệnh nhân ?”
Minh Ý trừng mắt một cái, bỏ luôn. Cô quả thật nên quan tâm , cứ mặc cho bệnh c.h.ế.t cho xong.
Nhìn cô bỏ , chẳng hiểu nghĩ đến chuyện gì, khóe môi Phó Thời Lễ bất giác cong lên.
Minh Ý xa thì lưng vang lên giọng trầm thấp của đàn ông.
“Minh Ý.”
Minh Ý khó chịu đầu: “Gì nữa?”
Ánh mắt Phó Thời Lễ chăm chú thẳng cô vài giây, yết hầu khẽ động, : “Thương lượng chút, tối nay em về phòng chính ngủ .”
Minh Ý chẳng cần nghĩ, lập tức từ chối luôn: “Không !”
Khó khăn lắm cô mới dọn dẹp xong đấy!
Lời dứt, thấy giọng Phó Thời Lễ chậm rãi vang lên: “Vợ chồng hợp pháp, vợ chăm sóc chồng ốm là chuyện nên ?”
“?”
Minh Ý cạn lời: “Bây giờ nhớ chúng là vợ chồng hợp pháp cơ ?”
Tối qua cô ở phòng ngủ thì tìm đủ cớ từ chối, lúc đấy nhớ cô là vợ hợp pháp của nhỉ?
Thấy thế, Phó Thời Lễ nhẹ nhàng cong khóe môi, thong thả dậy khỏi sofa, ánh mắt từ từ đáp xuống gương mặt cô, giọng điệu lười nhác: “Nếu nhớ nhầm, thì du thuyền riêng của Phó phu nhân hình như vẫn đang neo ở bến tàu nhà đấy.”
Tim Minh Ý bất giác “thịch” một cái.
Lần cô và đám chị em lái du thuyền chơi, nhưng lái quá xa nên hết dầu, mà bến tàu gần nhất chính là bến tàu của Phó Thời Lễ, thêm đó bến tàu nhà tiện lợi, nên lúc về bảo neo luôn ở đó.
Vốn nghĩ lúc Phó Thời Lễ ở Lệ Thành, cô cứ để tạm ở đó chắc cũng chẳng , bảo đến lấy về là . Ai ngờ đó cô bận rộn hoạt động đóng phim liên tục, bận đến kịp thở, nếu Phó Thời Lễ nhắc lúc , lẽ cô quên luôn chuyện .
Đồ c.h.ế.t tiệt, dám lấy du thuyền để uy h.i.ế.p cô!
Nếu là món khác thì thôi, nhưng đây là du thuyền của chị đây! Là chiếc du thuyền chị đây hao tâm tổn sức, tốn bao tiền của mới sở hữu !
Thật đáng ghét!!!
Nội tâm giằng co một lúc, Minh Ý mím môi, ngẩng đầu sang: “Thôi , coi như nể mặt đang ốm !”
Nói , Minh Ý hất cằm lên một chút: “Là cầu xin em đấy nhé!”
Phó Thời Lễ lúc tâm trạng , dù rõ Minh Ý đang cố tình cao, nhưng vẫn mỉm đáp : “Ừ, là cầu xin em đấy.”
Nghe câu xong, Minh Ý mới cảm thấy tâm trạng khá lên đôi chút.
Một lát , cô sang Phó Thời Lễ, thấy sắc mặt lắm, do dự vài giây : “Em nghĩ vẫn nên kiếm cái nhiệt kế đo thử xem .”
Lúc nãy Phó Thời Lễ nắm lấy cổ tay cô, cô cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể cao hơn bình thường nhiều.
“Không cần .” Phó Thời Lễ cụp mắt xuống: “Ngủ một giấc là mai khỏe ngay mà.”
Dẫu từ năm sáu tuổi đến giờ, vẫn luôn tự vượt qua như .
Minh Ý còn định thêm gì đó, nhưng kịp mở miệng thì Phó Thời Lễ dậy về phía phòng ngủ chính.
Thấy , Minh Ý chần chừ một chút cũng theo.
Hôm nay giường thêm những chiếc gối dư thừa, gian rõ ràng rộng rãi hơn hôm qua nhiều. Vì tối qua giường kê thêm hai cái gối nên sáng nay tỉnh dậy lưng cô mỏi nhừ, hôm nay dứt khoát kê nữa, đằng nào đêm nay Phó Thời Lễ cũng chẳng thể hứng thú gì với cô .
Nghĩ , Minh Ý cũng vòng vo nữa, tự giác lên giường, vén chăn chui , ngoan ngoãn yên một góc giường của .
Chờ cô xong xuôi, Phó Thời Lễ mới hỏi: “Anh tắt đèn nhé?”
Minh Ý gật đầu: “Ừ.”
Chẳng bao lâu, Phó Thời Lễ cũng lên giường xuống. Khoảnh khắc , Minh Ý thậm chí còn cảm nhận nóng từ cơ thể tỏa bên cạnh, nóng tới mức cô vô thức nhích lùi một chút.
Cô mím môi, nhỏ giọng : “Nếu thấy thì nhớ gọi em đấy.”
Chẳng Minh Ý quan tâm Phó Thời Lễ đến mức nào, nhưng hiện giờ họ là vợ chồng hợp pháp, nếu Phó Thời Lễ mà bệnh nặng thật thì ? Cô cũng chẳng mới tí tuổi đầu thành góa phụ !
Minh Ý tự an ủi như .
Lời rơi xuống thật lâu, bên tai mới vang lên giọng trầm thấp: “Biết .”
Lúc Minh Ý mới yên tâm nhắm mắt ngủ.
Chẳng vì đầu tiên ngủ chung giường với đàn ông , đêm hôm Minh Ý chẳng hiểu mơ một giấc mơ vô cùng ám .
Thời gian trong mơ là lúc chạng vạng tối, bầu trời tối sầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-19.html.]
Từng lớp mây đen cuồn cuộn giữa bầu trời xanh đậm, tia sáng cuối cùng ở chân trời cũng bóng tối nuốt chửng.
Một tia chớp xé ngang trời cao, đồng thời căn phòng tối om rèm cửa cũng soi rõ trong chớp mắt.
Trong mộng, Minh Ý mở mắt, căn phòng mặt khác gì phòng suite tầng cao nhất ở khách sạn Ly Lan.
Ánh nến lung linh hắt lên bức tường hai bóng hình quấn quýt, khí còn thoảng mùi hương mê hoặc của oải hương hòa lẫn chút tuyết tùng.
Giống hệt mùi hương Phó Thời Lễ.
Trong hình ảnh , một tay Minh Ý vòng qua gáy đàn ông, đầu ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng quấn lấy từng sợi tóc của . Tay nhẹ nhàng kéo chiếc cà vạt, cô tựa lưng cửa kính, mong manh như sắp ngã lòng mặt.
Người đàn ông dáng , cao ráo, vai rộng eo thon, cánh tay với đường nét cơ bắp rõ ràng. Minh Ý ôm gọn trong một tay, thậm chí còn cảm nhận đường cong cơ thể rắn chắc. Dù Minh Ý hiểu rõ về chuyện , nhưng đàn ông mặt chắc chắn sở hữu hình mỹ nhất.
Cô … hình như , khuôn mặt liệu thế nào? Chắc cũng kém nhỉ?
Nghĩ đến đây, Minh Ý chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt men theo chiếc khuy áo thứ hai của đàn ông hướng lên , lướt qua xương quai xanh thẳng tắp, yết hầu quyến rũ, đường nét hàm sắc bén lên tiếp——
lúc , đàn ông mặt cũng từ từ cúi đầu xuống.
Bốn mắt .
Khuôn mặt trai lịch thiệp đến mê , đôi mắt phượng dài hẹp đang chăm chú cô chớp.
Nhìn rõ khuôn mặt mắt, tim Minh Ý khỏi run lên, đôi mắt mở lớn đầy kinh ngạc, đây rõ ràng chính là——
Cùng lúc, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm lớn, tiếp đó là tiếng mưa rơi lộp độp cửa kính.
Minh Ý giật bật dậy khỏi giường, chẳng rõ là tiếng mưa sấm bên ngoài tỉnh giấc, khuôn mặt ma mị đến cực độ dọa cho tỉnh.
Cô thở hổn hển, mặt vẫn còn đỏ bừng, căn phòng giống hệt trong giấc mơ và đàn ông đang bên cạnh, mãi một lúc lâu mới kéo ý thức mơ màng trở thực tại.
“Tại … mơ kiểu …”
Nhớ ký ức vẫn còn vương vấn trong đầu, má Minh Ý khỏi nóng ran.
Cô vô thức cúi đầu đàn ông cạnh, nếu cô nhầm thì gương mặt trong giấc mơ đúng là khuôn mặt .
Có lẽ trong ấn tượng của cô, Phó Thời Lễ vốn luôn bình tĩnh tự chủ, chẳng vướng chút tin đồn tình ái nào. Cho dù bên cạnh là vợ xinh như tiên nữ thế , vẫn luôn vững như núi Thái Sơn. Cô bao giờ tưởng tượng , gương mặt lạnh lùng nếu nhuốm màu d.ụ.c vọng sẽ thế nào.
, trong mơ, cô thấy rõ.
Trấn tĩnh , Minh Ý hít sâu một để điều chỉnh nhịp thở. Có lẽ giấc mơ quá chân thật, đến giờ cô vẫn cảm nhận rõ ràng cảm giác mặt nóng tim đập như trong mơ.
Chất lượng giấc ngủ của cô luôn , hiếm khi mơ, càng bao giờ mơ kiểu . Chính xác mà , đây là đầu tiên trong 24 năm cuộc đời cô mơ giấc mộng xuân, và c.h.ế.t cũng ngờ , đàn ông trong giấc mơ đầu tiên chính là Phó Thời Lễ.
Hiện giờ đầu óc Minh Ý chút rối bời, đối tượng trong giấc mộng xuân của cô là Phó Thời Lễ cơ chứ?
Chẳng lẽ cô còn suy nghĩ gì đó thể rõ với …
Ý nghĩ xuất hiện lập tức Minh Ý mạnh mẽ gạt . Lúc nhỏ hiểu chuyện, thể cô từng dành cho Phó Thời Lễ chút tình cảm đặc biệt nào đó, nhưng bây giờ thì tuyệt đối thể!
Chắc chắn là do tối qua ngủ cùng giường với Phó Thời Lễ, chẳng gối ôm ở giữa ngăn cách mà thôi.
Minh Ý liên tục hít thở điều chỉnh tâm trạng: “Chỉ là giấc mơ thôi, chỉ là giấc mơ thôi, chẳng chứng minh điều gì cả!”
Một lúc lâu , Minh Ý mới kìm ý nghĩ đang chực chờ nảy mầm trong lòng .
Cô ngước lên ngoài cửa sổ, lúc trời đang mưa to, hôm nay chủ yếu ngoại cảnh, e là sẽ hoãn.
Nghĩ đến đây, Minh Ý cầm điện thoại ở đầu giường lên xem, quả nhiên nhóm chat của đoàn phim thông báo từ nửa tiếng , hôm nay nữa, hẹn một giờ chiều cùng kịch bản tại khách sạn.
Minh Ý liếc thời gian, cúi đầu trả lời một câu “ nhận ”.
Trả lời xong tin nhắn trong nhóm, Minh Ý mới cảm thấy gì đó . Đã mười giờ sáng , Phó Thời Lễ vẫn tỉnh? Bình thường chẳng luôn dậy sớm ?
Chẳng lẽ đêm qua sốt cao nên ngất luôn ???
Minh Ý nhíu mày, thử đưa tay lên sờ trán Phó Thời Lễ. Quả nhiên, đúng như cô nghĩ, trán nóng ran, vẻ sốt khá cao.
Thấy , Minh Ý lập tức xốc chăn bước xuống giường phòng khách, vốn định gọi điện xuống lễ tân nhờ họ mang nhiệt kế lên, nhưng bấm một nửa dãy , cô chợt nhớ đây là phòng riêng của Phó Thời Lễ. Nếu cô thật sự gọi xuống, ngày mai chắc chắn tin đồn sẽ bay đầy trời.
Nghĩ , Minh Ý cúi đầu lấy điện thoại gửi tin nhắn Wechat cho Tần Xuyên.
[Minh Ý: Sếp của sốt , mau đến đây.]
Vừa gửi tới hai giây, màn hình điện thoại cô hiện lên cuộc gọi của Tần Xuyên.
Thấy thế, Minh Ý khỏi cảm thán thêm nữa về năng lực việc của Tần Xuyên. Nếu cô cũng một trợ lý như thế thì mấy.
Hoàn hồn, Minh Ý cúi đầu ấn máy: “A lô?”
Rất nhanh bên vang lên một giọng nam lễ phép kính cẩn: “Chào cô, là Tần Xuyên. Sếp thế nào ạ?”
Minh Ý thoáng qua phía phòng ngủ: “Có vẻ là sốt , trán nóng. Anh mua nhiệt kế và t.h.u.ố.c hạ sốt mang qua đây nhé.”
Nói đến đây, Minh Ý cảm thấy chút phiền phức, bèn thêm: “Hay trực tiếp qua đây đưa tới bệnh viện luôn cũng .”
Ai ngờ cô dứt lời, đầu bên kiên quyết từ chối: “Tuyệt đối .”
Minh Ý hiểu: “Tại ?”
Tần Xuyên do dự vài giây mới : “Sếp thích đến bệnh viện.”
Nguyên nhân cụ thể cũng rõ, chỉ rằng mấy năm qua theo bên cạnh Phó Thời Lễ, dù cảm cúm thông thường, cũng chẳng bao giờ đến bệnh viện. Hơn nữa, Tần Xuyên cảm nhận rõ ràng rằng Phó Thời Lễ cực kỳ bài xích chuyện đến bệnh viện.
Minh Ý khẽ mím môi: “Thôi , nhanh mua t.h.u.ố.c mang tới đây .”
“Vâng, thưa cô.”
Dừng một chút, Tần Xuyên tiếp: “Hôm nay thể phiền cô chăm sóc sếp một chút, vì đáng lẽ hôm nay đến chi nhánh bàn vụ thu mua, giờ vắng mặt nên bên đó đang loạn hết cả lên, qua đó xử lý.”
Minh Ý gật đầu, đồng ý ngay lập tức: “Không vấn đề gì .”
Dù cô cũng là trọng nghĩa khí, nghĩ đến chuyện Phó Thời Lễ từng chi cho cô nhiều tiền như thế, thể bỏ mặc ở đây một chứ. Hơn nữa, cô giữ Phó Thời Lễ cũng còn tác dụng, một công cụ hữu ích như tìm dễ dàng.
Thấy Minh Ý từ chối, Tần Xuyên ở đầu dây bên mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy hôm nay phiền cô , lập tức mua t.h.u.ố.c cho sếp đây.”
Cúp điện thoại xong, Minh Ý dậy nhà tắm lấy một chiếc khăn sạch dùng, thấm ướt gấp thành từng lớp, mang phòng ngủ đắp lên trán Phó Thời Lễ.
Tuy từng chăm sóc ai ốm nhưng kiến thức cơ bản thì cô vẫn . Trước khi t.h.u.ố.c hạ sốt, chỉ thể dùng phương pháp vật lý tạm thời hạ nhiệt.
Vừa nhận lời Tần Xuyên chăm sóc Phó Thời Lễ, buổi chiều nay cô chắc thể tham gia buổi kịch bản . Cũng khi nào mới tỉnh nữa.
Nghĩ , Minh Ý cúi đầu gửi tin nhắn cho Thịnh An Ninh.
[Minh Ý: Chị An Ninh, chiều nay em chắc tham gia buổi kịch bản , chị giúp em xin đạo diễn Trần nghỉ nhé.]
[Thịnh An Ninh: Em ? Sao tham gia kịch bản?]
[Minh Ý: Công cụ diễn xuất của em, ốm .]