Độ ẩm và nhiệt độ đều dễ chịu đến mức lòng .
Đội trưởng Cao thấy Hoa Nhàn lấy chùm chìa khóa đeo bên hông , phát hiện một thiết hình hộp dấu thập ngược — nghi ngờ gì nữa, đó là sản phẩm của Tập đoàn Quang Húc, trông như thiết điều khiển từ xa gắn trong vỏ trứng.
Hoa Nhàn nhấn nút điều chỉnh nhiệt độ bên , giảm nhẹ độ ẩm trong khí, giúp những tị nạn mưa axit xối qua cảm thấy dễ chịu hơn.
Cô còn chuẩn nước ấm cho những đó.
Một chiếc thuyền cứu nạn hình vỏ trứng thể che mưa chắn gió, một ly nước ấm — với dân chạy nạn mà , chẳng khác gì đưa than sưởi ấm giữa trời tuyết.
Giờ phút , trong mắt họ, tiệm hoa chẳng khác gì nơi thần linh bảo hộ.
Những ánh mắt trong trẻo, trải qua bao gian truân, giờ đây ngập tràn ơn.
“Cảm ơn cửa hàng trưởng.”
“Chị trồng hoa thật đấy!”
“Nơi thật ấm áp.”
“ từng thấy biển hoa nào thế cả…”
Dưới sự giữ gìn trật tự của đội trưởng Cao và phó đội trưởng Kha, đến tránh nạn đều lịch sự, ai thiếu ý thức mà chạy ngắt hoa rối loạn vườn.
Người khiến đau lòng nhất chính là Kha Nhiễm.
Cô vốn là một phụ nữ mạnh mẽ. Có một con trai tám tuổi, và một chồng là lính cứu hỏa. chồng cô may thương nặng trong một vụ cháy khi đang nhiệm vụ — đôi chân thiêu rụi , phần cơ thể liệt.
Anh hiện đang điều trị tại viện dưỡng thương khu vực 7.
Mỗi ngày, Kha Nhiễm đều đến thăm . Dù công việc bận rộn đến , dù tan ca là nửa đêm, cô vẫn đến.
Cô từng , từ thời cổ xưa, hoa hồng tượng trưng cho tình yêu.
Cô yêu chồng . Trong mắt cô, là hùng. Mỗi tới thăm, cô đều mang theo một giỏ hoa hồng. Cô hy vọng thể cảm nhận tình cảm mãnh liệt của , hy vọng hiểu rằng tình yêu giữa họ, gia đình họ cùng xây dựng, sẽ vì tai nạn mà đổi.
Thế nhưng ——
\[Chúng … ly hôn .]
Anh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-te-quan-ly-cua-hang-hoa-lam-linh-thuc-song-lai/chuong-87.html.]
\[Kha Nhiễm, đời … hoa hồng .]
“Không, đời … vẫn hoa hồng.”
Kha Nhiễm nửa mẫu vườn đầy hoa hồng, nước mắt rơi như mưa, tựa như thấy tia hy vọng cuối cùng.
Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy cứu rỗi.
“Dĩ nhiên là .”
Hoa Nhàn đưa cho cô một chiếc khăn lông: “Phó đội Kha, chị thương , nghỉ ngơi chút .”
Cô luôn kính trọng những nữ cảnh sát như .
Khi mở cửa, cô thấy Kha Nhiễm cõng theo một đứa bé và một bệnh. Bản nữ cảnh sát , khi khoang vỏ trứng và cởi đồ bảo hộ, bên cổ và nửa khuôn mặt hằn rõ dấu vết ăn mòn của mưa axit.
Hy sinh bản vì khác, sợ hiểm nguy.
Phẩm chất đó thật đáng quý.
Huống hồ, trận mưa axit vốn là do kẻ nhắm “Hạnh Phúc Hoa Phường”, mới khiến cả khu Đông thành phố Khâm Sơn liên lụy.
Kha Nhiễm nhận lấy khăn lông, lau nước mưa axit còn đọng , chùi nước mắt. Mái tóc dính ướt bết lên má, chút thảm hại, nhưng trong mắt sáng lên nét cứng cỏi:
“Cảm ơn cô giúp đỡ… và cả chiếc khăn lông nữa.”
Sau đó, cô : “Hoa hồng của cô… thật sự .”
Hoa Nhàn hiểu thấy cảm tình với nữ cảnh sát , liền trò chuyện đôi câu: “Hoa mới gieo gần đây thôi, còn kịp đưa lên kệ.”
Trong lòng Kha Nhiễm như một luồng kích động, cô đột ngột sang Hoa Nhàn: “Cô định bán hoa hồng trong tiệm ?”
Meo
Hy vọng mạnh mẽ , bỗng chốc dâng trào đến đỉnh điểm.
Hoa Nhàn gật đầu: “Đợi mưa axit ngớt là bắt đầu mở rộng khu trồng. Tiệm Hạnh Phúc Hoa Phường của chúng thái dương hoa và hoa oải hương .”
Kha Nhiễm nghẹn ngào xúc động, mắt đỏ hoe, nắm lấy tay Hoa Nhàn, nước mắt một nữa rơi xuống ngừng: “Tốt quá…”
“Phó đội trưởng… thích hoa hồng lắm đúng ?”