Tình Yêu Đến Muộn - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:55:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“?”

Sau khi rõ thứ đang đặt bàn , Minh Ý lập tức phát huy đến cực hạn độ mềm dẻo của cơ thể, “vút” một tiếng, cô nhanh như chớp chộp lấy một cái trong đó.

Hôm thủ tục kết hôn, thứ diễn khá vội vàng. Minh Ý lúc đang gấp rút thử vai cho bộ phim Quỳnh Thủy Dao nên nhận giấy chứng nhận kết hôn xong giao luôn cho Phó Thời Lễ giữ hộ. Nói chính xác thì là đưa cho Tần Xuyên – trợ lý đặc biệt của Phó Thời Lễ – giữ. Dù lúc đó cô và Phó Thời Lễ, thể ghét đến mức nào thì chính là ghét đến mức . Nếu là giấy ly hôn thì e rằng còn miễn cưỡng chấp nhận giữ một bản.

Cầm tay, Minh Ý cúi đầu mở giấy chứng nhận kết hôn xem ảnh chụp đó. Trai xinh gái , thật dễ chịu. Hôm đặc biệt dành nhiều thời gian để trang điểm theo kiểu như trang điểm, dù đây cũng là giấy chứng nhận kết hôn sẽ theo cô cả đời, nhất định xinh chỉn chu.

Hoàn hồn , Minh Ý đặt giấy chứng nhận kết hôn lên ghế sofa bên cạnh, ngẩng đầu hỏi: “Anh mang giấy chứng nhận kết hôn theo bên ?”

Phó Thời Lễ hờ hững liếc cô một cái thản nhiên đáp: “giấy chứng nhận kết hôn vẫn để trong văn phòng , hôm nay mới nhớ nên mang về cho em giữ.”

“Ồ.”

Minh Ý một cái. Thôi , kiểu gì thì Phó Thời Lễ cũng giống sẽ mang giấy chứng nhận kết hôn theo . Dù xung quanh , phụ nữ nối đuôi còn đủ nhiều

Nghĩ đến đây, Minh Ý bất giác nhớ lời Mạnh Trân Trân lúc chiều.

Cô len lén ngẩng đầu Phó Thời Lễ.

Dưới ánh đèn thủy tinh ấm áp, đường nét gương mặt đàn ông sắc sảo, hàng mày cao, sống mũi thẳng tắp, chỉ là hôm nay đeo kính, để lộ đôi mắt phượng dài hẹp, ánh mắt đen sâu thăm thẳm, vương chút cảm xúc nào, lạnh nhạt như cấm d.ụ.c. Áo sơ mi mở khuy, chân bắt chéo sofa, toát khí chất xa cách, lãnh đạm.

Minh Ý thể thừa nhận, từ góc độ một phụ nữ mà , đây quả thật là một gương mặt khiến đỏ mặt tim đập.

Nhiều khi, chỉ cần nghĩ đến gương mặt tuấn thế thôi, cơn giận cũng vơi ít.

Minh Ý thu ánh , nhỏ giọng lẩm bẩm: “ là yêu nghiệt.”

“Em gì cơ?” Phó Thời Lễ rõ.

“Không gì.”

Nghĩ đến chuyện bên ngoài còn nhiều dòm ngó ông chồng plastic của , Minh Ý hiểu cảm thấy tức n.g.ự.c.

Thấy , Phó Thời Lễ khẽ cau mày: “Muốn gì thì cứ .”

Minh Ý ngẩng đầu, nghi hoặc : “Gì cũng ?”

Giọng Phó Thời Lễ nhàn nhạt, mang theo chút châm chọc: “Không từ khi nào em bắt đầu tôn trọng ý kiến của như thế.”

Ngưng một chút, ngẩng đầu, ánh mắt hề né tránh đối diện với đôi mắt long lanh của cô, môi mỏng khẽ động, nhả từng chữ: “Bạn–cùng–thuê-phòng.”

Minh Ý: “…”

Người , thật ghi thù.

Im lặng một lát, Minh Ý dời mắt , giả vờ ho nhẹ một tiếng: “Là bảo em đấy nhé.”

Có lẽ cũng đề tài sắp nhạy cảm, Minh Ý giơ tay với lấy một chiếc gối ôm đặt sofa ôm lòng, nghĩ nghĩ cả nửa ngày mới rụt rè ngẩng đầu lên: “Cái đó… thích kiểu con gái như thế nào?”

“Hử?” Phó Thời Lễ hiểu.

Thấy , Minh Ý cau mày: “Không hiểu ? Ý em là thích kiểu con gái thế nào, ví dụ như dịu dàng? hiểu chuyện? năng động? là trưởng thành quyến rũ?”

Nghe đến đây, Phó Thời Lễ nhướng mày, nghiêng tựa lưng ghế sofa, ánh mắt hứng thú khẽ nhấc lên: “Sao tự nhiên hỏi ?”

Minh Ý mím môi, lảng tránh ánh mắt : “Tự dưng nghĩ đến thôi. Anh trả lời thì thôi.”

“Chưa từng nghĩ đến.”

“?”

Minh Ý: “Chưa từng nghĩ đến là ?”

Giọng Phó Thời Lễ bình thản: “Em nghĩ rảnh để nghĩ đến mấy chuyện đấy ?”

Minh Ý chớp mắt, nghĩ cũng đúng. Từ lúc quen đến giờ, Phó Thời Lễ luôn lạnh nhạt như , từng thấy thiết với cô gái nào cả.

“Nói , chắc cũng chẳng thời gian mà tìm bồ nhí, bồ nhóc gì nhỉ?”

Nghe , lông mày Phó Thời Lễ khẽ động. Hèn gì hôm nay cô vòng vo tam quốc với bao nhiêu là chuyện, thì là để dẫn đến câu .

Dừng một nhịp, Phó Thời Lễ chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đen thẳng ánh mắt cô, thản nhiên hỏi : “Trông giống kiểu kén chọn như ?”

Lời dứt, giọng đàn ông trầm chậm vang lên: “Anh xưa nay chỉ để mắt đến những điều nhất.”

Nói xong, Phó Thời Lễ dậy lên tầng.

Minh Ý chớp chớp mắt, còn kịp hiểu rõ ý là gì thì cuộc trò chuyện đơn phương kết thúc.

Về đến phòng ngủ, trong đầu Minh Ý là vẻ mặt của Phó Thời Lễ lúc câu đó. Còn rốt cuộc ý gì, cô trằn trọc suy nghĩ cả nửa đêm vẫn chẳng thể nào hiểu nổi.

Sáng hôm , khi Minh Ý tỉnh dậy thì Phó Thời Lễ còn ở nhà nữa.

Cô thong thả rời giường, rửa mặt xuống lầu ăn sáng. Sáng mai là bay đến Giang Thành , hôm nay Minh Ý ý định ngoài, quyết định ở nhà học thuộc lời thoại.

Lúc cô đang ăn sáng, dì Lan mang vali từ kho ở tầng hầm lên.

Minh Ý : “Cảm ơn dì Lan.”

“Không gì. Cô cần giúp xếp quần áo ?”

Minh Ý lắc đầu: “Không cần , để cháu tự .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-11.html.]

Cô vốn quen để khác động đồ dùng cá nhân.

Ăn sáng xong, Minh Ý phòng đồ chọn vài bộ đồ đầu hè, tiện tay nhét thêm hai chiếc áo khoác. Thời tiết ở Giang Thành khác hẳn Lệ Thành, nơi đó bốn mùa như xuân, ngay cả tháng Mười Một cũng hơn hai mươi độ, mang ngần là đủ.

Thu dọn quần áo xong, Minh Ý lên tầng lấy một túi đựng mỹ phẩm nhỏ, bỏ một bộ đồ dưỡng da và vài món đồ trang điểm nền mà cô dùng. Vì lớp nền tiếp xúc trực tiếp với da nên Minh Ý lúc nào cũng mang theo đồ của .

Tối hôm đó, để đảm bảo ngủ đủ giấc, cô ngủ sớm, gặp Phó Thời Lễ. Sáng hôm khi xuất phát, cũng rời Tây Ngọc Nhạc Đình đến công ty từ sớm.

Mười giờ mười lăm phút sáng, máy bay cất cánh đúng giờ.

Tuy từ Lệ Thành đến Giang Thành chỉ mất ba tiếng, nhưng Minh Ý say máy bay. Lần khi bay cô uống t.h.u.ố.c chống say, dù tác dụng mấy rõ rệt. May mà Thịnh An Ninh đặt vé hạng thương gia, ghế thoải mái, Minh Ý lên máy bay liền bịt mắt ngủ một giấc đến lúc hạ cánh.

Sau khi máy bay hạ cánh, Minh Ý mới ở Giang Thành kéo dài mười ngày. Đoàn phim đặt phòng khách sạn cho bộ diễn viên và nhân viên, là một khách sạn năm nổi tiếng ngay trung tâm thành phố.

Do lịch trình phim và vấn đề riêng tư của nghệ sĩ, đạo diễn phất tay quyết định bao trọn tầng mười hai. Điều duy nhất tiếc là từ tầng mười hai thấy cảnh sông.

Lúc còn học đại học, Minh Ý từng cùng bạn đến chơi và nghỉ ở khách sạn Ly Lan một . Khi đó, cô ở phòng suite tầng cao nhất, buổi tối từ cửa kính sát đất xuống thể ngắm trọn khung cảnh đêm của Giang Thành.

Nếu đoàn phim sắp xếp chỗ ở, khi cô định trong thời gian sẽ ở khách sạn đó thêm một .

Tới quầy lễ tân, Thịnh An Ninh giúp cô thủ tục nhận phòng, đó hai cùng về phía thang máy.

Chỉ là lúc đợi thang, chẳng hiểu ở cửa bỗng vang lên một tràng ồn ào, Minh Ý theo phản xạ qua, cửa khách sạn từ khi nào tụ tập đông .

Lúc , “đinh” một tiếng, cửa thang máy mở .

Minh Ý thu ánh , kéo vali cùng Thịnh An Ninh bước trong.

Thang máy nửa chừng, hai cô gái trẻ bên cạnh nhỏ giọng trò chuyện:

“Tớ hình như đoàn phim sắp đến ở trường cấp ba gần đây.”

“Thật ? Gần đây chỉ mỗi Trường Trung học 1 Giang Thành thôi mà, ai ?”

“Bạn tớ là giáo viên bộ môn ở Trường Trung học 1 Giang Thành, chính cô với tớ. Hơn nữa dạo gần đây một bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết mà tớ theo dõi cũng khai máy. Sáng nay lúc lướt Weibo, tớ thấy IP địa chỉ của mấy diễn viên chính đều đổi thành Giang Thành .”

“Phim gì thế?”

“《Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy Anh》, từng xem ?”

“Tớ xem nhưng chứ, vì tớ là fan couple của Giang Du và Kỳ Chu.”

“Tớ cũng . Tiếc là đây là tác phẩm cuối cùng của họ trong giới giải trí .”

“Ừ, tiếc thật. mà vai nữ phụ do Minh Ý đóng tớ cũng khá thích, nhan sắc đúng là đỉnh thật.”

“Tớ cũng . Bộ phim 《Quỳnh Thuỷ Dao》chiếu hè chính là cô đóng đấy. Mấy hôm còn lên hot search cùng Diệp Trác nữa cơ. Vẻ ngoài và khí chất giống Lục Thính Vãn trong nguyên tác, chỉ là vai dễ diễn.”

Nghe , Minh Ý và Thịnh An Ninh liếc mắt , nhưng vì trong thang máy đông , cả hai vẫn đeo khẩu trang, gì thêm.

Xuống thang máy, Minh Ý mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy trong thang máy, cô chỉ sợ nhận .

Đợi đến khi cửa thang máy khép , Minh Ý mới dám tháo khẩu trang. Dù tầng mười hai hiện giờ cũng coi như địa bàn của đoàn phim, ngoài nhân viên khách sạn, ngoài .

Lời mấy cô gái trong thang máy lúc nãy Thịnh An Ninh cũng rõ. Vai diễn quả thực tiềm năng, nhưng cũng hề dễ.

Nhận nỗi lo của Minh Ý, Thịnh An Ninh trêu: “Xem lên hot search cùng Diệp Trác cũng lợi.”

Minh Ý nhún vai: “Có lẽ thế.”

“À đúng , chị ở phòng nào?”

Thịnh An Ninh đưa cho Minh Ý một trong hai chiếc thẻ phòng tay: “1208 ngay cạnh phòng em.”

Minh Ý gật đầu: “Thế thì gần thật đấy.”

Vừa , cô đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn chị An Ninh.”

“Không gì.” Thịnh An Ninh quẹt thẻ mở cửa phòng , dặn: “Nghỉ ngơi cho , tĩnh dưỡng tinh thần thật đầy đủ, mai là ngày đầu tiên đoàn, cố gắng thể hiện cho một chút.”

Minh Ý khẽ gật đầu, cúi xuống quẹt thẻ đẩy cửa bước .

Phòng mà đoàn phim sắp xếp tuy sang trọng như phòng suite, nhưng cái gì cần cũng đều , nhỏ mà đầy đủ.

Ngồi máy bay ba tiếng, xe thêm bốn mươi phút mới đến khách sạn, lái xe thì vững khiến cô như rã cả xương cốt.

Thu dọn đồ đạc xong xuôi, Minh Ý phòng tắm ngâm trong bồn nước nóng, định sẽ nghỉ sớm, dù gì sáng mai còn dậy kịch bản cùng đoàn.

Tám giờ tối, đèn tầng cao nhất của toà nhà Tập đoàn Phó thị, giữa trung tâm Lệ thành, vẫn còn sáng.

Tám giờ mười lăm, cửa phòng họp tầng cao bật mở từ bên trong, đàn ông đầu dáng cao lớn thẳng tắp, gương mặt tuấn tú, khí chất lạnh lùng mà nổi bật.

Anh trầm giọng : “Làm đúng theo phương án chốt, với bộ phận kỹ thuật, mà còn thì khỏi cần nữa.”

Tần Xuyên khẽ gật đầu: “Vâng, thưa sếp. Ngoài , chiều nay phu nhân hạ cánh an ở Giang Thành ạ.”

Nghe , Phó Thời Lễ dừng hai giây, giọng nhàn nhạt: “Xem còn đổi Giang Thành .”

Tần Xuyên ngẩn một lúc, cúi đầu điện thoại: “Mấy ngày tới đều chuyến bay, đổi sang ngày nào?”

Trầm ngâm chốc lát, Phó Thời Lễ : “Càng sớm càng .”

*Tác giả lời :

Chầm chậm theo đuổi vợ.

Loading...