[ Tinh tế ]Quản lý cửa hàng hoa làm linh thực sống lại. - Chương 80

Cập nhật lúc: 2025-08-02 03:18:18
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn lên xe đến nhà giam thành phố Khâm Sơn – thăm đứa em trai đang bắt giam oan uổng.

 

**Âm Phong** ngờ chi nhánh cửa hàng giao cho em trai gây bao nhiêu chuyện : kinh doanh sụp đổ, cửa hàng đóng, còn kết tội trộm cắp, phạt ba tháng tù và phạt tiền.

 

Hắn cố gắng dùng quan hệ để nộp tiền bảo lãnh nhưng từ chối vì lý do bên " hại" là **đại lão Liên Bang**.

 

Hắn nhạo:

 

– “Một tiệm hoa nhãn hiệu liên kết gì, mà dám bảo là đại lão Liên Bang? là viện cớ bậy.”

 

Trong phòng thăm tù, em trai – **Âm Bắc** – đầu cạo trọc, mặt thương, rõ ràng “giáo huấn.”

 

Âm Bắc kể :

 

– “Không đại lão gì , nhưng trong tiệm một con bướm mạnh, nó khống chế , nhúc nhích , miệng cũng kêu .”

 

Âm Phong âm trầm:

 

– “Vậy thì phá hủy mảnh đất đó . Đã chiếm , thì hủy.”

 

Không thể đột phá phòng tuyến bằng vũ lực vì con bướm đó – dùng cách khác.

 

– “Từ đường thủy mà .”

 

---

 

Hoa Nhàn bếp nấu cơm.

 

Xưởng trưởng cô chuẩn cơm tập thể, liền hỗ trợ chuẩn hai nồi lớn.

 

Cơm cho con bướm thì dùng nồi cơm điện.

 

Cơm cho công nhân thì dùng chảo sắt lớn.

 

Arnold đến giúp.

 

Thực đơn là: thịt bò xào rau xà lách, thịt kho tàu, cơm chiên nồi to thêm nước tương và gia vị.

 

Còn hầm một nồi canh cá sữa trắng, thơm ngào ngạt, thêm rau thơm và tiêu xay.

 

Mùi thơm bay xa, kéo dài như chân…

 

Các thành viên Xu Quang Xã đang việc gần ruộng hoa, bụng réo ầm ầm.

 

– “Thơm quá trời!”

 

– “Chỉ ngửi thôi mà thấy đói.”

 

– “Nghe là chủ tiệm dùng gạo trồng từ ruộng , đúng là xa xỉ!”

 

– “Xa xỉ thì , ngươi ăn chắc?”

 

– “… Muốn.”

 

– “Đừng gọi là xã trưởng nữa, gọi sai là mất thưởng đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-te-quan-ly-cua-hang-hoa-lam-linh-thuc-song-lai/chuong-80.html.]

 

Sau đó, họ ùa ăn cơm.

 

Mười mấy ông lớn quanh bàn, chằm chằm từng món ăn nóng hổi.

 

Xưởng trưởng Sóc Lăng nâng chén cơm thơm ngào ngạt, cảm động:

 

– “Chủ tiệm, vất vả cho cô .”

 

Dùng bát to, mỗi bát một cân gạo.

 

– “Nhiêu đây đủ ?” Hoa Nhàn ngập ngừng.

 

– “Đủ ! Chủ tiệm thật rộng rãi! Đại khí quá!”

 

Ban đầu tưởng ăn một bát cơm nho nhỏ là mừng lắm , ai ngờ Hoa Nhàn cho nhiều như thế!

 

---

 

**Không hổ là đối tượng của Nguyên soái Kỳ Minh.**

 

Nồi bò kho lớn, rau xà lách xào xanh mướt, một chiếc muỗng siêu to.

 

Các thành viên Xã Xu Quang, ai nấy đều ý thức, lượt cầm một cái muỗng lớn, xúc thịt kho tàu và rau xanh đổ lên cơm trắng. Không ai dám tranh giành hỗn loạn, vì sợ trừ tiền thưởng.

Meo

 

Gần như ngay khi cơm miệng, Sóc Lăng liền ngẩn .

 

— Đây là…

 

Trước hôm nay, vị giác đầu lưỡi như thể chết. Còn bây giờ, bộ sống !

 

So với dinh dưỡng tề thì ngon gấp vạn ?!

 

Sóc Lăng sững sờ ba giây, đó lập tức cúi đầu điên cuồng ăn. Đáng giận, thì ăn cơm là trải nghiệm hạnh phúc đến thế! Nếu mỗi ngày đều ăn một bữa như thế , bằng lòng bất kỳ việc gì!

 

Kỳ Minh chắc chắn ăn ba bữa thế mỗi ngày.

 

A… bỗng nhiên chút ghen tị.

 

Không trách Kỳ Minh ngày nào cũng lượn lờ cửa tiệm hoa , nếu là , chắc cũng rời nổi. Giả vờ bán hoa ư? Ta… Bạch Sư cũng !

 

Nhìn sang đám “thợ công trình” còn , ai nấy cũng đều chấn động mạnh.

 

Anh phụ trách trang pháo đài ăn rơi nước mắt:

 

— “Hu hu… Thơm quá…”

 

— “Cửa hàng trưởng đúng là thiên tài nấu ăn, cảm ơn vì sự đãi ngộ nồng hậu!”

 

— “Đây là… là cơm gạo ? Không trách gì mà xưa cổ coi nó là món chính. Ăn với thịt thế , đúng là sống như tiên!”

 

Cơm ăn cực nhanh. Nồi bò kho, rau xào – một muỗng, một muỗng – dần dần thấy đáy. Thậm chí đến cả nước sốt cũng còn giọt nào.

 

Cuối cùng, mười sáu họ mỗi chia một chén canh cá, uống xong ai nấy đều tỏ vẻ thỏa mãn, thậm chí còn ợ một cái.

 

Hoa Nhàn thầm: Một cân gạo là đủ, chỉ điều con bướm nhà cô đặc biệt… ăn nhiều.

Loading...