Tình Yêu Đến Muộn - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:11:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Ý chuẩn tinh thần từ , bình tĩnh đầu thoáng qua camera giám sát cách đó xa, nghiêng đầu : “Ý là nên để em trong mới đúng.”

Sau đó, cô chớp mắt, mỉm đầy đe dọa: “Chắc Phó tổng cũng ngày mai tin tức gì đó giật gân, kiểu như Phó Thời Lễ đêm hôm gặp gỡ nữ minh tinh đúng ?”

Phó Thời Lễ lạnh nhạt liếc cô một cái, đó thu ánh mắt, nhích nhường đường.

Thấy thế, Minh Ý lập tức lách qua khe hở tạo , vọt trong phòng.

Vừa bước , Minh Ý khỏi cảm thán sự khác biệt giữa phòng suite sang trọng và phòng thường.

Ngay khi bước chân ngửi thấy hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng, đúng loại mùi hương thanh ngọt mà cô thích nhất. Có lẽ vì Phó Thời Lễ ở đây lâu nên hương thơm còn pha lẫn chút mùi tuyết tùng .

Đi tiếp trong phòng khách, lập tức thấy cửa kính sát đất cực lớn. Phó Thời Lễ kéo rèm, khung cảnh thành phố bên ngoài lấp lánh ánh đèn, tầm ở đây thoáng hơn tầng mười hai nhiều.

Minh Ý khẽ cảm thán: “Quả nhiên ở phòng suite tầng cao nhất vẫn thích thật đấy!”

Vừa xong, đầu mới nhận từ lúc nào Phó Thời Lễ ngay phía xa.

Ban nãy khi ngoài cửa, cô căng thẳng, dù đây cũng là đầu tiên từ bé đến giờ cô hy sinh nhan sắc quyến rũ đàn ông, mà đối tượng là Phó Thời Lễ.

Bây giờ bình tĩnh kỹ , Phó Thời Lễ hôm nay đúng là khác ngày thường khi ở nhà. Anh đeo cà vạt, cổ áo mở bung cúc cùng, tay áo sơ mi xắn nhẹ, để lộ một đoạn cổ tay.

Phó Thời Lễ dừng chân tại chỗ, nhíu mày cô: “Em sang đây gì?”

Trực giác mách bảo , chắc chắn chuyện gì .

Minh Ý trả lời, thẳng phòng tắm xem xét một vòng. Bồn rửa tay lát đá cẩm thạch, còn cả bồn tắm massage cực lớn, hơn hẳn cái vòi sen nhỏ ở tầng cô.

Thấy , Minh Ý khỏi tặc lưỡi. Lúc mới chuyển , cô còn thấy phòng tầng mười hai cũng khá , giờ so sánh mới thấy đây như căn phòng nhỏ dỗ ngọt, cứ nghĩ căn phòng nhỏ tồi tàn cũng tệ.

Xem xong phòng tắm, Minh Ý sang phòng ngủ chính. Chăn gối trong phòng ngủ ngay ngắn, nếu thấy chiếc đồng hồ Rolex mà Phó Thời Lễ thường đeo đặt đầu giường, chắc cô sẽ tưởng căn phòng hôm qua ai ở.

Nhìn dáng vẻ cô tới lui khắp phòng, Phó Thời Lễ bắt đầu đau đầu.

Anh ở cửa phòng ngủ, giọng trầm thấp gọi cô từ phía : “Minh Ý.”

Minh Ý thấy liền , từ phòng ngủ chính bước : “Sao thế?”

Phó Thời Lễ day nhẹ thái dương: “Quay về phòng em .”

Minh Ý lập tức lùi nửa bước, phịch xuống giường, ngẩng đầu : “Em về .”

Phó Thời Lễ nhíu mày cô: “Thế em sang đây gì?”

Nghe , Minh Ý nhướng mày. Cô ngay thể nào Phó Thời Lễ cũng sẽ hỏi câu .

Theo kế hoạch chiều nay vạch sẵn, bước đầu tiên chính là ở đây.

Minh Ý ngẩng đầu, nhẹ nhàng mím môi, lấy kỹ năng diễn xuất nhất đời , tỏ vẻ đáng thương Phó Thời Lễ: “Em… em ngủ ở chỗ .”

“Không .” Phó Thời Lễ cần nghĩ, trực tiếp từ chối luôn.

“!!!!”

Minh Ý nghiến răng nghiến lợi trong lòng: Đồ ch.ó! Nếu vì yêu cầu của kịch bản, thì đến lượt một tên vai phụ như ghét bỏ tiên nữ như chị đây !

Dù trong lòng lôi Phó Thời Lễ mắng tám trăm , nhưng mặt Minh Ý vẫn tiếp tục tỏ đáng thương: “Anh chứ, giường tầng mười hai cứng lắm luôn, căn bản cho , eo em hôm qua còn đỏ hết lên đây .”

Vừa kể khổ len lén ngước lên phản ứng của Phó Thời Lễ, thấy vẫn bất động, cô càng diễn nhiệt tình hơn: “Anh nỡ lòng nào để em ở tầng mười hai chịu khổ như thế hả?”

Phó Thời Lễ nguyên tại chỗ, chẳng hiểu cảm thấy buồn . Cái kỹ năng diễn xuất vụng về thế mà Kỳ Chu còn khen là khá , theo thấy, danh hiệu ảnh đế hàng đầu của Kỳ Chu chắc cũng nên đổi .

diễn nhiệt tình như , nếu phối hợp một chút thì vẻ keo kiệt quá.

Phó Thời Lễ hứng thú nhẹ nâng mắt, như hỏi cô: “Em là công chúa hạt đậu ?”

Minh Ý: “?”

Nội tâm cô ngừng c.h.ử.i thề, hóa diễn sâu cả buổi phí công vô ích ? Biết ngay tên đểu vô tình vô nghĩa, nên chơi bài tình cảm với mà.

Minh Ý tức đến bốc khói, thôi cũng chẳng thèm diễn nữa, liều luôn: “Ừ đấy em chính là công chúa hạt đậu đấy, nào?”

“Có ông chồng nào hưởng phúc trong phòng suite sang chảnh tầng cao nhất, bắt vợ chịu khổ ở tầng ? Em mặc kệ, hôm nay em nhất định ngủ ở đây!”

Thấy cô nũng ăn vạ, Phó Thời Lễ bật : “Sao? Phòng 8888 một đêm còn bất công em ?”

Minh Ý ngẩn , phòng tầng đắt thế cơ á?

Trước mỗi tới cô đều trực tiếp quẹt thẻ, đặt ngay phòng lớn nhất, thoải mái nhất, lễ tân khách sạn tự động mở phòng suite tầng cao nhất, một ở cả tuần. Tuy rẻ nhưng cũng chẳng bao giờ để ý giá cả phòng cụ thể.

Chỉ ngờ rằng phòng tầng mười hai cũng đắt đến .

Nghĩ đến đây, Minh Ý ngẩng đầu đảo mắt quanh căn phòng ngủ rộng hơn cả căn phòng của cô ở tầng mười hai, chẳng một đêm ở đây tốn bao nhiêu tiền nữa.

Phó Thời Lễ như đoán suy nghĩ trong lòng cô, ánh mắt hờ hững lướt qua cô một cái thu , đôi môi mỏng khẽ động, thản nhiên đáp: “Cũng đắt lắm , chỉ nhiều hơn phòng tầng một con 8 thôi mà.”

???

Cái gì cơ? Phòng suite tầng thượng tận 88888 một đêm??

“……”

Cướp tiền ?

Thật quá đáng, giờ cô mới tiền đây trong thẻ của cô biến mất kiểu gì .

mà, cũng , những chuyện đều quan trọng.

Kệ , một đêm 8888 88888 thì cũng là tiền của Phó Thời Lễ cả, chỉ cần tiền của cô, cho cô ở đây một năm rưỡi cũng chẳng thành vấn đề.

Hoàn hồn , Minh Ý mới nhớ chuyện chính, cô ngẩng đầu thẳng chút né tránh, tiếp tục giở trò vô : “Dù thì em ! Em cứ ở căn phòng năm tám cơ!”

Có lẽ vì sợ Phó Thời Lễ gì để phản đối, Minh Ý quyết định tung một câu: “Dù thì vợ chồng hợp pháp ở cùng cũng là chuyện bình thường!”

Nói xong, cô bày vẻ mặt sẵn sàng hy sinh: “Không thì, thì báo cảnh sát đến bắt em !”

Phó Thời Lễ bật vì tức: “Em cũng áp dụng linh hoạt nhỉ?”

Minh Ý mím môi : “Nhà nhiều phòng thế , nhường cho em một phòng ngủ thì ?”

Dứt lời, cô cúi đầu lẩm bẩm khe khẽ: “Keo kiệt thật đấy!”

“Anh keo kiệt?”

Phó Thời Lễ nhướng mắt, ánh thong thả rơi khuôn mặt cô, từ tốn lên tiếng: “Vậy cũng hỏi Phó phu nhân một chút, chiếc du thuyền ở bến tàu Tây Giao, những bộ lễ phục cao cấp trong phòng đồ, túi xách da cá sấu bản giới hạn, trang sức đá quý, cả chiếc nhẫn kim cương hồng Cullinan tay em nữa, là ai mua cho nhỉ?”

Nghe , Minh Ý lập tức sốt ruột, nhịn đưa tay chỉ : “Anh, , … Sao còn đào chuyện cũ chứ? Chơi tý nào?”

“Đâu .”

Phó Thời Lễ chậm rãi thu ánh mắt về, thong thả : “Chỉ là sợ Phó phu nhân nghĩ quá keo kiệt, nên nhắc nhở một chút thôi.”

Minh Ý đảo mắt khinh thường: “Dù em cũng , hôm nay em cứ ngủ ở đây.”

để Phó Thời Lễ đồng ý cho cô ngủ ở đây sẽ mất chút công sức, nhưng ngờ tốn sức đến thế !

Phó Thời Lễ bình thản hỏi : “Em chắc chắn chứ?”

Minh Ý lập tức gật đầu lia lịa: “Chắc chắn, chắc chắn! Đương nhiên chắc chắn .”

“Được.” Phó Thời Lễ thu ánh mắt: “Vậy thì em cứ ngủ ở đây .”

Nói xong, trở phòng khách tiếp tục xử lý công việc.

Mãi đến khi thấy Phó Thời Lễ về phòng khách cúi đầu xem tài liệu, Minh Ý mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ đổi ý ngay giây tiếp theo đuổi cô ngoài.

Cô cúi đầu xem ghi chú trong điện thoại.

Bước đầu tiên thành công, tiếp theo là bước thứ hai: thăm dò.

Thăm dò xem mức độ chịu đựng của Phó Thời Lễ với cô rốt cuộc đến , tránh trường hợp lời cô còn hết, gói gọn ném cô ngoài.

Sau khi chuẩn kỹ trong lòng, Minh Ý mới chậm rãi bước ngoài, đầu tiên rửa tay một chút, đó về phòng ngủ nghịch điện thoại thêm một lúc, thấy thời gian cũng đủ lâu mới phòng khách, thong thả xuống sofa cạnh Phó Thời Lễ.

Thấy , Phó Thời Lễ chỉ khẽ liếc mắt, ánh vẫn dừng tập tài liệu mặt, bởi vẫn tối nay Minh Ý định trò gì.

Minh Ý sofa một lúc, ánh mắt dừng tập tài liệu mặt , nhưng đống liệu chi chít đó cô cũng chẳng hiểu, một lát thì đầu óc ong ong cả lên, thế là cô quyết định nữa.

Một lúc , thấy Phó Thời Lễ gập một tập tài liệu , cô mới rụt rè lên tiếng: “Vừa em lên vội, em gọi quản lý mang vài bộ quần áo qua ?”

Phó Thời Lễ nhíu nhẹ mày, ngẩng đầu cô: “Em định ở đây bao lâu?”

Minh Ý chớp mắt: “Anh ở bao lâu thì em ở bấy lâu.”

Phó Thời Lễ lạnh: “Được thôi.”

Nói , cầm ly cà phê bàn nhấp một ngụm nhỏ.

Minh Ý: “Thế em gọi quản lý mang đồ qua nhé?”

Phó Thời Lễ đáp, coi như ngầm đồng ý.

Thấy , trong lòng Minh Ý hân hoan mừng rỡ.

Yes! Thành công một nửa !

Đã đồng ý, Minh Ý cũng quấy rầy nữa, về phòng ngủ, nhắn Wechat cho Thịnh An Ninh.

[Minh Ý: Chị ơi em thành công !! Lên tầng thượng nhanh nhanh!]

[Thịnh An Ninh: Thành công cái gì cơ???]

[Minh Ý: Thành công ở trong phòng suite tầng thượng của Phó Thời Lễ ! Chị giúp em chuyển đồ từ tầng 12 lên đây, em sợ ngoài cho em mất, yêu chị!]

[Thịnh An Ninh: Sao lúc nãy qua mang luôn hành lý , chồng em chẳng lẽ dám đuổi em chắc?]

Minh Ý hừ nhẹ, ngẩng đầu liếc đàn ông ngoài phòng khách đang cúi đầu xem tài liệu, cúi xuống gõ chữ.

[Minh Ý: Chị hiểu , em mà kéo hành lý qua gõ cửa chắc chắn cho em . Thôi chị mau mang giúp em nhé, mai em mời chị ăn cơm, yêu chị nhiều nhiều.]

[Thịnh An Ninh: Thôi thôi, đêm hôm thế , kiếp chị nợ em chắc, ăn uống khỏi cần, em đừng gây thêm chuyện gì nữa là . Đợi chị tí, chị qua ngay đây.]

[Minh Ý: OK!]

Sau đó gửi thêm hai cái meme đáng yêu qua.

Sắp xếp xong xuôi, Minh Ý dậy phòng tắm xả nửa bồn nước ấm, cầm theo điện thoại bước , thoải mái xuống.

Khoảnh khắc làn da chạm nước ấm, Minh Ý thầm cảm thán, quả nhiên chẳng gì dễ chịu, thư giãn bằng ngâm trong bồn tắm cả.

Chỉ tiếc là khách sạn chỉ sẵn bóng tắm, chẳng tinh dầu cánh hoa hồng, hôm nay thể thơm tho thoải mái .

Minh Ý thoải mái trong bồn tắm, ngâm lướt Weibo.

Nửa tiếng , màn hình điện thoại bật lên một tin nhắn mới.

[Thịnh An Ninh: Chị thu dọn xong , giờ qua chỗ em nhé?]

[Minh Ý: Ừm, chị qua .]

Năm phút , Minh Ý thấy tiếng gõ cửa phòng bên ngoài, nhưng cô chẳng ý định bước khỏi bồn tắm.

Hai giây , cô hắng giọng ngẩng đầu hướng ngoài cửa gọi một tiếng: “Anh Thời Lễ ~”

Trong kịch bản, Lục Thính Vãn sẽ gọi Chu Dạng như thế, cô cần nhập vai từ bây giờ mới .

Nghe thấy thế, hàng chân mày Phó Thời Lễ nhíu rõ rệt.

Ngay lúc đó, từ phòng tắm xa vọng tiếng gọi thứ hai: “Anh Thời Lễ ~”

Nếp nhăn trán Phó Thời Lễ sâu thêm vài phần, đưa tay day nhẹ ấn đường, đồng thời cửa bên ngoài vang lên tiếng gõ.

Anh ngay Minh Ý khác thường chắc chắn chẳng chuyện lành gì. Từ nhỏ đến lớn, mỗi cô chuẩn giở trò với đều sẽ cố tình bộ tịch gọi một tiếng như , chẳng khác gì phát tín hiệu. bao nhiêu năm qua cũng quen .

“Minh Ý, em đang cái gì ?” Phó Thời Lễ mất kiên nhẫn dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-14.html.]

Lời dứt, từ phòng tắm truyền giọng mềm mại ngọt ngào của cô gái trẻ: “Là quản lý của em mang quần áo qua cho em mà. mà em đang tắm dở, phiền Thời Lễ lấy giúp em ?”

Phó Thời Lễ cau mày: “Nói chuyện t.ử tế !”

Trong phòng tắm, Minh Ý bật vui vẻ, vài giây mới nhỏ giọng đáp một tiếng ngoan ngoãn: “Vâng.”

Bên ngoài cửa, Phó Thời Lễ thở dài, bước tới mở cửa.

Cửa phòng mở, Thịnh An Ninh một tay kéo vali, tay đang cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Minh Ý.

[Thịnh An Ninh: Chị đến , gõ mãi chẳng ai mở cửa, em gì mà lâu thế?]

Tin nhắn gửi thì cửa bật mở.

Ngẩng đầu lên, cô thấy ngay Phó Thời Lễ mặt lạnh tanh cửa: “Hành lý của Minh Ý ?”

Đây là đầu tiên Thịnh An Ninh thấy Phó Thời Lễ ở cự ly gần đến . Đẹp trai thì đúng là thật, nhưng vẻ mặt lạnh lùng như Diêm Vương thật sự khiến căng thẳng tới mức thở nổi.

Áp lực từ ập đến, cô ngẩn mất vài giây vô thức đưa chiếc vali bên cạnh qua: “Ở đây ạ.”

Phó Thời Lễ đưa tay nhận lấy, khẽ gật đầu: “Cảm ơn.”

Giọng đàn ông khá lạnh, nhưng vô cùng dễ .

“Không… .”

Thịnh An Ninh còn kịp phản ứng để hỏi tình hình Minh Ý thì cánh cửa mặt đóng “rầm” một tiếng.

Chẳng mấy chốc, điện thoại Minh Ý trong phòng tắm rung lên liên tục với loạt tin nhắn điên cuồng của Thịnh An Ninh.

[Thịnh An Ninh: AAAAAAAAAAAAA!]

[Thịnh An Ninh: AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!]

[Thịnh An Ninh: Cứu với!!! Phó tổng trai quá, trời ơi, trai quá thể luôn!!!]

[Thịnh An Ninh: Má ơi! Trước đây chị chỉ Phó tổng trai, đầu gần đến thế mới trai tới mức thể tin nổi!!!]

[Thịnh An Ninh: Gương mặt hảo đúng là tuyệt tác của thượng đế mà!]

[Thịnh An Ninh: Em ông chồng trai thế mà suốt ngày còn mắng lưng! Là chị thì chị tôn thờ luôn!]

[Minh Ý: …]

[Minh Ý: Không đến mức đấy , linh vật may mắn mà.]

[Thịnh An Ninh: Sao đến mức! Một gương mặt như thế bày trong nhà thêm mấy cái thôi là trường sinh bất lão !]

[Minh Ý: …]

Cô thấy lời quen quen thì

Đang nghĩ , bên ngoài vọng giọng trầm thấp kiềm chế của Phó Thời Lễ: “Minh Ý, hành lý để cửa nhé.”

“Vâng, cảm ơn Thời Lễ nhé~”

Nghe , Phó Thời Lễ ngẩng đầu sâu về phía phòng tắm một lúc, môi khẽ mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn thêm lời nào.

Trong ký ức, gần nhất Minh Ý thật lòng gọi một tiếng Thời Lễ hình như là hồi cô còn học tiểu học.

Anh còn nhớ hôm trời , Minh Ý mặc chiếc váy công chúa tay phồng bằng vải organza màu hồng nhạt, đầu đội vương miện nhỏ đính hồng ngọc, xinh vô cùng, ôm một miếng bánh ngọt chạy sang nhà bên cạnh tìm .

“Anh Thời Lễ ơi, ăn bánh ? Hôm nay sinh nhật em, em mang bánh sang cho nè.”

Ngày , Minh Ý vẫn còn, cô cũng kiêu căng ngang ngược như bây giờ, ai gặp cũng sẽ thấy đó là một cô bé đáng yêu hồn nhiên.

Chỉ tiếc là hôm , thái độ của với cô chẳng gì, thậm chí còn tệ.

Phó Thời Lễ thu hồi ánh , trở máy tính, đeo tai bluetooth: “Tiếp tục họp thôi.”

Trong phòng tắm, Minh Ý thoải mái ngâm hưởng thụ cảm giác vui vẻ khi sai khiến Phó Thời Lễ. Trên đời , thể lệnh cho ngoài ông nội quá cố của cô thì cũng chỉ còn ông cụ nhà họ Phó mà thôi.

Ngâm thoải mái suốt một tiếng, đến khi bước cô mới phát hiện lúc chẳng mang gì theo, đồ ngủ trong vali hành lý, phòng tắm chỉ mỗi một cái khăn tắm đủ quấn tới đùi.

“…”

Lúng túng mất vài giây, Minh Ý quyết định vì cuốn khăn bước ngoài, mạo hiểm hớ hênh thì hơn nên gọi nhẹ một tiếng: “Anh Thời Lễ ~”

Phó Thời Lễ kết thúc cuộc họp, nhíu mày vài giây vẫn dậy bước tới.

“Lại nữa đây?”

Minh Ý mím môi, giọng ngoan ngoãn hết mức: “Em quên mang đồ ngủ , lấy giúp em từ vali An Ninh mang tới ?”

Ngay lúc cô còn đang hồi hộp nghĩ đến việc liệu mở vali và thấy đồ lót , thì “rầm” một tiếng, vali hành lý màu hồng phấn hai mươi inch của cô ném từ bên ngoài , đáp ngay gần chân cô.

Ngay đó, cửa phòng tắm đóng cái “rầm”.

“……”

Minh Ý: “Cái đồ cún c.h.ế.t tiệt vẫn nóng nảy như thế.”

Sau khi ném vali xuống, Phó Thời Lễ phòng khách, xử lý xong dữ liệu cuối cùng mới gập máy tính, đem hồ sơ cùng vali của phòng ngủ phụ, đó mới thẳng tiến về phòng ngủ chính.

Phòng ngủ chính một chiếc gương lớn đặt ngay cửa.

Ngón tay thon dài rõ từng khớp xương của Phó Thời Lễ thong thả mở từng nút áo sơ mi từ xuống . Khi chiếc nút cuối cùng cởi , trong gương hiện lên cơ bụng săn chắc cùng đường nhân ngư hảo của đàn ông.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Minh Ý bước từ phòng tắm liền khựng , thở chững một nhịp, cô chớp chớp mắt, kìm mà nuốt nước bọt.

Không ngờ, dáng Phó Thời Lễ cũng trò phết. Cơ bụng săn chắc rõ nét thế chắc chắn là kết quả của việc chăm tập luyện.

Phó Thời Lễ kỷ luật, cô còn coi thường sự kỷ luật , mà hôm nay bất giác cảm thấy hấp dẫn mới lạ chứ?

Có lẽ nhận ánh mắt của cô, Phó Thời Lễ chậm rãi ngước lên, qua gương đối diện với cô, ánh mắt tối : “Nhìn đủ !”

Minh Ý đỏ mặt, vội thu ánh mắt, khẽ “xì” một tiếng: “Vợ chồng hợp pháp, keo kiệt thế nhỉ?”

Phó Thời Lễ thu tầm mắt, nhanh ch.óng cởi áo sơ mi đổi sang đồ ở nhà. Khi ngoài thấy Minh Ý vẫn cửa phòng ngủ, liếc cô một cái: “Hy vọng lát nữa em vẫn nhớ những gì .”

Nói xong, Phó Thời Lễ xoay phòng tắm.

Minh Ý: “?”

Ơ, khoan , rõ ràng xem nào!

Minh Ý cũng chẳng để tâm lời của Phó Thời Lễ, cô về phòng khách cầm điện thoại lên xem giờ, thấy còn sớm bèn gọi điện xuống lễ tân, đặt một bữa tối cho hai .

Ngồi gặm kịch bản cả buổi chiều, tối đến còn diễn trò với Phó Thời Lễ, mất vài tiếng mới đây, bụng cô sớm réo ầm lên .

Nhìn Phó Thời Lễ bận bịu tối mắt tối mũi, đoán chừng cũng ăn tối. Tuy đối xử với cô chẳng gì, nhưng Minh Ý thể ác như , vẫn bụng gọi thêm một phần cho .

Để lấy lòng Phó Thời Lễ, cô còn đặc biệt nhắn tin hỏi dì Lan về những món thích và thích.

Hy vọng mấy ngày tới, Phó Thời Lễ thấy cô ăn cơm cũng quên phần thì sẽ phối hợp một chút, ít đừng vứt cả lẫn hành lý của cô ngoài cửa, mất mặt lắm.

Nghĩ đến đây, Minh Ý thở dài cảm khái, diễn viên quả thực quá khổ!

Bữa tối đưa lên đúng lúc Phó Thời Lễ từ phòng tắm , tiếng gõ cửa, vô thức đầu hỏi Minh Ý: “Em giở trò gì thế?”

Minh Ý sofa, đung đưa đôi chân trắng trẻo thon dài, tay cầm điện thoại ngẩng đầu : “Em gọi điện bảo lễ tân mang bữa tối lên, đói ?”

Phó Thời Lễ lúc mới đưa tay mở cửa.

Hôm nay Minh Ý đói, gọi lên ít món, nhân viên khách sạn nối đuôi mang đồ ăn phòng, Phó Thời Lễ ngẩn một lúc đành chấp nhận.

thì cách của Minh Ý dễ thì là khoa trương, còn khó thì chính là khoe mẽ, vô cùng khoe mẽ.

Sau khi nhân viên khách sạn rời , Phó Thời Lễ mới khóa cửa .

Quay , liền thấy Minh Ý ghế, tươi rói vẫy : “Mau ăn cơm , em gọi cả món thích .”

Phó Thời Lễ nghi hoặc bước , bàn ăn quả thực vài món thích, càng hiểu nổi hành động hôm nay của Minh Ý, theo logic thông thường.

Ban đầu, khí bàn ăn cũng khá hòa thuận, Minh Ý ngoan ngoãn cúi đầu ăn phần của , nhưng đầu óc ngừng văng vẳng câu thoại “Em nhớ cayyy~” trong kịch bản chiều nay.

Cô ngước lên trộm Phó Thời Lễ vài , cuối cùng vẫn nổi câu “em nhớ cayyyy” , nghĩ thôi cũng nổi da gà, hổ đến mức chỉ độn thổ.

Một lúc , Minh Ý chuyển mục tiêu sang món bò bít-tết mặt. Cô nhớ hình như trong kịch bản đoạn Lục Thính Vãn nũng với Từ Nghiễn, nhờ múc cháo hộ.

Minh Ý chuẩn một chút, khẽ đẩy đĩa bò về phía , ngước mắt Phó Thời Lễ, một giây liền biến thành nàng bánh bèo nhõng nhẽo: “Anh Thời Lễ ơi, giúp em cắt bò bít-tết với?”

Động tác của Phó Thời Lễ khựng , ngẩng đầu cô đầy ghét bỏ: “Tay em gãy ?”

Giọng lạnh lẽo, vẻ mặt chút cảm xúc.

Minh Ý: “……?”

Gì cơ???

Cô nhớ rõ nam chính trong kịch bản cũng phản ứng tương tự, nhưng mà đến mức… cẩu thả như .

Nghĩ , Minh Ý thấy lòng thoải mái hẳn, OK thèm so đo với nữa.

Thấy Minh Ý mãi gì, Phó Thời Lễ đặt đũa xuống, lấy khăn lau miệng, ngước mắt lên cô, vẻ mặt nghiêm túc: “Minh Ý, nếu em yêu cầu gì cứ thẳng, sẽ đáp ứng hết.”

Minh Ý ngước lên lắc đầu: “Không mà, em chỉ Thời Lễ cắt giúp bò bít-tết thôi.”

Màn xanh diễn hảo tới mức Minh Ý tự thấy cho bản điểm tuyệt đối!

Phó Thời Lễ vẫn cảm xúc: “Lại mua cái gì ?”

“Hàng hiệu kim cương?”

Minh Ý: “?” Em nông cạn thế ?

“Xe du thuyền?”

Minh Ý: “……”

Phó Thời Lễ nhíu mày: “Máy bay riêng?”

Minh Ý: “…………”

Khoan… khoan , để em nghĩ nghiêm túc tí nào…

Nếu lúc khác, cô nhất định sẽ hét to: Muốn! Muốn hết! Không từ chối cái gì cả!!!

giờ thì ! Vì vai diễn ! Vì sự nghiệp của cô!!!

Cô đành c.ắ.n răng buông tha cho hàng hiệu, kim cương, xe , du thuyền và cả máy bay riêng mặt…

Minh Ý miễn cưỡng nở nụ tiêu chuẩn vô tội đầy xanh, thêm một câu thoại chuẩn mực: “Đương nhiên , nghĩ về em như thế chứ, —?”

Như chắc nhỉ? Nghe bảo đàn ông thể cưỡng nổi khi xanh gọi mà?

Phó Thời Lễ dù hiểu ý đồ thật sự của Minh Ý, nhưng thấy cô khăng khăng như nên cũng thôi, thu ánh mắt: “Vậy ăn cơm .”

Minh Ý: “?”

Anh hỏi tiếp thật ?

Im lặng một lát, Minh Ý: “Anh bật lửa ?”

Phó Thời Lễ nhíu mày: “Không, em thì thể—”

Chưa hết câu Minh Ý tiếp lời: “Vậy đốt cháy trái tim em thế ?”

Phó Thời Lễ lạnh mặt bỏ đũa xuống: “Không ăn nữa.”

Minh Ý: “……”

Tác giả lời :

Chú thích: Những lời tỏ tình sến súa đều lấy từ Baidu.

Loading...