[ Tinh tế ]Quản lý cửa hàng hoa làm linh thực sống lại. - Chương 152: Chương 152

Cập nhật lúc: 2025-08-04 02:30:36
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô nhớ lúc học đại học, từng chơi game võ hiệp xã hội—các nghề như mục sư, dược sư luôn săn đón.

Nhiều phó bản trị liệu thì căn bản thể vượt. Vừa online là mời tổ đội ngay.

Nguyên soái nhíu đôi mắt vàng, giọng khàn khàn:

“Ngươi tính… tìm đồng đội gì?”

Đã định tìm đồng đội khác ?

Thật , với tinh thần lực cấp C, thêm kỹ năng ngụy trang thực vật, trị liệu hệ, cộng với một kỹ năng khống chế cường lực diễn sinh… năng công thủ diện như , nếu nhập Liên bang quân đoàn, cô chắc chắn sẽ là ai cũng giành về đội .

Cùng tổ đội với cô chỉ dễ thở mà còn thể cực kỳ nâng cao tỷ lệ sống sót.

Hoa Nhàn xua tay:

“Ta chỉ tiện miệng chơi thôi mà. Giờ đồng đội của chỉ … nhân viên cửa hàng hoa. Còn ——”

Nói đến đây ngừng .

tự tin mù quáng đến mức cho rằng một chủ tiệm nhỏ nơi hành tinh xa xôi thể sánh vai đồng đội với nguyên soái mạnh nhất Sulu hệ.

“Còn ai nữa?”

Giọng nam trầm thấp truyền đến, mơ hồ chút mong đợi.

**Còn ngươi đó, tiểu hồ điệp Bảo Nhi …**

Hoa Nhàn lảng:

“Ờ… còn viện trưởng.”

Con bướm vẫn chịu buông tha:

“Còn ai nữa?”

Hai cánh nhanh chóng vỗ vỗ như hài lòng với câu trả lời của cô.

Hoa Nhàn mất tự nhiên, ánh mắt lảng sang cửa sổ, giả vờ ngắm phong cảnh bên ngoài, ngắm “Giang Sơn” mà mua—một thành phố nhỏ với tiệm hoa, dây cáp quang, trạm gian và vài chiếc phi hành khí cỡ nhỏ bay ngang đầu.

Cư dân thành phố giàu, phần lớn thu nhập chỉ tầm ba nghìn tệ/năm.

Trên đường chủ yếu là phụ nữ, trẻ con và già—lao động trẻ đều sang tinh cầu bên cạnh mỏ khoáng để công nhân mỏ.

Phụ nữ kết hôn, sinh con, hoặc khả năng sinh con, khi tìm công việc văn phòng thường phân biệt đối xử— cho rằng họ thể tâm ý việc, vì chỉ cần mang thai là nghỉ luôn.

Meo

Khâm Sơn là một thành phố cấp mười tám, lý do: lao động, tài nguyên, tiềm năng.

Nguyên soái thấy cô cứ lảng tránh chịu một câu dễ , liền đầu, đưa lưng về phía cô, đơn phương quyết định ** chuyện với cô trong hai tiếng.**

Lúc nào cũng thiên vị cái lũ lông xù thì thôi , đằng còn chịu thừa nhận là **tiểu hồ điệp Bảo Nhi** của nàng, càng chịu hai là đồng đội — rõ ràng sống chung hai tháng trời

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-te-quan-ly-cua-hang-hoa-lam-linh-thuc-song-lai/chuong-152-chuong-152.html.]

Người phụ nữ , ** trái tim!**

---

**Hai mươi phút .**

Đến nơi — Hạnh Phúc Hoa Phường.

Chủ tiệm hoa bế theo tiểu hồ điệp đang tức giận xuống xe:

“Về nhà .”

Tiểu hồ điệp thèm đáp lời.

Chủ tiệm hoa tiếp:

“Hôm nay mua nguyên một thành phố, ăn mừng chứ. Nấu thêm hai món : món rau xà lách thịt nướng mà Nguyên soái đại nhân thích, với món mới — **thịt kho tàu cánh gà**.”

Tiểu hồ điệp động động cánh.

Hừm, đây là đang lấy lòng bổn nguyên soái ?

Nghẹn ! Hai tiếng vẫn qua, ** thể tha thứ dễ dàng như cho phụ nữ vô tâm !**

---

Hoa Nhàn ngoài ruộng nhặt rau, thấy một khối tròn trắng lăn lăn cánh đồng:

“Tiểu Chước?”

Trước khi , cô giao thỏ tai cụp cho Trần Đường ném ngoài đồng cho tự chơi.

Giờ về , mua luôn cả thành phố Khâm Sơn, mà tiểu thỏ vẫn còn đang chơi ở ruộng — khiến Hoa Nhàn khỏi cảm thán: **dễ nuôi thật đấy.**

Thỏ tai cụp thấy giọng , lập tức lon ton chạy tới cọ chân cô:

“Tỷ tỷ về ! Ba so ?”

Hoa Nhàn xuống, phủi bụi nhóc, gỡ luôn cái lá cà rốt héo khô dính đầu:

“Ba so ở thị cục , tạm gửi em ở chỗ chị.”

“Được á ヾ(≧▽≦\*)o”

“Không nhớ nhà ?”

“Ở nhà cũng ai chơi với em hết, em thích vườn hoa của tỷ tỷ hơn\~”

Thỏ tai cụp híp mắt đầy vui vẻ, hưởng thụ cái xoa đầu của tỷ tỷ, thoải mái đến mức **đuôi thỏ cũng run lên khe khẽ.**

---

Loading...