Tình Yêu Đến Muộn - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:09:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài giây khi tin nhắn gửi , ánh mắt Phó Thời Lễ lơ đãng lướt qua gương mặt rực rỡ tươi sáng phía đối diện, ánh mắt chạm cô lặng lẽ thu về như từng gì xảy .
Minh Ý len lén liếc qua những khác bàn, thấy họ vẫn đang nâng ly cụng chén, trò chuyện rôm rả, chú ý đến dòng chảy ngầm giữa cô và Phó Thời Lễ, lúc mới yên tâm thu ánh mắt.
Phía bên , Phó Thời Lễ bỏ sót bất kỳ biểu hiện nào của cô. Anh trầm ngâm giây lát cầm điện thoại dậy, rảo bước khỏi phòng riêng.
Thấy , Thịnh An Ninh khẽ huých nhẹ khuỷu tay cô, ghé sát thì thầm: “Chồng em ngoài đấy.”
Minh Ý theo phản xạ lập tức tắt màn hình điện thoại, vì chột nên đưa tay vuốt gọn mấy sợi tóc bên tai, hờ hững : “Anh ngoài thì kệ , liên quan gì đến em .”
Thịnh An Ninh ngẩng đầu về phía cửa: “Chị thấy lúc ngoài liếc em một cái. Em xem thử ?”
“Em xem cái gì chứ?”
Ngập ngừng vài giây, Minh Ý mím môi, vẻ kiêu kỳ mặt vẫn hề giảm sút: “Được thôi, em ngoài xem thử cũng chẳng .”
“Nếu thật sự chuyện thì ?”
Thịnh An Ninh thấu chút tính toán nhỏ trong lòng Minh Ý, mỉm : “Được, em xem , bên chị lo. Có gì chị gọi cho.”
“Vâng.”
Nói xong, Minh Ý lặng lẽ dậy, đẩy cửa bước ngoài.
Cô cũng xem thử, cái đồ khốn định giở trò gì .
Rời khỏi phòng riêng, Minh Ý đưa mắt quanh nhưng thấy bóng dáng Phó Thời Lễ , đành bước nhanh đôi giày cao gót về phía cuối hành lang, nơi nhà vệ sinh.
Trước cửa nhà vệ sinh là khu vực rửa tay, tường gắn một tấm gương lớn. Minh Ý gương, lấy từ trong túi một thỏi son, cẩn thận dặm lớp trang điểm.
Vừa tuy ăn nhiều, nhưng uống khá nhiều nước nên lớp son trôi gần hết, khiến sắc mặt cô trông còn rạng rỡ như .
Dặm xong, Minh Ý nhẹ nhàng mím môi để lớp son tán đều. Nhìn hình ảnh trong gương với đôi môi đỏ rực, gương mặt rạng ngời như tiên nữ hạ phàm, tâm trạng cô cũng lên ít.
Cô nghiêng đầu, định soi thêm ánh đèn xem còn chỗ nào cần chỉnh sửa , nào ngờ ngẩng đầu thấy Phó Thời Lễ đang tựa bức tường lưng cô.
Người đàn ông vóc dáng cao ráo, vest đen ủi phẳng, ánh đèn mờ ảo của hành lang đổ xuống từ trần nhà, bóng sáng nhập nhoà khiến rõ biểu cảm, chỉ cảm thấy khí chất cao quý, xa cách.
Ánh mắt chạm , Minh Ý theo phản xạ : “Anh gì ở đây?”
Ý cô là: Phó Thời Lễ, tại xuất hiện ở Giang Thành, còn mặt trong bữa tiệc tối nay.
Nghe , Phó Thời Lễ nhàn nhạt hỏi : “Câu đáng lẽ là hỏi em mới đúng chứ?”
Minh Ý cau mày: “Không chính gọi em ?!”
Khoé môi Phó Thời Lễ khẽ nhếch lên một chút, đó ánh mắt dừng gương mặt cô, khẽ : “Vậy , Phó phu nhân ngoài là để tìm ?”
Minh Ý: “?”
Lại cái đồ khốn đưa bẫy ! Bực thật!
Lấy tinh thần, Minh Ý tức tối bước ngoài: “Phó Thời Lễ, rốt cuộc gì?”
Phó Thời Lễ vẫn yên tại chỗ, thấy cô tức giận, ngược tâm trạng còn lên, khóe miệng cong cong.
Ánh mắt chậm rãi dừng mặt cô, giọng nhàn nhã vang lên: “Em vì mặt ở đây ? Nên mới gọi em để cho em , vấn đề gì ?”
Dừng một chút, kịp để Minh Ý trả lời, tiếp lời: “Hay là em công khai quan hệ của chúng ngay trong phòng?”
“Anh thì ngại —”
Nghe đến đây, Minh Ý lập tức trợn mắt lườm một cái, hừ lạnh: “Không ngờ Phó tổng còn trí tưởng tượng phong phú như .”
Cô thu ánh mắt, buồn đôi co với : “Nói mau , em đây, xong em còn nữa.”
Thấy , Phó Thời Lễ từ tốn mở miệng: “Tới Giang Thành dĩ nhiên là để công tác. Còn bữa tiệc , Phó thị là nhà đầu tư lớn nhất, xuất hiện trong bữa tiệc chẳng là chuyện hiển nhiên ?”
Nghe xong, Minh Ý ngẩng đầu : “Tại Phó thị đột nhiên đầu tư bộ phim ?”
Phó Thời Lễ cúi đầu cô, thong thả đáp: “Tất nhiên là để mở rộng sang mảng giải trí.”
Ngừng hai giây, nhàn nhã thu ánh mắt: “Chẳng lẽ em nghĩ là—”
“Không thì !”
Nghe , Minh Ý lập tức cắt lời: “Em gán cái mác quy tắc ngầm gì đó !”
Nói xong, Minh Ý thẳng về phía phòng bao, buồn ngoái , còn cố tình giẫm giày cao gót phát tiếng lộc cộc như để trút giận.
Xem như cô hiểu rõ, cái đồ c.h.ế.t tiệt đó gọi cô ngoài chẳng qua là để mỉa mai cô!
Về tới phòng bao, khí bên trong vẫn như lúc nãy, Minh Ý gây sự chú ý, nhẹ nhàng khép cửa lặng lẽ chỗ của .
Thấy Minh Ý nhanh như , Thịnh An Ninh bất ngờ, chị ghé sát hạ giọng hỏi: “Sao nhanh thế? Thế nào , chồng em gì?”
Thật ngay khi Phó Thời Lễ xuất hiện trong phòng bao, Thịnh An Ninh nhịn mà tự vẽ trong đầu cả một câu chuyện tổng tài bá đạo vì vợ nhỏ sống thoải mái trong đoàn phim nên vung tay đầu tư hai trăm triệu cho kịch bản ngôn tình.
Nghe , Minh Ý đáp, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.
Vài giây , cửa phòng bao mở, đàn ông trong bộ vest chỉnh tề bước ung dung từ ngoài , xuống chỗ .
Nghe thấy tiếng động, Minh Ý khẽ nâng mí mắt, ánh rơi gương mặt nửa nửa , đạo mạo mà giả dối đối diện.
Chốc lát, đôi môi đào khẽ buông bốn chữ: “Đừng nhắc, xui xẻo.”
Thịnh An Ninh: “…”
Vì tối hôm trong phòng bao khói t.h.u.ố.c và mùi rượu nồng quá, thêm chuyện giận Phó Thời Lễ, nên Minh Ý tối đó gần như ăn gì. Sáng hôm cô dậy sớm một tiếng, xuống nhà hàng khách sạn ăn sáng mới tầng mười hai để kịch bản.
Buổi kịch bản hôm qua tương đối suôn sẻ, cộng thêm bữa tối cả đoàn cùng ăn nên cũng phần quen thuộc hơn. Đạo diễn Trần tiếp tục quan sát hiệu quả hôm nay, đồng thời xem xét cảm xúc nhập vai và sự phối hợp giữa các diễn viên để quyết định thời gian bắt đầu .
Minh Ý ôm kịch bản bước phòng tầng mười hai, bên trong đầy . Hôm nay chỉ năm diễn viên chính và đạo diễn mà cả quản lý của từng cũng đều mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-13.html.]
Xét về vị trí trong giới, Minh Ý là ít tên tuổi nhất trong . Cô lặng lẽ kéo ghế xuống, lúc còn đến giờ hẹn trong nhóm, nên cũng chẳng ai gì.
Mọi mặt đông đủ, buổi kịch bản nhanh ch.óng bắt đầu.
Khương Du và Kỳ Chu diễn gần như , chỉ cần diễn đôi một hai là xong. Vấn đề chủ yếu vẫn ở chỗ của Minh Ý và Chu Dạng.
Vai diễn của Minh Ý là cô công chúa nhỏ tim phổi, khi nhận tình cảm thật trong lòng thì liền theo đuổi trực tiếp, vòng vo.
Chỉ là, vài đoạn thoại trong truyện thì thấy dễ thương, nhưng khi thực sự thành lời thì thấy lắm.
Chẳng hạn như đoạn thoại giữa Lục Thính Vãn và Từ Nghiễn khi cả hai đang ăn cá nấu cay cùng một bàn.
Gần cuối bữa, cô công chúa nhỏ đột nhiên nổi hứng, giảng giải cho Từ Nghiễn về các cấp độ cay.
Vì thế mới đoạn thoại :
“Anh đoán xem ngoài cay nhẹ, cay , cay đặc biệt, cay tê, cay biến thái , còn loại cay nào nữa ?”
Từ Nghiễn: “Không .”
Lục Thính Vãn: “Còn , em nhớ cay~”
*Câu “我想你辣 (em nhớ cay)~” là cách cố ý “chơi chữ” trong tiếng Trung mạng, dùng từ “辣” (là) – vốn nghĩa là “cay” – để cho từ “了” trong “我想你了” (Em nhớ ), tạo cảm giác dễ thương, nhí nhảnh và chút mùi vị “ngọt ngào mà cay xé lòng”.
Từ Nghiễn: “…”
Mỗi Minh Ý đến câu “Em nhớ cay~” thì cô và Chu Dạng đều nhịn mà phá lên , thậm chí còn thấy sến.
Vì nhân vật Lục Thính Vãn tính cách vốn hoạt bát, đang trong giai đoạn mập mờ thăm dò với Từ Nghiễn, nên những lời tán tỉnh kiểu “sến sẩm chủ đích” như xuất hiện khá nhiều trong kịch bản. Minh Ý và Chu Dạng đó thử vài nữa, nhưng vẫn nhịn .
Không chỉ riêng hai họ mà những khác trong đoàn cũng bật , cuối cùng đạo diễn còn cách nào khác, đành tạm dừng đoạn , chuyển sang luyện những phần khác.
Buổi chiều, khi kết thúc buổi kịch bản, đạo diễn Trần đặc biệt giữ Minh Ý một .
“Minh Ý , em thực sự cố gắng, nhưng vẫn thiếu một chút cảm giác, chính là cái cảm giác thanh mai trúc mã, lớn lên cùng từ nhỏ .”
Nói , đạo diễn cầm kịch bản bên cạnh lên, chỉ cho cô đoạn nội dung bên : “Chỗ , cảm xúc nên là giằng xé, kiểu như thích nhưng kiêu ngạo, chịu , cứ bắt đoán. Đoán thì giận.”
“Những gì em hiểu ?”
Minh Ý gật đầu.
Có điều, mắt thì gật, còn đầu thì vẫn hiểu thật sự.
Thấy , đạo diễn tiếp lời: “Em thanh mai trúc mã hoặc từng thích ? Nhất là thời học sinh , mối tình đầu, thử nhớ cảm giác lúc đó xem, thể tìm chút đồng cảm.”
Minh Ý gật đầu đáp, đó trò chuyện thêm mấy câu với đạo diễn mới rời khỏi phòng .
Buổi kịch bản hôm nay Thịnh An Ninh cũng mặt từ đầu, nên ngạc nhiên khi thấy đạo diễn giữ riêng Minh Ý , chị vẫn chờ ở cửa. Vừa thấy cô là hỏi ngay: “Đạo diễn gì thế?”
Trên hành lang, Minh Ý nhỏ giọng than thở: “Đạo diễn bảo em thử tìm cảm giác đồng cảm, nhưng giờ em kiếm một thanh mai trúc mã để diễn cùng?”
Nghe , Thịnh An Ninh suy nghĩ một lúc ngẩng đầu Minh Ý, cẩn thận dò hỏi: “Hay là… nhờ chồng em thử xem?”
Minh Ý khựng .
Phải ! Thanh mai trúc mã! Còn Phó Thời Lễ đấy thôi, cô nghĩ nhỉ!!
Đã đến đây , cô nhất định tận dụng triệt để.
Nghĩ đến đây, khóe môi Minh Ý khẽ cong lên.
Về đến phòng, Minh Ý vẫn do dự, cảm thấy nhất nên nhờ Phó Thời Lễ. Mấy câu thoại trong kịch bản , cô tự một còn thấy hổ, huống chi với Phó Thời Lễ.
Sau đó, Minh Ý chỉ ăn qua loa vài miếng dành cả buổi chiều để nghiên cứu kịch bản, đào sâu nội tâm nhân vật, gương luyện luyện vô . mỗi diễn thử thấy sai sai, chẳng những đạt yêu cầu của đạo diễn, mà ngay cả cô cũng hài lòng.
Cuối cùng, cô vật giường, nản đến mức giơ chân đạp loạn: Chẳng lẽ thực sự nhờ Phó Thời Lễ giúp đỡ ?
Nếu Phó Thời Lễ từ chối thì ?
Với hiểu của cô về , nếu cô trực tiếp cầm kịch bản sang nhờ diễn thử cùng, thì tám, chín phần mười là còn bước cửa phòng đuổi về .
Dù Phó thị công việc bận rộn, mà Phó Thời Lễ cũng sang đây công tác, chắc chắn còn nhiều việc xử lý.
Vậy nếu… cho thì ?
Nghĩ đến đây, Minh Ý chớp chớp mắt, bỗng dưng bừng tỉnh như khai sáng.
! Vậy thì cho nữa!
Như thế, lúc cô thoại thể quan sát phản ứng chân thật nhất của đối phương, đồng thời nắm bắt ngay cảm xúc nhân vật, kịp thời điều chỉnh và đáp .
Một công đôi việc.
Chẳng chỉ là mấy câu thả thính sến súa thôi , mạng đầy rẫy, cô tin ! Phó Thời Lễ ở đây, chẳng khác nào một công cụ sống, tận dụng thì đúng là quá lãng phí.
Nghĩ , Minh Ý bật dậy khỏi giường, bắt đầu tính toán để xử lý Phó Thời Lễ.
Tối đến, cô đặc biệt một bộ đồ khác, trang điểm chỉnh tề, đeo khẩu trang lên tầng thượng của khách sạn.
Trước khi gõ cửa, Minh Ý còn cố ý dựa khung cửa tạo dáng yêu kiều quyến rũ một phen.
Chẳng bao lâu , cánh cửa phòng mở từ bên trong.
Minh Ý ngẩng đầu đàn ông mặc áo sơ mi đen đang ở cửa, đôi mắt nhẹ nhàng chớp chớp: “Chào Phó tổng~”
Đối diện với ánh mắt cô, Phó Thời Lễ khẽ sững , ánh từ từ rơi xuống gương mặt Minh Ý, hàng mi run nhẹ.
Chốc lát , đôi mắt đen láy đối diện thẳng với cô, từ tốn mở lời: “Minh Ý, em buổi tối mặc thế tới gõ cửa phòng một đàn ông là ý gì ?”
Tác giả lời :
Minh Ý: “Chào công cụ sống~”