[ Tinh tế ]Quản lý cửa hàng hoa làm linh thực sống lại. - Chương 113

Cập nhật lúc: 2025-08-04 00:17:27
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tu La tiểu đội mười hai đưa mắt : “Nấu ăn? Có lộc ăn?”

 

Đồ ăn là cái gì?

Meo

 

Mọi đều ăn dinh dưỡng tề, là đủ ?

 

Mang theo nghi hoặc, bọn họ theo Hoa Nhàn trong nhà.

 

Một chiếc bàn tròn lớn, quanh bàn là hơn mười cái ghế. Trên bàn bày đầy các món bốc khói nghi ngút: cơm trắng thơm lừng, thịt bò xào hành, canh vịt hầm, gỏi thịt gà xé, cải thảo xào chay.

 

Mùi thơm đậm đà tỏa , lập tức khiến dày của họ sôi lên, tuyến nước bọt kích thích đến cực điểm!

 

“Thơm quá trời ơi!”

 

“Đây là gì ? Thức ăn thật á?”

 

“Đừng khách sáo, mau xuống ăn , đều là vài món thường ngày nho nhỏ thôi.” Hoa Nhàn mỉm mời nhóm công nhân, “Cơm là gạo nhà trồng, chắc các từng ăn , nhưng về việc ở chỗ , mỗi ngày đều cơm miễn phí.”

 

Tự trồng gạo?

 

Vậy chắc là *linh thực* !

 

Tu La tiểu đội tô cơm lớn trắng tinh đặt giữa bàn, bỗng cảm thấy... xa xỉ tưởng nổi — *linh thực*, cũng thể ăn như luôn ?

 

Bọn họ thấy Hoa Nhàn, Nguyên soái (trong hình dạng con bướm), Arnold đều xuống ăn cơm.

 

Đặc biệt là Nguyên soái đại nhân — ăn gọi là tốc độ ánh sáng!

 

Tu La tiểu đội cũng nhanh chóng xuống, cầm đũa, múc một muỗng cơm trắng nhỏ, thử đưa miệng — gần như ngay khoảnh khắc đầu tiên, vị ngọt mềm của hạt cơm chinh phục vị giác của họ.

 

**Đây là cái quái gì trời?! Thần tiên vị giác !**

 

A Sâm lúc liền rưng rưng nước mắt: “Ăn ngon quá !”

 

195 đại hán, ăn cơm ô ô , đúng là bình thường chút nào.

 

Nhiều Rossi gắp một đũa thịt bò xào hành, suýt chút nữa nuốt luôn cả đầu lưỡi của : “Cái so với dinh dưỡng tề mạnh hơn cả vạn !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-te-quan-ly-cua-hang-hoa-lam-linh-thuc-song-lai/chuong-113.html.]

Cảnh Đèn nhai một miếng thịt vịt, cảm khái: “Được ăn món ngon như , c.h.ế.t cũng đáng!” Hắn gắp một đũa rau xà lách: “Cái chắc cũng là linh thực nhỉ? Cửa hàng trưởng, ngài đối xử với công nhân cũng quá !”

 

Đồ quý như , cho đám công nhân như bọn họ ăn hằng ngày?

 

A a a a — thật ghen tị với Nguyên Soái đại nhân! Mỗi ngày đều ăn món ngon do cửa hàng trưởng nấu!

 

Ăn xong bữa cơm do Hoa Nhàn nấu, Cảnh Đèn cảm thấy cả đời sẽ quên hương vị đó. Dinh dưỡng tề là gì chứ? Từ nay về bao giờ uống nữa!

 

Arnold quả nhiên lừa họ!

 

Đây đúng là kỳ nghỉ! Cuộc sống thần tiên!

 

Lúc đầu, mười hai thành viên đội Tu La còn chút dè dặt. khi nhấm nháp vài miếng đồ ăn, lập tức lộ rõ bản chất, từng như quỷ đói đầu thai, điên cuồng xúc cơm, muỗng tới muỗng khác thịt dồn đầy bát.

 

Giành giật!

 

Thêm một đũa là lời!

 

Kim cánh minh điệp liếc mắt đám thuộc hạ tâm phúc của , ánh mắt mang theo vài phần chán nản.

 

Chút hình tượng cũng chẳng thèm giữ.

 

mà, ơn đừng khắp nơi rằng các ngươi là thuộc hạ của bản Nguyên Soái đấy nhé.

 

Sau đó, vùi đầu bát cơm của , tiếp tục ăn lời nào.

 

Hoa Nhàn cảnh tượng bữa cơm giống như đang đánh trận, trán toát một giọt mồ hôi lạnh: “Ta đủ phần ăn ?”

 

Kỳ Minh: Đủ đấy. Làm cho đám nhóc ăn mà còn no là lắm .

 

Ai dám than thở, trừ quân!

 

Chỉ một ánh đầy áp lực của con bướm nhỏ, đám nhóc lập tức ngoan ngoãn , dám giơ tay tranh đồ ăn, càng dám đá chân bàn chỉ vì tranh thêm một bát canh vịt.

 

Ngồi thẳng lưng, thu liễm hết bản tính thổ phỉ, ăn cơm một cách lịch sự.

 

Mấy nồi thức ăn đều sạch trơn.

 

Cả nồi cơm đại chảo to cũng chẳng còn dư hạt nào.

Loading...