Tình Yêu Đến Muộn - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:16:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy Minh Ý lúc những lời chỉ là nhất thời đầu óc nóng lên, cũng chẳng mong Phó Thời Lễ sẽ nghiêm túc trả lời, nhưng khi cánh cửa phòng mặt đóng sầm một tiếng đầy vô tình, cô mới một nữa đ.á.n.h giá thấp mức độ phát điên của tên cẩu nam nhân .
Cầu chẳng bằng cầu , Minh Ý trong lòng thầm mắng Phó Thời Lễ một trận cho hả mới cảm thấy thoải mái đôi chút, tự thu dọn đồ đạc.
Nửa tiếng , Phó Thời Lễ bước khỏi phòng tắm, thấy Minh Ý đang lúi húi chuyển đồ đạc từ phòng ngủ phụ , miệng còn lẩm bẩm ngừng.
Chỉ điều cách xa, rõ cô gì, nhưng biểu cảm của cô cũng đủ hiểu cô chắc chắn đang mắng .
Im lặng vài giây, Phó Thời Lễ cúi đầu nhắn một tin nhắn, mới bước đến gần, tại chỗ cau mày bóng dáng đang bận rộn , nhịn mở miệng hỏi: “Em ngủ chung với đến thế ?”
Nghe , Minh Ý đang ôm một đống tài liệu trong lòng liền dừng bước, vẻ mặt kỳ lạ một cái, đó lập tức thu ánh mắt: “Anh ?”
Ai chê ai đây? Người từ bao giờ học trò ăn vạ thế nhỉ?
Nói xong, Minh Ý hừ một tiếng, trực tiếp đẩy bước qua: “Tránh đường.”
Phó Thời Lễ đống tài liệu hôm qua sắp xếp xong xuôi, Minh Ý gom hết ngoài chất lung tung, cau mày : “Em để xuống , gọi tới thu dọn.”
“?”
Minh Ý ngoảnh , chỉ sợ nhầm: “Anh cái gì cơ?”
Phó Thời Lễ kiên nhẫn lặp nữa: “Anh , để gọi tới thu dọn.”
“……”
Minh Ý cạn lời, cô nhẹ nhàng mãi thì nhất quyết chịu gọi , giờ cô gần xong hết ở đây giả vờ bụng?
Tỉnh táo , Minh Ý đáp dứt khoát: “Không cần .”
Cô sắp xong hết , chẳng nhận phần ân tình .
Nói xong, Minh Ý cũng chẳng thèm để ý đến nữa, xoay bước phòng ngủ phụ, kéo chiếc vali đất ngoài là coi như thành nhiệm vụ.
Phó Thời Lễ nhíu mày, còn kịp mở miệng thì cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, nhân viên khách sạn tới.
Anh thu hồi ánh mắt, sải bước mở cửa.
Thấy , Minh Ý cũng tiếp tục tự khổ nữa, giao việc còn cho nhân viên khách sạn, dặn dò vài câu tự phòng ngủ chính lấy một bộ đồ lót phòng tắm.
Nhân viên dọn dẹp nhanh, lúc Minh Ý từ phòng tắm bước , phòng ngủ phụ trở nên gọn gàng ngăn nắp.
Trước khi phòng, Minh Ý theo phản xạ về phía phòng khách, thấy Phó Thời Lễ đang sofa, hai chân bắt chéo, cúi đầu xem tài liệu.
Minh Ý thấy thế liền “xì” một tiếng, âm thầm chê trách trong lòng, bất động như thế, còn tưởng trong nhà đang đặt tượng trang trí.
Nghĩ xong, cô xoay trở phòng ngủ, thuận tay đóng cửa .
Hôm nay tên cẩu nam nhân thật mắt, cơn tức của cô đến giờ vẫn tan hết, chẳng hứng lấy mặt nóng áp m.ô.n.g lạnh gì.
Vào phòng ngủ, Minh Ý đồng hồ, thấy vẫn còn sớm liền bò lên giường mở một ván Vương Giả Vinh Diệu.
Gần đây Phó Thời Lễ đột nhiên về, thêm bận rộn việc phim mới, lâu lắm cô game.
Vừa game nhận lời mời lập đội của Tạ Vân Đường, Minh Ý cúi đầu đồng ý ngay.
Tạ Vân Đường là cô con gái út nhà họ Tạ ở Lệ Thành, cũng là bạn của Minh Ý, hai cùng lớn lên từ nhỏ, tình cảm , cấp hai cấp ba đều chung lớp, nếu Minh Ý nghỉ học thì đại học khi họ cũng học cùng trường.
Chỉ là đó Minh Ý nghỉ học thi , còn Tạ Vân Đường sang Pháp học ngành thiết kế, hai mấy năm nay gặp , chỉ thi thoảng trò chuyện hoặc chơi game mới vài câu.
Vừa đội, Minh Ý thấy góc trái ảnh đại diện của Tạ Vân Đường liên tục sáng đèn. Cô chỉnh âm lượng mới bật micro lên.
Ngay giây , trong điện thoại vang lên giọng của Tạ Vân Đường:
“Hu hu, bảo bối Ý Ý, cuối cùng cũng chờ online , mau đây đ.á.n.h đôi ngọt ngào với tớ . Mùa mới tớ đ.á.n.h đơn mãi lên nổi, hôm qua còn đuổi đ.á.n.h khắp bản đồ, t.h.ả.m lắm luôn !”
Minh Ý: “……”
“Sao giờ còn online thế? Hôm nay tiết ?”
Tạ Vân Đường mở trận trả lời: “Tớ học đủ tín chỉ , dạo đang đồ án nghiệp, năm nay Tết là tớ thể về nước .”
Tính Tạ Vân Đường ba năm về nước đón Tết.
Nghĩ tới đây, Minh Ý : “Thế năm nay chú Tạ thể đón một cái Tết vui vẻ .”
Nhà họ Tạ và nhà họ Diệp là thế giao, mỗi năm đều qua chúc Tết. Cô còn nhớ, mỗi năm chú Tạ sang nhà họ Diệp uống rượu với Diệp Thư Thành, đều nhắc đến Tạ Vân Đường.
Nghe , Tạ Vân Đường thở dài: “ , năm nay cuối cùng cũng về ăn Tết, , đồ ăn nước ngoài thật sự dành cho con mà.”
Tạ Vân Đường là kiểu dày thuần Trung, thích đồ Tây, đồ ăn nhanh ăn vài bữa ngán, du học mấy năm nay khiến một tiểu thư vốn nấu nướng như cô cũng ép tới mức tự nấu cơm .
Minh Ý chọn một tướng rừng, : “Vậy chờ về nước, tớ mời ăn cơm cả tháng.”
“Quá !” Tạ Vân Đường ngay, “Tớ nhớ món thịt bò trụng của dì Triệu c.h.ế.t luôn đây .”
Nói , cô nàng chọn một tướng trợ thủ, đổi chủ đề:
“À đúng , với Phó Thời Lễ thế nào ? Hai kết hôn đầu năm nhỉ?”
Nói tới đây, Tạ Vân Đường nhịn cảm thán: “Trước tớ mơ cũng nghĩ hai các lấy thật đấy. Nghe cổ phiếu Phó thị tăng mạnh, chắc giờ Phó Thời Lễ cũng vài ngàn tỷ nhỉ? Làm Phó phu nhân thấy thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-18.html.]
Minh Ý hừ lạnh một tiếng: “Chẳng .”
“Sao thế? Phó Thời Lễ đối xử với ?”
Nghe , Minh Ý nghiêm túc suy nghĩ vài giây.
Thực thái độ của Phó Thời Lễ đối với cô đúng là kỳ lạ, , cô cũng chẳng rõ. Nói , tiền của Phó Thời Lễ cô đều thể thoải mái tiêu xài, nhưng thì lúc hai gặp , thái độ dành cho cô chẳng mấy .
Chẳng giống như chồng đối với vợ, cũng chẳng còn như hồi nhỏ luôn đối đầu gay gắt.
Nhất thời Minh Ý chẳng thể nào xác định là .
Do dự vài giây, Minh Ý qua loa cho xong chuyện: “Ừ thì cũng thế thôi, dù cũng cưới , cứ thế mà sống chứ , ly hôn là ly hôn .”
Sinh trong gia đình hào môn, Minh Ý từ nhỏ sớm giác ngộ như thế, hưởng thụ những giàu sang mà bình thường , tất nhiên đ.á.n.h đổi bằng một cái giá tương xứng. Với cô, cuộc hôn nhân liên minh giữa nhà họ Diệp và nhà họ Phó chính là sự đ.á.n.h đổi đó.
Thêm nữa, năm xưa ông nội bệnh nặng, lúc lâm chung cũng đặc biệt nhắc chuyện cũ, cô một chỗ dựa , cô cũng chẳng lý do gì mà từ chối. Dù , so với đám công t.ử ăn chơi của các nhà giàu khác ở Lệ Thành, Phó Thời Lễ quả thực là một nơi để dựa .
Tạ Vân Đường : “Cậu nghĩ thoáng thật đấy. mà ngoại hình và học thức của Phó Thời Lễ đều thuộc top đầu trong giới, lấy cũng chẳng thiệt thòi .”
Nói đến đây, Tạ Vân Đường khẽ thở dài một : “Chẳng nhà tớ sẽ sắp đặt thế nào nữa, về nhà tớ nhất định rõ với ông già nhà tớ, thể liên hôn thì nhất quyết liên hôn, dù ai cũng may mắn như .”
Trong lòng Minh Ý cũng nghĩ như , nhưng ngoài miệng cô vẫn kiêu căng hừ một tiếng: “Người may mắn là Phó Thời Lễ mới đúng! Nếu nhà ép tớ cưới, thì bổn tiên nữ đây sẽ là mà cả đời cũng chẳng thể !”
Tạ Vân Đường bật : “À mà, tin gì ? Nhà họ Trình hình như định liên hôn với con trai duy nhất của phòng hai nhà họ Lục đấy. Là cái Lục Phong từng theo đuổi hồi năm nhất ngày nào cũng lái chiếc Lamborghini màu hồng sến súa chờ ở cổng trường .”
“Lục Phong?”
Nghe xong, Minh Ý nhíu mày, rõ ràng nhớ là ai, mãi tới khi Tạ Vân Đường nhắc tới chiếc Lamborghini màu hồng chờ cô mỗi ngày năm nhất, cô mới miễn cưỡng chút ấn tượng.
Một lúc lâu , Minh Ý mới lục chút ký ức về cái tên Lục Phong từ góc nào đó trong đầu: “Cậu cái mặc áo hoa hòe hoa sói, ngày nào cũng ăn mặc như bươm bướm hút mật đấy hả?”
“ đúng! Chính là !” Tạ Vân Đường đáp, “Cậu nhớ ?”
Minh Ý “Ừ” một tiếng: “Có chút ấn tượng. chẳng đây c.á đ.ộ bóng đá bắt ? Ra tù nhanh thế ?”
“Không chỉ thế thôi !”
Tạ Vân Đường kể tiếp: “Chẳng tớ một nick phụ trộn cái nhóm nhỏ của đám Trình Vũ Dao , đó tớ thấy họ trong nhóm, hình như Lục Phong còn xu hướng bạo lực, là họ hỏi thăm từ mấy cô hotgirl mạng từng yêu đấy.”
Nghe , Minh Ý bật : “Xem mấy cô cũng tận tâm với Trình Vũ Dao thật đấy.”
Hồi học Trình Vũ Dao vốn ưa Minh Ý, chẳng qua Minh Ý lười để ý tới cô . Sau đó, Trình Vũ Dao kéo thêm vài cô bạn gia thế kém hơn lập bè kết phái, hở tí là kiếm chuyện với Minh Ý, nhưng nào cũng thất bại ê chề.
Buồn nhất là kiểm tra thể chất hồi lớp 12, bọn họ định theo Minh Ý nhà vệ sinh, nhốt cô ở trong để khiến cô lỡ mất giờ kiểm tra. Ai ngờ Minh Ý sớm đề phòng , chẳng những nhốt mà còn hắt cho cả đám một xô nước.
Đến lúc kiểm tra thể chất sắp bắt đầu, cả đám kịp về đồ, đành mặc nguyên bộ quần áo ướt sũng thi. Khi đó đang là mùa đông, kết thúc giờ kiểm tra, quần áo họ gần như đóng băng chứ đừng gì tới , tất cả lạnh cứng như que kem.
Tạ Vân Đường : “ nếu Trình Vũ Dao thật sự lấy Lục Phong, chắc chắn chuỗi ngày tháng tươi cũng kết thúc luôn , tớ đoán cô sẽ đồng ý .”
Minh Ý đoạt xong bùa xanh trong rừng đối phương, khẽ : “Cái thì gì đến lượt cô đồng ý . Cái công ty nhỏ xíu nhà họ Trình , nếu nhanh tìm nhà nào quyền thế để bám , thì đến đời Trình Vũ Dao chắc cũng trụ nổi.”
Tạ Vân Đường : “Cũng đúng thật.”
Sau đó, Minh Ý tán gẫu chơi game cùng Tạ Vân Đường đến tận mười một giờ đêm mới thôi.
Thoát game xong, Minh Ý mở nhóm chat của đoàn phim xem thử.
Hóa hai tiếng đạo diễn Trần thông báo sáng mai tập kịch bản nữa, thẳng luôn, bảo lúc nãy chơi game cứ thấy thông báo mãi. Minh Ý xem xong, gõ khung chat phía một chữ “ nhận”.
Trả lời xong, Minh Ý đặt điện thoại xuống, định ngoài dưỡng da buổi tối ngủ một giấc thật .
Cô đẩy cửa bước , theo bản năng liếc về phía sofa phòng khách, thấy Phó Thời Lễ vẫn đang ở đó liền hỏi vu vơ: “Giờ còn nghỉ ? Định bán mạng chắc?”
Người sofa nhúc nhích, cũng đáp lời.
Minh Ý nhíu mày.
Mắt cô cận, xa quá, cô rõ mặt Phó Thời Lễ, lúc đến gần mới phát hiện hai mắt Phó Thời Lễ đang nhắm c.h.ặ.t, tựa sofa như đang ngủ.
Thấy , Minh Ý nghi hoặc bước tới gần. Sao ngủ ở đây nhỉ? Anh kiểu ngủ quên sofa.
Cùng lúc đó, một suy nghĩ hoang đường thoáng qua đầu cô.
Chẳng lẽ tăng ca đến đột t.ử ?
Dẫu mỗi năm tin trẻ việc tăng ca đến c.h.ế.t chẳng ít.
Minh Ý giật , vô thức cúi sát xuống quan sát.
Phó Thời Lễ sắc mặt phần mệt mỏi, mày nhíu c.h.ặ.t, môi khô mím thành đường thẳng, quai hàm căng cứng, trán còn rịn mồ hôi.
Trông vẻ như ốm .
Nghĩ , Minh Ý vô thức đưa tay lên định chạm trán thử xem, chẳng ngờ tay mới vươn tới giữa chừng nọ bất ngờ túm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
Cái nóng bỏng tay khiến Minh Ý giật b.ắ.n, mà Phó Thời Lễ vốn nhắm mắt, lúc chậm rãi mở , đôi mắt đen sâu hút cô chằm chằm chớp.
“Em đang gì thế?”
*Tác giả lời :
Minh Ý: Xem thử đàn ông công cụ còn sống