“Anh bằng tuổi ! Thiếu tá Mộ Minh.”
“, cấp bậc của cao hơn , nên gọi là tiểu Bặc.”
“…”
Liễu Vi Vi từ nãy giờ nghi ngờ, bây giờ cách gọi của bác sĩ Bặc, cô mới chính thức xác nhận.
Thiếu tá Mộ Minh, còn trong cơ giáp đó… chồng quốc dân?
cái tính cách giống như bệnh tâm thần , xin hỏi các fan của ?
Cô đang YY, đột nhiên một cánh tay “bốp” một tiếng chống lên bức tường phía cô.
“Mỹ nữ, cho thiếu tá vẻ tuyệt thế , hai món ăn thể là tác phẩm nghệ thuật , là của nhà hàng nào?” Mộ Minh nhếch khóe miệng tuấn tú, để lộ hàm răng trắng tinh, khuôn mặt tiểu bạch kiểm tì vết lỗ chân lông liền đến gần cô.
Liễu Vi Vi trừng mắt, “ đó.”
Bặc Trung Hâm sớm câu trả lời, cũng ngạc nhiên.
Mộ Minh đang chống tường thì mắt bích lóe lên, “Cô ?”
Liễu Vi Vi gật đầu.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
“Mỹ nữ, mới đến ? từng gặp cô,” mái tóc vàng như thể vì hấp thụ đủ năng lượng mà lấp lánh, Mộ Minh hai tay đều chống lên tường, nhốt Liễu Vi Vi trong khuỷu tay của , “ thưởng thức cô, hứng thú chuyển đến đội cơ động của ? Chỉ cấp nghệ thuật như , mới xứng với gu thẩm mỹ cao quý giống như của cô.”
“Hả?” Liễu Vi Vi vẻ mặt ngơ ngác.
Thái dương của Bặc Trung Hâm giật giật, lập tức kéo , “Thiếu tá Mộ Minh, đây với , ngài nên kiểm tra sức khỏe .”
“Khoan , còn xong…”
Bặc Trung Hâm trợn mắt trắng dã, trực tiếp lôi , “Cô chủ .” Ngay cả con cũng !
Hắn thôi, nhưng đang định lén lút ở góc, cánh cửa lớn của phòng khám đột nhiên theo tiếng mở .
Bặc Trung Hâm thấy đàn ông mặt sắt đạp bước tiến , bàn tay đang kéo thiếu tá Mộ Minh khỏi dừng , thật là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến!
“Tần Mạc, lúc đến ,” Mộ Minh tỉnh ăn no nê, việc đầu tiên chính là chia sẻ mỹ thực với cộng sự của , “ ăn một bữa trưa siêu cấp mỹ vị, chính là do cô gái trong phòng bệnh … Anh mau đến đây quen , điều cô đến đại đội của chúng !”
Bặc Trung Hâm ở bên cạnh hít một lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-te-cam-nang-nuoi-con-cua-nu-dau-bep/chuong-136.html.]
Tần Mạc thì khi thấy cộng sự của cuối cùng cũng tỉnh , gật đầu, “Chữa khỏi ?”
“ , lợi hại ? thấy mùi mỹ thực cô , liền đột nhiên tỉnh ! Anh ? Đây là một món ăn tràn đầy thở nghệ thuật thua kém gì vẻ của , đ.á.n.h thức !”
Tần Mạc dừng bước, nghiêm túc từ đầu đến chân một , “Quả thực tinh thần. Nếu khỏe, thì cần chiếm dụng tài nguyên công cộng nữa, sớm xuất viện .”
Khuôn mặt tuấn tú của Mộ Minh đều mà giật một cái, “ thể chút tình thú !? Cứ giống như một cái máy móc…”
Hắn còn xong, hai theo cho sững sờ.
“Cô bệnh đến mức viện, mà đến bây giờ mới ? Đây là với , đặc biệt chăm sóc ?” Một phụ nữ trung niên mặc áo dài quân đội, b.úi tóc, mặt mày đầy tức giận.
Người bên cạnh bà suýt nữa mắng đến mất hết tôn nghiêm nam tính, ai khác chính là Nguyên soái Lý Nhĩ một quân hàm, “Thằng nhóc thối, của nó ? Cứ với là xin nghỉ bệnh, đây tưởng là phụ nữ mỗi tháng đều mấy ngày đó ! Cũng cho là viện, quả thực buồn !”
Mộ Minh vẻ tuyệt thế, lập tức lùi về phía , nghiêm chào, “Nguyên soái! Nghị viên!”
Hai đều gật đầu với , vẻ mặt căng thẳng phòng bệnh mà .
Mộ Minh duỗi tay vuốt mái tóc vàng trán, ngoắc ngón tay với Bặc Trung Hâm bên cạnh, “ cảm nhận một tia mùi vị JQ tầm thường?”
Bặc Trung Hâm gật đầu, “Không ảo giác, thiếu tá Mộ Minh.”
Họ lập tức duỗi dài cổ, cố gắng lén bên trong, đặc biệt là Mộ Minh tinh thần lực mãn cấp dễ dàng thể lén .
“Bệnh tình gì?” Nguyên soái Lý Nhĩ uy nghiêm lên, vẫn còn sát khí chiến trường nhiều năm.
Tần Mạc mặt biểu cảm đẩy cửa phòng bệnh , Liễu Vi Vi mới lau xong bàn chuẩn bày bát đũa mới sững sờ.
Đôi mắt trông vẻ lạnh nhạt của , nghiêm túc và kiên định, “Cô thai, cô và đứa bé trong bụng, đều là của . sẽ chịu trách nhiệm với cô , chúng sẽ kết hôn ngay lập tức.”
Liễu Vi Vi bất ngờ đến mức suýt nữa c.ắ.n lưỡi.
Và hai mới cửa, càng cô kinh ngạc trừng mắt.
“Nguyên soái?”
“Cô, cô Tiền!?”
Đứng bên cạnh Nguyên soái Lý Nhĩ cao lớn, chẳng là dì quản lý ký túc xá mà cô mới tạm biệt lâu !?