Tình Yêu Đến Muộn - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:54:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì trúng tim đen, gương mặt vốn tinh xảo của Mạnh Trân Trân tức đến xanh tím.
Một là ông chủ sức ảnh hưởng lớn trong giới kinh doanh, là Tập đoàn Phó thị nắm giữ mạch m.á.u tài chính Lệ thành; một là ca sĩ top đầu trong giới giải trí, sở hữu tám mươi triệu fan, lưng là cả gia tộc nhà họ Diệp – hào môn đỉnh cấp trong giới thượng lưu Lệ thành.
Hai , bình thường bao nhiêu tìm đủ cách cũng chẳng thể với tới, mà đều mối quan hệ mập mờ với Minh Ý, cô mà hâm mộ cho ? Không, chính xác là – ghen tị.
Đêm hôm đó cô tốn bao nhiêu công sức bắt chuyện suốt một lúc lâu, mà Phó Thời Lễ chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Dựa mà Minh Ý thể đường hoàng lên xe ?
Nghĩ đến đây, Mạnh Trân Trân lạnh: “Chắc cô theo Phó tổng cũng lâu nhỉ?”
“Cái gì cơ?”
Minh Ý lập tức cảm thấy buồn , thật sự nghĩ ai cũng giống như cô chắc?
“Cô cần giả vờ nữa, chúng cứ thẳng thắn với . Phó Thời Lễ đơn giản, cô bám cũng coi như may mắn . Nhìn dáng vẻ thì vẻ cô và cũng quen thời gian ngắn nhỉ?”
Minh Ý từ từ xoay , cô gì.
Mạnh Trân Trân tiếp tục: “Hôm qua cô với Diệp Trác lên hot search cũng là giúp cô gỡ xuống đúng ?”
“Nói thật với cô nhé, nhắm tới Phó Thời Lễ lâu , dạo cũng tìm giới thiệu giúp. Cô ở bên một thời gian , sớm muộn gì cũng chán cô thôi, chi bằng giờ cô chủ động rút lui, nhường Phó Thời Lễ cho . sẵn sàng chia một nửa tài nguyên đang cho cô.”
Dù thì, nếu cô thể bám Phó Thời Lễ, đám tài nguyên hiện giờ cũng chẳng đáng là gì.
Minh Ý: “?”
Phó Thời Lễ là món hàng ? Dù là thế, thì cũng chẳng đến lượt cô ở đây mặc cả với cô.
Minh Ý cố nhịn đảo mắt, thật sự tò mò đầu óc của Mạnh Trân Trân cấu tạo kiểu gì.
Cho dù cô thực sự b.a.o n.u.ô.i nữa, cũng thể nào tự dưng nhường “kim chủ” của cho khác ? Điên ?
Huống chi, Phó Thời Lễ ngày thương lạnh lùng như thể một nhà sư xuất gia tu hành, ngay cả cô còn chẳng lọt nổi mắt , chứ đừng đến Mạnh Trân Trân – nếu mà để mắt đến cô thì thật đúng là chuyện hoang đường!
Khóe môi Minh Ý nhếch lên, mang theo vẻ khinh thường.
Cô khẽ hất cằm, ánh mắt dừng mặt Mạnh Trân Trân, bước từng bước đôi giày cao gót về phía cửa. Khi ngang qua Mạnh Trân Trân, cô dừng một chút.
Nhẹ nhàng ngước mắt lên, đối diện ánh của đối phương, trong đáy mắt sự khinh bỉ hiện lên chút che giấu: “Xin nhé, loại như cô, thèm.”
Nói xong, , đôi giày cao gót giẫm xuống sàn vang lên từng tiếng “cộc cộc” đầy khí thế.
Đứng tại chỗ, Mạnh Trân Trân theo bóng lưng rời khỏi nơi hành lang, khẽ nhếch môi: “Cứ chờ đấy.”
Trong phòng trang điểm.
Minh Ý nhịn mà than thở với Thịnh An Ninh: “Chị xem đầu óc của Mạnh Trân Trân vấn đề ? Đến mức đó ?”
Thịnh An Ninh bật : “Thế thì đúng là đến mức thèm kén chọn nữa …”
Bảo cô kén chọn còn t.ử tế, chứ hành động chẳng khác nào trực tiếp cướp bát cơm của khác.
Minh Ý tức đến mức lật cả tròng mắt: “Chị tưởng tượng mức độ cạn lời của em lúc đó ? Đừng là em với Phó Thời Lễ gì, cho dù là thật chăng nữa thì càng thể nhường cho cô chứ!”
“Huống hồ, Phó Thời Lễ món hàng, đến mức để cô tranh tới giành lui!”
Nghe , Thịnh An Ninh nhướn mày. Câu chút… bênh vực thế nhỉ?
Cô trêu: “Thế thì em bảo Phó tổng nhà em phong sát cô !”
Minh Ý “xì” một tiếng, thu ánh mắt về: “Em bảo kiểu gì ? Anh bao giờ em .”
“Thì lời ngọt lúc cạnh .”
Thịnh An Ninh chớp mắt với cô, vẻ nghiêm túc: “Em cứ mặc váy ngủ hai dây, lòng , ném cho một ánh mắt quyến rũ, đừng là phong sát Mạnh Trân Trân, đến trời với mặt trăng cũng hái xuống cho em!”
Đối với nhan sắc của nghệ sĩ nhà , Thịnh An Ninh lúc nào cũng đầy tự tin.
“……”
Minh Ý: Không cần thiết đến thế !
–
Buổi ghi hình đó diễn vô cùng suôn sẻ, đúng năm giờ chiều kết thúc. Kết thúc công việc, Minh Ý trở phòng trang điểm, khi thành lời hứa chụp ảnh chung và ký tặng cho từng một mới rời .
Tối nay dì Lan nhà, Minh Ý và Thịnh An Ninh ăn tối bên ngoài mới về Tây Ngọc Nhạc Đình.
Trên xe, Thịnh An Ninh tranh thủ hỏi Minh Ý một câu: “Kịch bản em đến ?”
Minh Ý: “Cũng đấy, em khá thích hình tượng nữ phụ.”
Nữ phụ trong nguyên tác là một cô công chúa nuông chiều từ bé trong một gia đình giàu , tính cách hào sảng, tự tin, bụng. Đôi khi chút bệnh công chúa và điệu đà nhưng vì thế mà kém phần đáng yêu.
Ngay đầu thấy nhân vật , Thịnh An Ninh cảm thấy vai như đo ni đóng giày cho Minh Ý.
Điều quan trọng nhất là trong nguyên tác, nữ phụ tuyến tình cảm riêng, chen ngang mối quan hệ giữa nam nữ chính như mấy kiểu drama đầy tình tiết m.á.u ch.ó khác. Đây cũng là lý do khiến bộ phim nhiều fan nguyên tác đến , bởi dù là tuyến tình cảm của nam nữ chính của cặp phụ đều đáng yêu và dễ “đu CP”.
“Thế thì , cũng sắp đến lúc nhập đoàn, tối qua chị đặt vé máy bay bay tới Giang Thành cho em ngày .” Thịnh An Ninh tiếp: “À đúng , chuyện em Giang Thành phim với Phó tổng ?”
Minh Ý: “Chưa ạ.”
Cũng cô cố tình với Phó Thời Lễ, chỉ là cô vốn quen sống tự do, thói quen báo cáo với ai, huống hồ với mối quan hệ “plastic” giữa cô và Phó Thời Lễ, e là hành trình của cô thế nào cũng chẳng mảy may quan tâm.
Thịnh An Ninh tuy hiểu hết những vòng vo giữa cô và Phó Thời Lễ, nhưng với tư cách ngoài cuộc, cô luôn cảm thấy Minh Ý hình như hẳn là thờ ơ với Phó Thời Lễ như lời cô , nếu thì nãy cũng chẳng giận đến mức .
“ mà, hai hiện giờ đang sống chung ?” Thịnh An Ninh đưa một ví dụ đơn giản: “Cho dù là bạn cùng thuê nhà, nếu ai xa cũng nên lịch sự thông báo một tiếng chứ, huống hồ hai còn là vợ chồng.”
Nghe , Minh Ý cẩn thận nhấm nháp bốn chữ “bạn cùng thuê nhà”, chợt thấy dùng để miêu tả trạng thái hiện giờ giữa cô và Phó Thời Lễ quả thực khá hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-10.html.]
Phòng ngủ thì mỗi một cái, phần còn là gian chung, phần lớn thời gian ai quấy rầy ai, thi thoảng tâm trạng thì trò chuyện vài câu, chẳng đúng là “bạn cùng thuê nhà” .
Suy nghĩ xong, Minh Ý thuận miệng : “Ừm, để em cân nhắc.”
Về đến nhà, Minh Ý cảm thấy lời Thịnh An Ninh cũng sai.
Tối đó, Minh Ý chờ Phó Thời Lễ trong phòng khách một lúc, thấy sáu giờ mà vẫn về, cô liền đoán chắc chắn tăng ca ở công ty .
Trước khi phòng tắm, hiếm hoi lắm Minh Ý mới chủ động mở khung chat WeChat, gửi tin nhắn cho Phó Thời Lễ.
[Minh Ý: Hôm nay mấy giờ về?]
Biết thừa Phó Thời Lễ thể trả lời ngay, Minh Ý cũng đợi, gửi xong liền ném điện thoại lên giường, xoay phòng tắm ngâm .
Lúc Minh Ý bước thì là hai tiếng . Cô cầm điện thoại lên giờ, tám rưỡi tối, Phó Thời Lễ vẫn trả lời.
Ngay đó, Minh Ý thoát khỏi WeChat, dựa lưng ghế sofa lướt Weibo một lúc. Hôm qua khi đoàn phim 《Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy Anh》chính thức công bố dàn diễn viên, lượng fan của cô tăng lên ít, tính cũng tăng hơn năm trăm nghìn .
Lại sang Weibo của Diệp Trác, từ hôm qua đến nay vượt mốc ba mươi lăm triệu theo dõi, gấp hơn trăm cô.
“……”
Minh Ý lập tức thoát khỏi Weibo.
Cùng lúc đó, phòng họp tầng cao nhất của tập đoàn Phó thị đèn vẫn sáng trưng.
Cuộc họp kéo dài bốn tiếng, đàn ông ở ghế chủ tọa với vẻ mặt nghiêm nghị, khiến các lãnh đạo bên ai dám thở mạnh.
Hôm qua do cấp sai liệu, khiến tiền giải ngân thiếu mất một nửa. Mỗi dự án đều do cấp tổng hợp liệu, đó mới trình lên hội đồng để thẩm định mới quyết định.
Giờ đây vì sai sót về liệu, khoản tiền giải ngân đủ để thành giai đoạn đầu của công trình, bộ dự án đ.á.n.h giá . Nếu vượt quá phạm vi dự tính thì phần kinh phí phát sinh sẽ do ai chịu trách nhiệm?
Không khí trong phòng họp vô cùng căng thẳng. Suốt bốn tiếng qua, đề xuất năm phương án, nhưng cái nào hội đồng phê duyệt.
Sắp đến mười một giờ đêm, mà ghế chủ tọa vẫn ý định kết thúc cuộc họp.
Lúc , cửa phòng họp đẩy từ bên ngoài, Tần Xuyên cầm điện thoại bước đến bên cạnh Phó Thời Lễ, hạ giọng : “Phó tổng, năm tiếng phu nhân gửi WeChat cho .”
Phó Thời Lễ ngước mắt, ánh dừng màn hình điện thoại. Ngừng một chút, ánh mắt di chuyển lên góc phía , liếc thời gian.
Sau đó, ánh mắt Phó Thời Lễ lạnh nhạt quét qua : “Trong vòng hai mươi tư tiếng, thấy phương án khả thi.”
Giọng trầm thấp, mang theo áp lực vô hình.
“Tan họp.”
Dứt lời, Phó Thời Lễ tiện tay cầm lấy điện thoại bàn, sải bước rời khỏi phòng họp.
“Phó tổng, vé máy bay đến Giang Thành một tuần đặt xong . Hợp đồng điện t.ử bên gửi sang cũng chuyển hòm thư của .”
“Biết .” Phó Thời Lễ lạnh nhạt đáp lời.
Tần Xuyên hỏi: “Vậy bây giờ chúng về văn phòng …”
Phó Thời Lễ: “Về Tây Ngọc Nhạc Đình.”
Lên xe, Phó Thời Lễ nhắn một tin cho Minh Ý, chỉ là tin gửi như đá chìm đáy biển, mãi chẳng thấy phản hồi.
Về đến nhà, Phó Thời Lễ đẩy cửa thấy Minh Ý đang bò ghế sofa ngoài phòng khách, đôi chân thon dài khẽ đong đưa lơ lửng trung.
Lại gần một chút là thấy âm thanh trò chơi vọng từ phòng khách, ngay đó là giọng con gái trong trẻo vang lên: “Hỗ trợ tới đỡ trụ một cái, đẩy trụ đẩy trụ!”
Khi bên nhà chính nổ tung, Minh Ý phấn khích bật dậy khỏi sofa, một tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m giơ cao quá đầu: “Yeahhhh!”
Thấy , khoé môi Phó Thời Lễ khẽ cong lên, hiếm khi mới thấy Minh Ý vẻ mặt trẻ con như .
Hôm nay trong nhà ai, âm lượng game Minh Ý bật to, nên cũng thấy tiếng cửa mở. Đến khi thoát khỏi trò chơi mới cảm thấy gì đó .
Cô ngẩng đầu cửa, bắt gặp bóng dáng cao lớn đang sừng sững nơi huyền quan, sững mất một lúc, đó như thể hổ đến mức tìm lỗ chui xuống, lặng lẽ thu tay , xếp bằng sofa, lí nhí trách: “Anh về lúc nào thế, gọi em một tiếng.”
Phó Thời Lễ thu ánh mắt , “Vừa về.”
Anh cởi áo khoác bước gần: “Tần Xuyên em nhắn tin cho tối nay.”
Chơi game hăng quá, nếu Phó Thời Lễ nhắc, suýt chút nữa Minh Ý cũng quên béng mất chuyện .
Cô mất hai giây phản ứng mới trả lời: “À, ngày em sẽ bay Giang Thành phim, rõ khi nào về Lệ Thành, đợi bên đoàn sắp xếp, nên với một tiếng.”
Nói xong, cảm thấy gì đó là lạ, giống như đang báo cáo hành trình với thế ?
Sợ Phó Thời Lễ hiểu lầm, Minh Ý vội bổ sung thêm: “Dù thì bây giờ chúng cũng đang sống chung một mái nhà, cho dù chỉ là bạn cùng thuê nhà thì ngoài cũng nên thông báo một câu, đúng ?”
Nghe , Phó Thời Lễ nhướng mày: “Bạn. Cùng. Thuê. Nhà.”
Anh chậm rãi lặp bốn chữ , ánh mắt cũng từ từ rơi Minh Ý.
Minh Ý mới tắm xong, vẫn còn phảng phất mùi sữa tắm hoa hồng dễ chịu, chiếc váy ngủ lụa trắng mỏng manh chỉ chạm nửa đùi, để lộ xương quai xanh thon gọn và đôi chân dài. Chỉ là lúc cô đang xếp bằng nên thấy rõ chân, chỉ thấy cổ chân trắng trẻo thanh mảnh và bàn chân lộ ngoài.
Có điều, ánh mắt của Phó Thời Lễ, đầu ngón chân Minh Ý cũng sắp đỏ bừng lên .
Chưa kịp mở miệng, thấy Phó Thời Lễ thong thả cất lời: “Em ở nhà mà mặc thế mặt bạn cùng thuê nhà ?”
Theo ánh mắt xuống, Minh Ý cúi đầu liếc qua n.g.ự.c . Nói thật thì chiếc váy ngủ hôm nay cô mặc cũng khá kín đáo , thế mà một câu như , cô theo phản xạ giơ tay che n.g.ự.c, giận đến năng lắp bắp: “Anh… , chằm chằm n.g.ự.c bạn cùng thuê nhà, đồ biến thái!”
Phó Thời Lễ cúi đối diện cô, ánh mắt chậm rãi dừng gương mặt cô, cô vài giây, đó chẳng từ rút hai quyển sổ đỏ, tiện tay ném lên bàn .
Mặt biến sắc: “Vậy thì em báo công an bắt , bà Phó.”
*Tác giả lời :
Minh Ý: “…”