Tình Yêu Đến Muộn - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:11:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn tối xong, cuối cùng Minh Ý cũng chịu yên một chút. Dù náo loạn cả buổi tối, cô cũng mệt .

Cô định thẳng phòng ngủ phụ, thoải mái lên chiếc giường lớn tám vạn tám một đêm, thoải mái giường lướt Weibo một lát, đó ngủ.

đẩy cửa phòng , cô liền thấy giường phòng ngủ phụ là âu phục và mấy tập tài liệu Phó Thời Lễ mang đến.

“???”

Minh Ý: Chuyện gì thế ?

Ngẩn hai giây, Minh Ý về phía phòng ngủ chính, vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi Phó Thời Lễ: “Phòng ngủ phụ biến thành nhà kho từ lúc nào thế?”

Phó Thời Lễ ngẩng đầu, hờ hững : “Phòng ngủ phụ ai ở , để ít đồ ?”

“?”

Phòng khách rộng thế đủ cho đặt đồ chắc?

Minh Ý cau mày: “Vậy em ngủ ở đây?”

Phó Thời Lễ đáp: “Giường lớn thế đủ cho em ngủ ?”

Minh Ý vô thức chiếc giường trong phòng ngủ chính mặt. Ừ, đúng là lớn, qua ít cũng 2mx2m2.

Hoàn hồn , Minh Ý cảnh giác sang: “Ý là bảo em ngủ chung với ? Thế ?”

“Sao ?”

Phó Thời Lễ nhướn mày: “Chẳng em là vợ chồng hợp pháp thì ở chung ?”

Minh Ý: “?”

Hóa lúc phản bác là vì đang chờ cô lúc ?

Thấy Minh Ý gì, Phó Thời Lễ thản nhiên nhắc nhở: “Hôm nay là em tự bảo ngủ đấy nhé, Phó phu nhân.”

“……”

Minh Ý mím môi.

Trời tối thế , cô mệt sắp c.h.ế.t đến nơi , chắc chắn thể giúp Phó Thời Lễ chuyển đống đồ của từ phòng ngủ phụ . Hơn nữa muộn thế , gọi nhân viên khách sạn lên thì cũng tiện, cô càng thể ngủ sofa.

Nghĩ tới nghĩ lui, trong nhà chiếc giường mặt vẫn là thoải mái nhất.

Nếu Phó Thời Lễ ở đó thì càng tuyệt hơn.

Suy nghĩ một lúc, Minh Ý mới ngẩng đầu : “Thôi , em đành chịu thiệt một chút, miễn cưỡng ngủ tạm với một đêm. Sáng mai nhớ gọi dọn dẹp phòng phụ nhé.”

Thấy cô trở về bộ dạng kiêu ngạo thường ngày, Phó Thời Lễ càng cảm thấy buồn . Anh thích thú đôi mắt của cô, nghiêng đầu trêu chọc: “Sao gọi Thời Lễ nữa?”

Mấy chữ “ Thời Lễ” Phó Thời Lễ cố ý kéo dài thật sâu xa, khiến Minh Ý nổi hết cả da gà.

hết cách , để tiếp tục ở đây thí nghiệm, cô đành diễn tiếp thôi. Cô điều chỉnh biểu cảm một chút, mím môi cẩn thận dò hỏi: “Vậy Thời Lễ chịu nhường giường lớn trong phòng ngủ chính cho em ?”

Phó Thời Lễ mặt cảm xúc, : “Không.”

Minh Ý: “……”

Biết ngay mà! Đáng ghét thật!

Đã như , Minh Ý cũng lười giằng co thêm, dứt khoát sang phòng ngủ phụ ôm hai cái gối sang, đặt ngay giữa giường lớn.

“Xong nhé! Mỗi một nửa!”

Nói xong, Minh Ý ngẩng đầu Phó Thời Lễ, giơ một ngón tay nhỏ giọng cảnh cáo: “Anh vượt giới hạn, nửa đêm lén chiếm tiện nghi của em đấy!”

Dứt lời, cô đóng cửa phòng ngủ chính, vòng qua cuối giường, vén chăn xuống.

Giường nhà cô và Tây Ngọc Nhạc Đình cũng lớn như thế , cô lăn lộn thoải mái vấn đề gì, nhưng giờ chỉ thêm một Phó Thời Lễ, còn thêm hai cái gối, khiến chiếc giường vốn rộng rãi giờ bỗng trở nên chật chội.

Minh Ý trở nữa, nhịn khẽ càu nhàu: “Chật thật đấy!”

Ôi, vì sự nghiệp diễn xuất, cô thực sự hy sinh quá nhiều mà, hức~

Không diễn vai thì quá phụ lòng bản . Tất cả đều vì bộ phim sắp tới, vì chính sự nghiệp của cô!

Nghĩ , trong lòng Minh Ý mới dễ chịu hơn đôi chút.

xoay chỉnh tư thế, ôm lấy chiếc gối bên cạnh, cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn. Sau đó cô nhắm mắt lệnh: “Phó Thời Lễ, tắt đèn .”

Phó Thời Lễ cúi đầu, ánh mắt dừng khuôn mặt ngủ yên bình của Minh Ý. Lời từ chối đến cửa miệng nhưng chẳng hiểu nuốt xuống. Im lặng một lúc, dậy tắt đèn.

Rất nhanh, căn phòng chìm bóng tối.

Bình thường khi ngủ ở nhà, Minh Ý thích để một chiếc đèn ngủ nhỏ ánh vàng, khiến cả phòng ngủ trở nên ấm áp, khí.

Đột nhiên tối đen thế , cô chút quen.

Cũng chị An Ninh giúp cô mang chiếc đèn ngủ đầu giường tới đây nữa, nhưng cho dù mang tới, Phó Thời Lễ chắc gì cho cô dùng.

Thôi thì cố chịu một đêm .

Trong bóng tối, các giác quan khác của cơ thể trở nên nhạy bén lạ thường. Minh Ý thậm chí còn cảm nhận rõ ràng chiếc đệm bên cạnh lún xuống, ngay đó là chiếc chăn cô cũng khẽ động đậy.

Bên tai truyền đến âm thanh sột soạt nhỏ, cô Phó Thời Lễ cũng xuống.

Không hiểu , Minh Ý lờ mờ ngửi thấy một mùi hương trong trẻo dễ chịu như tuyết tùng, hẳn là từ Phó Thời Lễ.

Nghĩ ngợi một chút, Minh Ý nhỏ giọng gọi : “Phó Thời Lễ, ngủ ?”

Phó Thời Lễ đáp: “Lại ?”

Minh Ý khẽ nhíu mày. Cái gì mà “ ”? Nghe cứ như đang sắp kiếm chuyện .

Thôi , cô còn định hỏi nhãn hiệu nước hoa của nữa, cứ tạm tính toán với .

Minh Ý mím môi, tỏ vẻ như tiện thể hỏi chuyện vu vơ: “Bình thường dùng nước hoa của hãng nào ? Ngửi cũng dễ chịu phết.”

Phó Thời Lễ bình thản đáp: “Anh dùng nước hoa.”

Nghe , Minh Ý bĩu môi: “Sao keo kiệt thế nhỉ.”

“Minh Ý.” Phó Thời Lễ hạ giọng: “Ngủ !”

em vẫn buồn ngủ mà.” Minh Ý nhỏ giọng than vãn.

Phó Thời Lễ thói quen ngủ như cán bộ về hưu thì thôi , nhưng cô thì khác, bình thường cô đều ngủ mười một giờ, khi đóng cảnh đêm hoặc thức khuya kịch bản, thuộc lời thoại, thức tới một, hai giờ sáng cũng là bình thường.

Lúc lên giường nãy, cô còn đồng hồ, mới hơn mười giờ một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-15.html.]

Phó Thời Lễ: “Không buồn ngủ ?”

Không đợi Minh Ý trả lời, Phó Thời Lễ đột nhiên chống dậy, nghiêng qua cô: “Vậy thì chuyện khác .”

Ánh trăng nhạt nhòa, Minh Ý mở mắt, lờ mờ thấy rõ gương mặt của Phó Thời Lễ, còn kịp phản ứng thì khuôn mặt kề sát.

Cô giật , theo phản xạ ngả , tay ôm c.h.ặ.t chăn lùi xa, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Anh định gì đấy?”

Đôi bên giằng co vài giây.

Phó Thời Lễ khẽ nhướng mày: “Biết sợ ?”

Anh dừng một chút, ánh mắt cúi xuống, chăm chăm Minh Ý, giọng trầm thấp, mang theo chút ý : “Sao? Bây giờ đốt lửa trong lòng nữa hả?”

“…”

Minh Ý ngượng đến mức ngón chân co cả : Không nữa !

*

Sáng hôm , khi Minh Ý mở mắt thì Phó Thời Lễ còn giường nữa, ấm cũng tan gần hết, xem rời khá lâu .

Hôm qua cả ngày đều tập trung kịch bản, ai cũng mệt mỏi, nên tối qua đạo diễn Trần đặc biệt nhắn trong nhóm rằng sáng nay nghỉ, chiều mới tiếp tục. Nhờ thế Minh Ý mới thể ngủ đến khi tự tỉnh.

Sau khi tỉnh táo, cô đưa tay lấy điện thoại gối, mở WeChat xem tin nhắn nhóm. Thông báo vẫn dừng ở tin nhắn tối qua, gì mới.

Minh Ý đặt điện thoại xuống, vén chăn xuống giường, ngoài phòng ngủ vệ sinh cá nhân.

Trong phòng khách, áo vest và laptop của Phó Thời Lễ đều biến mất, chắc là ngoài việc. Cô nhớ tập đoàn Phó thị cũng sản nghiệp ở Giang Thành, chỉ tới công tác là vì việc gì, sẽ ở đây bao lâu, liệu thể chờ tới khi cô thành các cảnh ở Giang Thành .

Dòng nước mát từ vòi kéo Minh Ý về với hiện thực. Cô cầm cốc súc miệng, lấy bàn chải và kem đ.á.n.h răng chuẩn vệ sinh, mới bóp kem đ.á.n.h răng xong thì điện thoại trong phòng ngủ vang lên liên tục.

Nghe vẻ là tiếng WeChat, Minh Ý để ý, chờ vệ sinh xong, đơn giản các bước dưỡng da mới xem.

Vừa cầm điện thoại lên, màn hình sáng, hai tin nhắn mới lập tức xuất hiện.

Minh Ý cau mày, mở xem, là Thịnh An Ninh gửi tới.

[Thịnh An Ninh: Em dậy ? Dậy xuống ăn sáng nhé. Chị gặp đạo diễn Trần ở quầy ăn khách sạn, ông bảo lát nữa thể kịch bản ở khách sạn .]

[Minh Ý: Thế chị? Chẳng lẽ luôn ?]

[Thịnh An Ninh: Không , đạo diễn Trần bảo ăn trưa xong sẽ tới Trường Trung học 1 Giang Thành để quen với địa điểm . Đoàn phim mượn một phòng học, buổi chiều thể sẽ kịch bản ở đó.]

[Minh Ý: Được , em , để em chuẩn xong thì xuống.]

[Thịnh An Ninh: Được, em nhanh lên nhé.]

Nhìn tin nhắn màn hình điện thoại, Minh Ý khẽ thở dài một tiếng. Vốn dĩ cô nghĩ hôm nay vẫn sẽ kịch bản ở khách sạn, còn định trang điểm nữa, giờ ngoài trang điểm .

đổi môi trường cũng , dù thì nửa đầu nội dung cần đều là cảnh trường học, tới phòng học lẽ sẽ dễ nhập vai hơn một chút.

Sửa soạn xong, Minh Ý một bộ đồ thoải mái, khi cửa quên gửi WeChat cho Phó Thời Lễ, thông báo cô ngoài, tiện thể nhắc đừng quên bảo nhân viên khách sạn dọn phòng ngủ phụ.

đặt căn phòng cũng là Phó Thời Lễ, chẳng lẽ bắt cô xuống lễ tân khách sạn? Bữa tối hôm qua cũng là cô giả danh thư ký của Phó Thời Lễ gọi điện đặt món.

Gửi tin nhắn xong, Minh Ý kiểm tra nữa, chắc chắn bỏ sót thứ gì mới bước khỏi phòng.

Lúc chờ thang máy, gặp Tần Xuyên từ lầu lên.

Cửa thang máy mở , Tần Xuyên phản ứng , khẽ cúi đầu, lịch sự chào: “Phu nhân.”

Minh Ý vô thức phía : “Chỉ thôi ? Phó Thời Lễ ?”

Tần Xuyên nhẹ nhàng đáp: “Phó tổng đang họp ở công ty con, về lấy tài liệu.”

Minh Ý hỏi tiếp: “Tài liệu ở trong phòng Phó Thời Lễ ?”

Tần Xuyên lắc đầu: “Không , ở phòng .”

“À.” Minh Ý lúc mới gật đầu: “Được .”

Xem Phó Thời Lễ cũng đến mức mất hết lý trí, rõ cô đang ngủ trong phòng mà vẫn tùy tiện đưa thẻ phòng cho khác.

Hoàn hồn , Minh Ý nở nụ đầy ẩn ý: “Phó tổng nhà cũng hào phóng thật đấy.”

Đến trợ lý mà cũng sắp xếp phòng ở tầng cao nhất. Hôm qua cô ở đây thì Phó Thời Lễ cứ dài dòng càm ràm mãi thôi.

Nói xong, chẳng đợi Tần Xuyên đáp lời, thấy thời gian chờ thang máy cũng sắp hết, Minh Ý trực tiếp giẫm giày cao gót bước .

Thang máy từ từ xuống tầng ba mới dừng .

Tầng hai, ba, bốn của khách sạn Ly Lan đều là nhà hàng, giá cả theo thứ tự tầng mà tăng dần. Tầng ba coi như là nhà hàng tầm trung cao cấp.

Ra khỏi thang máy, Minh Ý quanh một lượt, nhanh ch.óng xác định vị trí của Thịnh An Ninh, định bước tới thì điện thoại trong tay rung lên một cái.

Minh Ý cúi đầu xem, là một tin nhắn mới WeChat.

Cô nhấn , giao diện nhảy trực tiếp cuộc trò chuyện với Phó Thời Lễ. Dòng tin nhắn mới nhất ngắn gọn lạnh lùng: [Tự mà gọi]

Một dấu chấm câu cũng chẳng , đúng là phong cách của Phó Thời Lễ từ đến nay.

Minh Ý còn kịp trả lời, hai giây gửi tiếp một tin nữa: [Thư ký Minh]

Nhìn dòng chữ màn hình, Minh Ý thoáng hổ một chút. Chắc chắn lễ tân khách sạn với Phó Thời Lễ chuyện cô giả mạo thư ký của ngày hôm qua .

Lúc , Minh Ý gần như thể hình dung dáng vẻ Phó Thời Lễ cầm điện thoại, khuôn mặt lộ vẻ chế giễu khi gõ mấy chữ đó.

Đồ tồi.

Minh Ý thầm mắng một câu, đó cúi đầu gõ nhanh lên màn hình.

[Minh Ý: Vậy em tìm Tần Xuyên.]

[Phó Thời Lễ: Cậu là thư ký của , thư ký của em.]

Minh Ý: ?

Ý là cô đủ tư cách sai bảo Tần Xuyên việc ?

Cô đây cái chức Phó phu nhân là vô ích ?

[Minh Ý: Em cứ thích đấy!]

[Phó Thời Lễ: Thế cứ thử xem? Để coi lời ai?]

Tác giả lời :

Minh Ý: ? Đồ khốn, dám uy h.i.ế.p em?

Loading...