Phương Trí Huân rời , bộ dạng thất thần. Bước chân loạng choạng, như thể mỗi bước đều dẫm lên , còn điểm tựa. Cánh cửa khép phía , âm thanh khẽ, nhưng giống như một dấu chấm lặng lẽ khép bộ những gì từng tồn tại giữa chúng .
Liên tiếp mấy ngày, gửi thêm video tự hành hạ bản nữa. Điện thoại yên tĩnh đến mức khiến quen. Không còn những tin nhắn lúc nửa đêm, còn những đoạn video đầy mùi vị cực đoan, còn những lời cầu xin lặp lặp đến mức méo mó. Sự im lặng … đáng khiến nhẹ nhõm.
hiểu vì , nó giống như một trống khoét , lạnh lẽo và trống rỗng. Dưới sự cổ vũ nhiệt tình của Hà Băng Ngữ, Kỷ Hạ bắt đầu theo đuổi một cách công khai. Anh che giấu, cũng vòng vo. Mỗi xuất hiện đều đường hoàng, thản nhiên, như thể việc theo đuổi là một điều tự nhiên. Không áp lực, ép buộc, cũng khiến khó chịu.
— “ những tin đồn gần đây… thật, khâm phục sự mạnh mẽ của cô.”
Anh câu đó khi đang rót , động tác chậm rãi, ánh mắt bình tĩnh. Không mang theo sự tò mò rẻ tiền, cũng ý dò xét. chút áy náy.
— “Xin , hiện tại ý định yêu đương. Hôm đó… chỉ lợi dụng thôi. Dù thì cũng là khác.”
thẳng. Không vòng vo, né tránh. Vì sự thật vốn dĩ như . Kỷ Hạ nhướng mày, nhẹ. Nụ của gượng ép, cũng miễn cưỡng, chỉ là một cái cong môi nhẹ, như thể sớm đoán câu trả lời .
— “Không cần xin . vui vì cô chọn là .”
Câu đó khiến khựng một chút. Không vì cảm động mà vì… quá bình thản. khẽ .
— “Cảm ơn. còn việc, xin phép .”
dậy rời , đầu , chần chừ. Bảy năm tiêu hao trong một mối quan hệ, nghiền nát, kéo dài, bóp méo đến mức còn nguyên vẹn. Có lẽ vì đau quá lâu, hiện tại còn hứng thú với tình yêu. Không là sợ, cũng là tin. Chỉ là… còn cảm giác.
Hai tuần , trong lúc họp công ty, nhận cuộc gọi từ Phương Trí Huân. Màn hình điện thoại sáng lên, cái tên quen thuộc hiện , như một vết xước cũ kéo toạc nữa. cúp máy do dự. Anh gọi cúp tiếp. Chuông điện thoại vang lên nữa, dồn dập hơn, như thể mang theo sự sốt ruột nào đó. Anh đổi khác, chịu nổi nữa.
— “Anh phiền quá—”
Nửa câu còn nghẹn trong cổ họng. Giọng bên … . Một giọng nam xa lạ, lạnh lùng, mang theo tính chất công việc.
— “Xin hỏi cô Miên Miên, vợ của Phương Trí Huân ? Anh Phương nhảy lầu tự t.ử lúc 1 giờ chiều. Mời cô đến đồn cảnh sát xác nhận phận.”
Điện thoại rơi xuống đất. Âm thanh va chạm khô khốc vang lên, nhưng còn rõ nữa. Đầu óc trống rỗng. Không suy nghĩ. Không phản ứng. Chỉ một trắng kéo dài vô tận. Anh … chít ? Chỉ vì câu của :
“Có lẽ chỉ khi chít …”
Từng chữ, từng chữ một, như kéo , lặp trong đầu , dừng , biến mất. Anh dùng nửa tháng để sắp xếp thứ. thể tưởng tượng cảnh đó, một sân thượng, gió thổi qua, quần áo kéo căng, ánh mắt xuống bên lựa chọn. Không trong một khoảnh khắc bốc đồng mà là một quyết định chuẩn .
Cảnh sát , khi nhảy, để một tin nhắn. hỏi cũng nhận t.h.i t.h.ể. quyết định cắt đứt . Không , , chạm, để bất cứ liên hệ nào. Đây… gọi là trả thù thành công ? . Chỉ là… cách đây lâu, còn trong lòng , cùng bàn về đám cưới. Căn phòng khi đó ấm áp, ánh đèn vàng dịu nhẹ. dựa vai , nhịp tim định của lớp áo. một cô con gái. Giọng khi đó nhẹ, mang theo một chút mong đợi giấu nổi. Anh vùi đầu cổ , giọng khàn khàn, mang theo chút chiếm hữu cố chấp:
— “Không… ai chia sẻ em.”
chọc trán .
— “Ngay cả con gái mà cũng ghen?”
Anh , ôm c.h.ặ.t hơn.
— “Anh chỉ yêu em. Mãi mãi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bay-nam-chi-la-tro-ca-cuoc/5.html.]
Những lời đó… lúc giống như một lời hứa. Một thứ gì đó bền vững, thể lay chuyển. Giờ chỉ còn một t.h.i t.h.ể lạnh lẽo. Không còn nhịp tim, còn ấm, còn giọng . Câu của trở thành sự thật: “Không ly hôn. Chỉ góa phụ.”
Gió thổi qua cửa sổ, rèm cửa khẽ lay động. thở một dài, nặng nề cũng nhẹ nhõm. Chỉ là… một thở dài. Kết thúc , Phương Trí Huân, kiếp đừng gặp nữa.
Hà Băng Ngữ chuẩn nước ngoài định cư. sân bay tiễn cô . Sân bay ồn ào, dòng qua ngừng, tiếng thông báo vang lên liên tục. Trong khung cảnh đó, chúng đối diện , cảm giác như tách khỏi tất cả. Trước khi , ôm cô thật c.h.ặ.t, quá lâu nhưng đủ để cảm nhận nhiệt độ của .
— “ nhiều lời cảm ơn nữa. Khi cô kết hôn, sẽ tặng phong bì thật lớn.”
Cô , đưa tay vén tóc cho , động tác tự nhiên.
— “Bảy năm , vô tình ghi âm đoạn đó… cũng là lúc rõ con thật của Phương Trí Huân. Không chấp nhận , nên chọn rời . luôn nghĩ… cô gái hại sẽ . Giấu chuyện … chẳng cũng là đồng lõa ? về… để cho cô .”
Giọng cô cao, cũng thấp, chỉ là bình tĩnh kể một chuyện qua. cô.
— “Cảm ơn cô. Nhờ cô… thế giới vẫn còn đáng sống.”
Câu đó khách sáo mà là thật. Cô .
— “Cô và giống . Nếu chuyện đó… cô là một luật sư giỏi. Bây giờ vẫn kịp.”
nháy mắt.
— “ đang ôn thi luật sư. Ngoài còn tuyên truyền chống bạo lực học đường.”
Những lời đó , mang theo sự nặng nề. Chỉ là một hướng , một con đường. Cô giơ ngón cái.
— “À, cô tò mò… để gì ?”
lắc đầu.
— “Đêm đám cưới… chúng kết thúc .”
Không cần . Không cần hiểu. Không cần đầu.
— “Cô luôn tỉnh táo. À… bạn ở đồn cảnh sát … lúc chít, nắm c.h.ặ.t một thứ.”
im lặng một giây vẫn hỏi:
— “…Là gì?”
Cô , ánh mắt đổi.
— “Một viên kẹo cam.”
Không gian như chậm trong khoảnh khắc đó. Một viên kẹo cam. Vị ngọt pha chua. Thứ mà từng … thể dịu cơn đau. đó, gì. Chỉ là gió từ cửa thổi qua, mang theo chút lạnh nhạt nhẹ nhanh ch.óng biến mất.