Tình Yêu Đến Muộn - Chươgn 55
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:22:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Ý bỗng nghẹn thở, tim cũng đập nhanh cách nào khống chế.
Làm… những chuyện mà vợ chồng hợp pháp nên …
Thế… vợ chồng hợp pháp thì nên gì?
Tim Minh Ý “thình thịch” thêm mấy nhịp. Không chợt nghĩ tới điều gì, gương mặt cô bỗng đỏ bừng, lan nhanh tới tận vành tai.
Đêm yên tĩnh, tiếng tim đập dồn dập càng trở nên rõ rệt.
Phó Thời Lễ thoáng liếc qua vành tai đỏ ửng của cô, cộng thêm sắc mặt cô cứ đổi liên tục, cũng khó để đoán cô đang nghĩ gì.
Một lát , cúi mắt, ung dung ngắm cô, khẽ bật . Còn kịp gì, Minh Ý vội mở miệng:
“Khoan ! Cái… cái đó… em, em vẫn chuẩn xong. Không , , thể như thế !”
Phó Thời Lễ khẽ nhướng mày, khoé môi cong lên đầy ý vị. Anh ép xuống, cúi đầu chậm rãi áp sát, ánh mắt nửa nửa : “Không thể như thế… là thế nào?”
Nhìn gương mặt tuấn nhã của từng chút một tiến gần, Minh Ý theo phản xạ nín thở. Mùi hương thanh mát như tuyết tan xen lẫn thở ấm nóng của , từng sợi từng sợi quấn lấy cô.
Cùng lúc , giọng nam trầm thấp, khẽ mang ý vang bên tai: “Vừa chẳng còn hôn ? Sao giờ bảo chuẩn ?”
Dừng hai giây, Phó Thời Lễ đưa ngón tay cái khẽ lướt qua môi cô, giọng dịu dàng trầm ấm: “Hay là… em nghĩ sang chuyện khác ? Hửm?”
Liên tiếp truy hỏi khiến Minh Ý luống cuống, huống chi lúc giọng dịu dàng đến mức như nhấn chìm cô.
Cứu với…
Trái tim cô đêm nay gần như đập c.h.ế.t vì hoảng loạn. Người chẳng từng yêu đương ? Sao … giỏi thế chứ?
Minh Ý mím môi, gì, chỉ khẽ lắc đầu. Chuyện mất mặt như tuyệt đối thể để Phó Thời Lễ .
Thấy , bật khẽ, thở ấm áp áp xuống gần hơn: “Vậy bây giờ… chuẩn xong ?”
Nhịp tim Minh Ý bỗng khựng một nhịp.
Cô mở to mắt chằm chằm gương mặt , chợt nhận , dù quen nhiều năm, cô vẫn thật sự hiểu hết về Phó Thời Lễ. Trước đây, đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng nghĩ sẽ một mặt quyến rũ, mê hoặc như thế .
Còn kịp trả lời, vòng một tay ôm c.h.ặ.t eo cô, tay nâng nhẹ cằm cô lên, buộc cô ngẩng đầu. Hơi thở hai quấn c.h.ặ.t , giọng nam trầm thấp như đang dụ dỗ: “Mở miệng , Thời Lễ dạy em hôn.”
Trong đầu Minh Ý vang lên một tiếng “ầm”, dường như thứ gì đó đang từng chút sụp đổ sự tấn công dịu dàng của .
Nụ hôn khác hẳn tối qua — chạm nhẹ dừng, cũng chẳng cướp đoạt mãnh liệt như — mà là dịu dàng, chậm rãi, từng bước thăm dò.
Nếu là một trận công thành chút kiêng nể, thì , Minh Ý gần như cần kháng cự, buông khí giới đầu hàng.
Đến khi nhận , Phó Thời Lễ xâm nhập , đầu lưỡi quấn lấy cô. Hơi thở phả , hương vị như tuyết tan quện .
Chỉ là… , cô vẫn học cách đổi nhịp thở. Mãi đến khi gần như thở nổi, cô mới khẽ đưa tay đẩy n.g.ự.c .
Như cảm nhận , mới chịu lưu luyến buông , trong mắt vẫn còn vương ý tình tan.
“Học ?”
Giọng khàn khàn, trầm thấp.
Minh Ý đỏ mặt, ngẩng mắt liếc một cái, chịu để chiếm thế thượng phong, khẽ hừ một tiếng, cố tình chọc : “Anh cũng giỏi hơn em bao nhiêu.”
Rõ ràng là kẻ tám lạng nửa cân, còn vô ý chạm răng cô.
“Ừ.”
Anh cong môi, cúi mắt ung dung cô, đáy mắt là ý : “Kỹ thuật hôn của cũng chẳng khá, chắc phiền Phó phu nhân tập với nhiều hơn.”
Mãi đến khi ngâm trong bồn tắm, Minh Ý vẫn thấy chuyện cứ như mơ.
So với việc phát hiện Phó Thời Lễ cũng thích , cô còn bất ngờ hơn khi thì lúc yêu như thế . Khác xa với dáng vẻ thường ngày.
Chẳng lẽ giờ đều giả vờ nghiêm túc? giả hơn hai mươi năm thì hẳn cũng thành thần chứ? Sao như biến thành khác?
Nghĩ tới nụ hôn dịu dàng cuối cùng , và câu nửa nửa của , gương mặt cô nóng bừng.
Người … cũng khéo quá đấy.
Cô vô thức đưa tay chạm môi. Kỹ thuật hôn hình như cũng tệ, chẳng đến nỗi nào.
Chỉ là… cô cũng thử với ai khác, nên tạm coi là đạt tiêu chuẩn.
Nghĩ tới đây, Minh Ý bật khẽ. Không ngờ Tạ Vân Đường đoán đúng thật.
Nghĩ đến cô , Minh Ý liền kể ngay chuyện , nhân tiện cảm ơn cái “chiêu” giả say .
Nếu nhờ vô tình uống quá chén, còn chờ tới bao giờ.
Cô vốn định báo tin vui cho Tạ Vân Đường, nhưng khi tìm điện thoại mới phát hiện, nãy chạy về quá gấp, sợ Phó Thời Lễ theo nên chui thẳng phòng tắm, bỏ luôn điện thoại giường.
Thôi kệ, lát nữa tắm xong cũng muộn.
Chỉ là… nghĩ tới Phó Thời Lễ, trái tim cô lời, nhảy loạn thêm hồi lâu.
Không con “nai con” trong lòng cô còn nữa…
Minh Ý vẫn như thường lệ ở trong phòng tắm suốt hai tiếng. Hôm nay tâm trạng , cô còn cố ý dùng gấp đôi lượng tinh dầu hoa hồng, tắm rửa sạch sẽ đến mức cả đều thơm ngát. Sau đó, cô đủ các bước dưỡng da ban đêm mới bước .
Mở cửa phòng tắm, liếc mắt thấy chiếc điện thoại yên tĩnh ở cuối giường.
Minh Ý tới, xuống mép giường, cầm điện thoại mở WeChat. Còn kịp tìm đến avatar của Tạ Vân Đường, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Cốc cốc cốc —
Động tác ngón tay Minh Ý khựng , cô theo phản xạ ngẩng đầu: “Ai đấy?”
Lời dứt, bên ngoài truyền đến một giọng nam trầm thấp, trong trẻo: “Là .”
Phó Thời Lễ? Sao tới bất ngờ thế ?
Tuy hiểu lý do, nhưng Minh Ý vẫn dậy mở cửa.
Cánh cửa mở, đàn ông nho nhã tuấn tú đó, tóc còn ẩm xõa xuống trán, khoác lỏng lẻo một chiếc áo choàng ngủ lụa màu bạc xám, trong tay ôm một chiếc gối và một tấm chăn tơ tằm.
Nhìn cảnh tượng , Minh Ý sững : “Anh ôm mấy thứ gì?”
Phó Thời Lễ yên, nghiêng đầu, giọng trầm thấp: “Vợ chồng hợp pháp, chồng quyền dọn phòng ngủ chính.”
???
Minh Ý ngẩn . Dọn… phòng ngủ chính?
Còn kịp phản ứng, Phó Thời Lễ ôm gối và chăn thản nhiên bước ngang qua cô, ung dung tiến thẳng tới chiếc giường lớn trong phòng.
Cô vẫn ở cửa, chỉ ngẩng đầu chằm chằm bóng dáng mới xuất hiện bên giường, như thể vẫn tiêu hóa chuyện .
Chẳng lẽ… từ giờ cô ngủ chung giường với Phó Thời Lễ?
Tuy đây cũng từng ngủ chung, nhưng… nhưng cảm giác dường như khác.
Trong lòng Minh Ý khẽ run, mấy ngón chân theo bản năng co nhẹ , đến cả móng tay hồng hồng cũng dần ửng sắc.
Phía bên , Phó Thời Lễ sắp xếp gối và chăn của ngay ngắn giường.
Anh ngẩng đầu liếc cô vẫn khựng ở cửa: “Không ?”
Minh Ý ngẩng lên: “Hôm nay… định ngủ ở đây thật ?”
Phó Thời Lễ bình thản: “Chỉnh một chút.”
“Không hôm nay, mà là từ giờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuogn-55.html.]
Minh Ý mím môi: “Có … nhanh quá ?”
Khóe môi Phó Thời Lễ khẽ động, bước gần. Giọng trầm ấm kèm thở nóng hổi rơi xuống bên tai cô: “Hôn cũng hôn , ôm cũng ôm , ngủ chung một giường thì gì mà ?”
Anh vốn mang dáng vẻ nho nhã lạnh nhạt, mày rậm mắt sâu, sống mũi cao, môi mỏng. Lúc trong đôi mắt lạnh vương chút phong tình, câu cũng trở nên trêu chọc rõ rệt.
Một gương mặt tưởng chừng điềm đạm đến cứng nhắc thể thản nhiên những lời trái ngược với vẻ ngoài.
Dù là đang trêu chọc, tim Minh Ý vẫn lỡ mất một nhịp.
Má nóng lên, cô cũng chịu thua: “Ngủ thì ngủ, ai sợ ai. Chẳng ngủ còn gì.”
Dứt lời, Minh Ý giả vờ bình thản phòng tắm, chẳng đôi tai đỏ ửng và bước chân phần khựng của sớm để lộ tất cả.
Phó Thời Lễ khẽ cong môi, thong thả đóng cửa, còn tiện tay khóa .
Minh Ý ở trong phòng tắm thêm chừng mười mấy phút. Khi đẩy cửa bước , Phó Thời Lễ đang bắt chéo chân tựa sofa xem tin tức tài chính.
Thấy cô, tự nhiên đặt chiếc iPad xuống, dậy bước tới giường.
Đến bên mép giường, đầu : “Phó phu nhân, tối nay em ngủ bên nào?”
Ánh mắt lơ đãng dừng mặt cô, kiên nhẫn chờ câu trả lời.
Minh Ý vô thức liếc nhanh: “Bên trong.”
Cô quen ngủ phía trong, đổi chỗ sẽ khó ngủ.
Phó Thời Lễ gật đầu: “Được, em lên giường , tắt đèn.”
“Ừ.”
Đáp một tiếng, Minh Ý vòng qua đuôi giường bên , nhanh ch.óng chui chăn, kéo kín từ đầu tới chân.
Mùi tinh dầu hoa hồng nhẹ nhàng phảng phất, may mà hôm nay cô dùng nhiều hơn một chút. Dù hương thơm quá nồng nhưng đủ để cô nhận … chắc Phó Thời Lễ cũng thể ngửi thấy.
Anh hề những suy nghĩ vụn vặt của cô. Đứng bên giường, chỉ liếc cô một cái tắt đèn.
Ngay đó, căn phòng chìm trong bóng tối.
Rất nhanh, Minh Ý cảm nhận bên cạnh xuống, tấm chăn khẽ lay động, tim cô lập tức treo lên tận cổ.
Anh… chẳng lẽ định đắp chung chăn với cô? chẳng mang chăn riêng tới ?
Còn đang nghĩ, bên cạnh xuất hiện thêm một luồng ấm áp — Phó Thời Lễ ngay bên cô.
Nhịp tim cô tăng nhanh, cả ngày dạo chơi vốn mệt, nhưng giờ như tiêm t.h.u.ố.c kích thích, tỉnh táo hơn cả lúc sáng.
Trong đêm tĩnh lặng, chỉ thấy tiếng tim đập đều và thở phần rối loạn — là của ai.
Cô khẽ chớp mắt, ngập ngừng vài giây gọi khẽ: “Phó Thời Lễ.”
“Ừ? Sao thế?” Giọng trầm thấp, mang chút khàn khàn.
Minh Ý lấy nhịp thở, nhỏ: “Không mang theo chăn riêng ?”
“Có, mang .”
Trong gian yên tĩnh, giọng vang lên rõ rệt.
Minh Ý mím môi: “Vậy còn đắp chăn của em?”
Chẳng lẽ trời tối quá nên lấy nhầm?
giây , dường như đoán trúng ý nghĩ trong đầu cô, chậm rãi đáp: “Không nhầm. Anh ở gần em hơn một chút.”
Tim cô nảy mạnh hai cái, ngón chân cũng căng .
Muốn ở gần hơn một chút… Đây là ám chỉ gì ?
Chẳng lẽ định… tiến thêm một bước?
— Không! Đừng nghĩ linh tinh!
Cô còn đang xoay vòng trong mớ suy nghĩ, thì bên , đàn ông chẳng từ lúc nào thở đều.
Khi Minh Ý nghiêng đầu , Phó Thời Lễ ngủ say.
Trong ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe rèm, cô cẩn thận dùng ánh mắt vẽ từng đường nét gương mặt thanh tú của .
Rồi chẳng từ khi nào, cô cũng .
–
Sáng sớm hôm .
Phó Thời Lễ vốn thói quen đặt báo thức, nhưng sợ Minh Ý thức giấc nên tối qua cố ý tắt .
Thế nhưng đúng sáu giờ sáng, vẫn đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức.
Anh nghiêng đầu cô gái đang ngủ trong vòng tay , ngắm gương mặt say ngủ ngọt ngào của Minh Ý, khóe môi khẽ cong lên kìm .
Hôm qua là một trong ít đêm, kể từ khi tiếp quản tập đoàn Phó thị, mới thể ngủ yên đến .
Không chỉ vì bên là Minh Ý, mà còn vì … là Minh Ý đang yêu .
Từ nhỏ đến lớn, những lời “thích” và “mến mộ” mà Phó Thời Lễ đếm xuể, nhưng bao giờ nhận cũng chẳng dễ dàng từ “thích”. Trong lòng , hai chữ vô cùng quý giá.
Một lúc , Phó Thời Lễ khẽ cử động cánh tay, cẩn thận rút tay khỏi vòng ôm của Minh Ý.
Anh dậy sớm, đ.á.n.h thức cô.
dường như Minh Ý cảm nhận , khi rút tay , cô khẽ cau mày.
lúc còn đang tự trách vì sợ cô tỉnh giấc, thì cô gái chỉ cau mày ôm chăn trở , tiếp tục ngủ ngon lành như chẳng ai bên cạnh.
Thấy , khóe môi Phó Thời Lễ cong lên nhẹ, đó rón rén xuống giường, bước phòng tắm.
Khi đồ xong và bước , liền thấy cô gái vốn còn ngủ say lúc nãy, giờ giường, đôi mắt mơ màng, dụi mắt .
Phó Thời Lễ khựng , bước tới gần, giọng trầm thấp mà dịu dàng: “Sao dậy , em tỉnh ?”
Hàng mi Minh Ý khẽ run, cô gật đầu lắc đầu.
Phó Thời Lễ cạnh giường, nhịn bật : “Rốt cuộc là ?”
“Không hẳn.”
Minh Ý nghĩ một chút đáp: “Một nửa là do , lúc đầu rút tay , đó tiếng động trong phòng tắm.”
Minh Ý ngủ thính, chỉ chút động tĩnh cũng dễ đ.á.n.h thức.
“Xin .”
Phó Thời Lễ cúi mắt, giọng trầm ấm: “Lần ngoài mới rửa mặt, ?”
Minh Ý lắc đầu: “Không .”
Cô ngẩng lên đồng hồ treo tường, còn tới bảy giờ sáng.
Cô nhớ đến công ty Phó Thời Lễ, ở tầng một thấy bảng giờ việc là tám giờ rưỡi mới bắt đầu. Sao ngày nào cũng từ bảy giờ?
Thu ánh mắt, Minh Ý khó hiểu: “Công ty của tám rưỡi mới , ngày nào cũng dậy sớm thế?”
Phó Thời Lễ cúi mắt cô, khóe môi khẽ nhếch.
Rồi thở ấm nóng cùng nụ hôn dịu dàng rơi xuống: “Vì kiếm tiền nuôi Phó phu nhân nữa.”