Bình luận phía dậy sóng. Chỉ trong vài phút hàng ngàn phản hồi:
* “40.000 tinh tệ một ống? Điên ! Sao cướp ngân hàng luôn?”
* “Còn tưởng là lương tâm xưởng dược, ngờ cũng là gian thương lòng hiểm độc!”
* “Thuốc mở rộng tinh thần vực 100%? Người tiêu dùng đều là ngốc ?”
* “Chuyên gia y dược từng : đời tồn tại loại thuốc như thế, nếu thì chỉ là giả dược thôi!”
* “Tộc thỏ tụi dễ lừa ? Ai mà mua thì đúng là… ngu ngốc!”
...
Cô mẫu lướt qua mấy trang, phát hiện tám phần trở lên đều là đánh giá ác ý, lời lẽ nhục mạ, thậm chí còn tổ chức để bình luận tiêu cực ở khắp các khu vực, khiến những lời khen lác đác gần như che lấp .
Bà nhịn thấy lo lắng, thầm nghĩ: *Tiểu Nhàn gặp phiền toái ?*
Cô mẫu định gọi điện cho Hoa Nhàn, nhưng sợ Cleveland xong chuyện công việc, sang lén gì đó, đành lặng lẽ nhắn tin cho cháu gái.
Hoa Nhàn nhanh hồi âm:
**Yên tâm, dược vấn đề gì, đánh giá dư luận sẽ sớm xoay chuyển trở .**
Phi thuyền bay với tốc độ cao, nhanh đến viện điều dưỡng Thánh Ước.
Cô mẫu thấy biểu của Cleveland — Curtis, mới hai mươi tám tuổi, nhưng vì nhiều năm cách ly, sống trong trạng thái bán cấm túc nên trông Curtis tiều tụy hẳn, cứ như ba mươi lăm tuổi.
“Biểu ca! Anh đến thăm em!”
Đôi mắt vốn trầm lặng như giếng cạn của Curtis chợt sáng bừng khi thấy Cleveland:
“Anh quyên tặng cho viện điều dưỡng năm vạn hộp dược đặc hiệu, em chỉ mới dùng hai ngày mà thấy triệu chứng rối loạn tinh thần lực cải thiện rõ rệt! Bác sĩ bảo em kiên trì dùng thêm hai liệu trình nữa là cơ bản khỏi hẳn !”
Cleveland ngạc nhiên:
“Hiệu quả đến ?”
Curtis gật đầu lia lịa:
“Thật mà! Anh tay em — thể cử động tự do !”
Cậu giơ tay lên quá đầu, cổ tay còn hằn vết lằn dây trói.
Để phòng ngừa Curtis phát bệnh mất kiểm soát gây thương tích, bác sĩ từng dùng dây mềm cố định hai tay suốt mười năm ròng giường bệnh.
Cleveland cũng giật — việc bác sĩ đồng ý tháo trói chứng minh bệnh trạng Curtis đang dần định, còn là mối nguy mất kiểm soát nữa:
“Loại nhộng hòa hoãn thần kinh ‘Huân Lạc’ đúng là hiệu quả kinh …”
“Viên nhộng mùi thơm khiến thấy an tâm.”
Curtis xúc động , cầm hộp dược để cạnh gối áp lên mũi hít sâu một ,
“Rất dễ chịu… khi uống, cả đều mang mùi hương đó, dây thần kinh cũng dịu xuống, còn lo mất kiểm soát nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-te-quan-ly-cua-hang-hoa-lam-linh-thuc-song-lai/chuong-159-chuong-159.html.]
Cleveland khẽ nhíu mày, thầm đoán lẽ thành phần chính của loại dược là một loại hương liệu nào đó?
“À, biểu ca, vị là?”
“À suýt nữa quên, đây là bạn gái của — Lily.” Cleveland kéo tay cô mẫu, :
“Nếu gì đổi thì cũng là chị dâu tương lai của em đó.”
Lily tự nhiên, hào phóng:
“Chào em, biểu .”
Curtis sửng sốt, ngờ gã đào hoa như Cleveland cũng ngày 'lên bờ'. Ban đầu còn tưởng đây là bạn gái tạm thời, giờ ánh mắt của Lily, lập tức đổi thái độ:
“Chào chị dâu!”
Cô mẫu tủm tỉm:
“Cứ gọi giống Cleveland , gọi chị là Lily là .”
Dù thì nàng cũng ý định kết hôn.
Curtis càng bất ngờ: *Chẳng lẽ ông vẫn 'bắt ' ?*
Cleveland từ lâu quen với những chuyện sóng to gió lớn, để tâm, ngược với em họ:
“Chờ em dùng thêm hai liệu trình nữa, bệnh khỏi hẳn, sẽ đón em về nhà họ Cole.”
Curtis đỏ hoe mắt:
“Đã mười năm em về nhà! Ca, , loại dược đặc hiệu … cứu sống bao nhiêu ở viện điều dưỡng Thánh Ước! Người phát minh thuốc — quả thực là thiên tài!”
Dừng một chút, nắm tay :
“Không, là cứu rỗi!”
“Viện điều dưỡng Thánh Ước tổng cộng hai ngàn bệnh nhân rối loạn tinh thần lực, ngày ngày sống trong phòng cách ly, chẳng khác gì tù, giờ đây bọn em thể tìm tự do!”
Nói tới đây, Curtis kìm xúc động, giọng nghẹn , nước mắt trào .
Có lẽ là do mười năm cô độc quá dài, lẽ là vì những cơn phát bệnh quá đau đớn, hoặc cũng thể là vì trái tim quá yếu mềm mỗi đến thăm, một đàn ông trưởng thành như , cứ thế mà rơi lệ.
Meo
Ngay khoảnh khắc đó, cô mẫu cảm thấy vô cùng tự hào về cháu gái — từ bao giờ Tiểu Nhàn trưởng thành đến mức thể cứu khỏi nước sôi lửa bỏng như thế ?
“ mà, xưởng chế thuốc cứu các , bây giờ đang võng bạo.”
“Sao võng bạo xưởng dược đó?!” Curtis Lily xong thì bật dậy, trong mắt hiện lên tia giận dữ.
“Bởi vì xưởng sinh vật hạnh phúc của Liên Bang cho mắt một loại dược tề mở rộng tinh thần vực, nhưng giá quá cao. Dân mạng thể chấp nhận nổi, cho rằng là thuốc giả, cho rằng xưởng dược lương tâm, ác độc vô lối.”
“Mở rộng tinh thần vực thì ít nhất cũng hai vạn! Quý thì ?!” Curtis giận sôi lên,
“Để lập tức triệu tập bộ bạn bè ở viện điều dưỡng Thánh Ước, lên mạng mắng cho đám não tàn sáng mắt !”
---