Tình Yêu Đến Muộn - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:12:48
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Ý bước khỏi thang máy, Thịnh An Ninh thấy cô ngay lập tức. Thấy cô ngây mãi bước tới, Thịnh An Ninh liền tiến gọi một tiếng: “Minh Ý, ngẩn đấy gì thế, qua đây?”
Minh Ý vô thức ngẩng đầu sang, đáp qua loa: “À, gì chị.”
Thịnh An Ninh thoáng liếc qua màn hình điện thoại của Minh Ý, nhanh ch.óng rời mắt nơi khác: “Thế thôi, muộn đấy, em mà còn lề mề nữa là khỏi ăn sáng luôn.”
“Ừm, thôi.” Minh Ý gật đầu bước về phía bàn ăn cùng Thịnh An Ninh, đồng thời cúi xuống xoá luôn dòng tin nhắn soạn dở.
Hôm nay cô còn việc chính, thể phí thời gian để cãi với Phó Thời Lễ .
Nhà hàng tầng ba phục vụ buffet sáng, Minh Ý cầm hai chiếc bánh bao nhân trứng sữa, lấy thêm một cốc sữa tươi mang về bàn.
Thấy , Thịnh An Ninh hỏi ngay: “Sao hôm nay ăn ít thế?”
Bình thường Minh Ý ăn nhiều cũng ngang Thịnh An Ninh, nhưng cô khác với Thịnh An Ninh, cô là nghệ sĩ kiểm soát cân nặng. Ban đầu Thịnh An Ninh còn cẩn thận tính toán từng chút calo, đặt tiêu chuẩn nghiêm ngặt cho ba bữa mỗi ngày của cô.
Về , hôm cô đột kích tới căn hộ nhỏ của Minh Ý mới phát hiện, hoá tuần nào Minh Ý cũng lén ăn vặt đồ ăn nhanh hai ba . cân nặng của vẫn duy trì định, d.a.o động tới 1kg. Từ đó, Thịnh An Ninh cũng thèm quan tâm chuyện ăn uống của Minh Ý nữa.
Minh Ý ngẩng đầu cô , chậm rãi nhai bánh bao: “Giảm cân.”
Thịnh An Ninh: “…”
Ai mà tin nổi chứ?
“À , hôm qua chuyện với chồng em thế nào? Anh chịu phối hợp ?”
Nghe , động tác của Minh Ý khựng một giây: “Ừm thì… Coi như là miễn cưỡng đồng ý.”
“?”
Thịnh An Ninh nghi hoặc hỏi : “Miễn cưỡng đồng ý là ?”
“Thì…” Minh Ý nhún vai, nhẹ bẫng đáp, “Anh em định gì, mà em cũng chẳng định cho .”
Với những gì cô hiểu về Phó Thời Lễ, nếu cô đang coi là công cụ phục vụ cho việc diễn xuất, chắc chắn sẽ lập tức đóng gói cả lẫn hành lý ném ngoài cửa. Lúc đó thì còn thí nghiệm gì nữa, nên nhất là cứ giấu nhẹm thôi!
“Hả?” Thịnh An Ninh ngẩn , “Thế thì em định bảo Phó tổng phối hợp kiểu gì?”
Minh Ý cầm cốc sữa nhấp một ngụm nhỏ, ung dung đáp: “Không cần phối hợp, em là .”
Thịnh An Ninh vẫn tin lắm.
Minh Ý thấy thế vội trấn an: “Chị đừng lo chuyện , em tự liệu sức . À mà, tự dưng hôm nay chuyển tới trường Trung học 1 Giang Thành để kịch bản ?”
Thịnh An Ninh lắc đầu thở dài: “Đừng nhắc nữa, đạo diễn Trần mới quyết định lúc ăn sáng xong đấy. Hình như hôm qua ảnh đế Kỳ Chu chỉ vô tình đề xuất, đạo diễn Trần sáng nay cũng thuận miệng theo, đúng lúc Tống Ninh bên cạnh phản đối, thế là quyết luôn.”
“Thảo nào.” Minh Ý gật gù, “Sáng nay ngủ dậy em còn kiểm tra nhóm chat, thấy thông báo vẫn như tối qua nên mới ung dung đ.á.n.h răng rửa mặt. Chưa kịp khỏi nhà tắm thì chị nhắn tin tới tấp .”
“Lúc đó đạo diễn Trần ăn xong và luôn.”
Minh Ý ngẩng đầu lên hỏi: “Sao chị ăn sáng cùng đạo diễn Trần với Tống Ninh thế?”
“Khổ lắm,” Thịnh An Ninh lắc đầu bất lực, “Sáng bước khỏi phòng thấy phía một nam một nữ chờ thang máy. Lúc gần mới phát hiện đó là đạo diễn Trần với Tống Ninh.”
“Đến lúc đó thì cách gần quá, chị đầu nữa, đành cố mặt dày tới chờ chung thang máy. Sang tới nơi mới thấy Tống Ninh đang rủ đạo diễn ăn sáng cùng.”
Nói đến đây, Thịnh An Ninh liếc Minh Ý đầy ý tứ: “Một đạo diễn ăn riêng với nữ diễn viên, nhỡ ai chụp thì gì kết cục . Em thấy mặt đạo diễn Trần lúc , thấy chị như bắt cứu tinh, kéo luôn chị chung.”
“…”
Nghe thế, Minh Ý khỏi bất ngờ. Không ngờ bình thường Tống Ninh ít thế, hoá che giấu tâm tư sâu kín nhỉ?
dù đó cũng chuyện của cô, cô chỉ cần an phận xong bộ phim là .
Ăn sáng xong, Minh Ý cầm điện thoại lên thì thấy nhóm chat hàng chục tin nhắn mới. Cô sơ qua, tin cùng là thông báo của đạo diễn Trần: Một giờ chiều tập hợp ở tầng mười hai, hôm nay tới trường Trung học 1 Giang Thành.
Minh Ý cúi đầu trả lời một chữ “ nhận”, đồng hồ cũng gần tới giờ, liền cùng Thịnh An Ninh lên thang máy tới tầng mười hai.
Cửa thang máy mở , gần như đều tập hợp đông đủ ngoài hành lang, chỉ còn Tống Ninh tới muộn vài phút, vẻ mặt áy náy với cả đoàn: “Xin , tìm thẻ phòng mất chút thời gian.”
“Không ,” Chu Dạng đáp lời đầu tiên, “Chúng cũng tới, đạo diễn Trần còn , tính là muộn .”
Vừa dứt lời, đạo diễn Trần và Kỳ Chu từ phòng 1202 bước : “Đang gì thế, thấy hết đấy.”
Chu Dạng nhún vai: “Đang khen đạo diễn luôn đúng giờ mà.”
Chu Dạng là hợp tác thứ hai với đạo diễn Trần. Tác phẩm tiêu biểu đây của là bộ phim 《Vương vấn》 cũng là do đạo diễn Trần , nên so với trong đoàn cũng quen thuộc hơn một chút.
Đạo diễn Trần lườm một cái, nửa đùa nửa thật: “Cậu lắm thật đấy, lát nữa kịch bản xem nhiều thế .”
Chu Dạng lên tiếng, bởi nhớ rõ hồi 《Vương vấn》, đạo diễn Trần mắng còn t.h.ả.m hơn nhiều.
“Người đến đủ cả thì xuất phát luôn , xe đợi sảnh nãy giờ .”
Mười lăm phút , xe dừng cổng trường Trung học 1 Giang Thành. Minh Ý bước xuống xe, lòng dâng lên chút hoài niệm khó thành lời.
Bảy năm , cô mới trở cổng ngôi trường nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-16.html.]
Năm cô bỏ học năm hai, sợ gia đình nên dám về Lệ Thành, đành tới Giang Thành nơi ông bà ngoại ở, thủ tục nhập học và học một năm.
Trường Trung học 1 Giang Thành mấy năm nay nhiều đổi, Minh Ý theo bước phòng học bỏ trống ở tầng năm của tòa nhà tổng hợp. Cô nhớ hình như tòa nhà , chắc là mấy năm gần đây mới xây.
Phòng học mới rộng, mười mấy vẫn thấy trống trải. Đợi tất cả đều định , Minh Ý mới chọn một vị trí sát mép, bên trái là đạo diễn Trần, bên là Chu Dạng.
Thực cô nhận , Chu Dạng thấy cô xuống mới kéo ghế tới cạnh. Minh Ý cũng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ cho rằng chắc tại hai nhiều cảnh diễn chung, gần sẽ tiện hơn một chút.
Khi tất cả đều yên vị, buổi kịch bản nhanh ch.óng bắt đầu.
Vẫn là đoạn kịch bản hôm qua, nhưng Minh Ý rõ ràng cảm nhận trạng thái của khá hơn nhiều. Cụ thể đổi ở cô cũng rõ , chỉ cảm thấy trong đầu luôn bất giác nhớ từng lời từng cử chỉ lúc cãi với Phó Thời Lễ tối hôm qua, thậm chí cả những biểu cảm nhỏ nhất của cũng ảnh hưởng một cách vô thức tới cảm xúc và cách thể hiện của cô.
Rõ rệt nhất là những đoạn khó xử trong kịch bản, dù vẫn thấy ngượng ngùng nhưng ít nhất còn đến mức diễn tự bật .
So , Chu Dạng may mắn như . Dù thể thấy rõ tiến bộ hơn hôm qua khá nhiều nhưng biểu hiện vẫn như ý . Theo lời đạo diễn Trần thì Chu Dạng vẫn là Chu Dạng, còn Từ Nghiễn vẫn là Từ Nghiễn, hai chẳng liên quan gì tới cả, cố ép thì thành bộ dạng chẳng giống ai như bây giờ.
Minh Ý thấy kiểu mắng như thế khá nặng lời , mà Chu Dạng bảo đây vẫn còn là khách khí chán.
Giờ nghỉ giữa buổi, Minh Ý đang cúi đầu xem kịch bản thì Chu Dạng bỗng ghé sát tới, nghiêng đầu liếc kịch bản của cô, : “Cô giáo Minh, cô cách nào mà chỉ một đêm tiến bộ vượt bậc thế , truyền thụ cho ít kinh nghiệm ?”
Nghe , Minh Ý ngẩng đầu lên, ngờ khuôn mặt của Chu Dạng cách đến ba phân. Cô giật , theo phản xạ ngửa về phía , ghế trong phút chốc vững, ngả thẳng phía . May mà Chu Dạng nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp.
Còn để Minh Ý hồn, bên tai vang lên tiếng đùa cà lơ phất phơ của Chu Dạng: “Cậu hoảng cái gì, Vãn Vãn?”
Câu là một câu thoại trong kịch bản .
Lời khỏi miệng, hai đều ngẩn trong tích tắc.
Tới Giang Thành cũng ba, bốn hôm nhưng đây là đầu tiên Minh Ý kỹ dung nhan của Chu Dạng ở cách gần như .
Khác với Phó Thời Lễ là vẻ kiểu tổng tài trưởng thành chín chắn, Chu Dạng làn da trắng, đôi mắt đào hoa, sống mũi cao, khi lên đôi mắt cong cong. Chỉ xét riêng gương mặt thôi thì đúng là kiểu “cún con” đáng yêu mà các cô gái trẻ bây giờ thích, nhưng toát lên vẻ cà lơ phất phơ và bất cần đời chẳng phù hợp chút nào với hình tượng .
cũng thừa nhận, đạo diễn Trần chọn vai thực sự quá tinh mắt, nhân vật Từ Nghiễn trong [Nhìn thấy pháo hoa, thấy ] như đo ni đóng giày cho Chu Dạng. Chỉ là đây vẫn diễn cảm giác đó, riêng câu thoại mới chút thần thái phù hợp.
Lấy sự bình tĩnh xong, Minh Ý giơ tay đẩy nhẹ , thuận thế tiếp lời theo kịch bản, ánh mắt hề né tránh mà đáp : “Cậu thấy giống kiểu sẽ sợ ?”
Còn kịp để Chu Dạng phản ứng, những khác tiếng động thu hút sự chú ý.
Không khí trong phòng lập tức chững trong giây lát.
Kỳ Chu là đầu tiên nhẹ nhàng lên tiếng bình luận: “Chu Dạng, cảm xúc đúng đấy.”
Nghe , đạo diễn Trần cũng nhanh ch.óng hưởng ứng: “Thầy Kỳ , cũng thấy Chu Dạng thoại tiến bộ hơn hẳn, đúng là bước tiến nhảy vọt.”
Nói xong, Chu Dạng bình thản thu tay về, nhẹ: “Còn cảm ơn cô giáo Minh, khi nào cô giáo Minh rảnh rỗi thì theo cô học hỏi thêm mới .”
Minh Ý dời mắt , nhẹ giọng : “Vừa .”
Sau khi tham gia , sự cố nhỏ cũng nhanh ch.óng gạt sang một bên. Thời gian nghỉ nhanh ch.óng kết thúc, tiếp tục vòng kịch bản tiếp theo.
Chỉ là , Minh Ý lặng lẽ dịch ghế của xa hơn một chút.
Chẳng do đổi gian nên cảm giác nhập vai cũng đổi theo, chỉ là ảo giác của cô mà những diễn , Minh Ý đều cảm nhận tiến bộ rõ ràng ở cả phần thoại và cảm xúc, đến cả đạo diễn Trần cũng tiếc lời khen ngợi cô.
Tất cả những điều , Minh Ý đều quy hết công lao cho Phó Thời Lễ.
Không ngờ công cụ hữu hiệu như , coi như uổng phí hôm qua cô diễn xuất hết , hy sinh cả nhan sắc nữa.
Những đây thoại tổng cộng năm , Khương Du và Kỳ Chu diễn lúc nào cũng chỉ cần một là qua, thỉnh thoảng vài nhỏ nhưng đáng kể, hai sửa là ngay.
Thêm đó, tiến bộ của Minh Ý ai cũng đều thấy, vì thế Chu Dạng và Tống Ninh cũng trở thành kéo chân , những màn đối diễn đều tập trung bộ tinh thần, hết nhập vai diễn.
Nhờ , buổi kịch bản chiều nay tiến hành vô cùng suôn sẻ, ai cũng nhận rõ tiến bộ so với hôm qua, đạo diễn Trần vô cùng hài lòng, thoáng chốc một buổi chiều trôi qua.
Sáu giờ tối, đạo diễn Trần mới tuyên bố kết thúc buổi tập.
Buổi kịch bản kết thúc, Kỳ Chu ngẩng lên Minh Ý một cái, mới nhớ lấy điện thoại kiểm tra WeChat.
Tin nhắn gần nhất là do gửi cho Phó Thời Lễ vòng thứ hai buổi chiều, nhưng tận nửa tiếng Phó Thời Lễ mới trả lời.
[Kỳ Chu: Đang gì đấy?]
[Phó Thời Lễ: Đang họp.]
Kỳ Chu dắt tay Khương Du ngoài cúi đầu trả lời .
*[Kỳ Chu: 6]
[Phó Thời Lễ: ?]
*“6” (liù) trong ngữ cảnh mang nghĩa là con 6, mà là tiếng lóng, nghĩa là ngầu, giỏi, đỉnh, kiểu như “pro”, “ đấy”, “đỉnh cao đấy”.
Tác giả điều :
Phó Thời Lễ: Cậu bệnh ?
Kỳ Chu: Vợ sắp cướp mất còn tâm trạng họp, nghĩ bản thế là ngầu ?