Tình Như Chim Trắng - Chương 222
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:28:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhỡ thì ?” Lê Sơ Huyền thuyết phục , “Lúc đó em nhận thích , nhưng nếu tỏ tình, em sẽ xem xét nội tâm của , như em thể phát hiện sớm hơn rằng em cũng thích , chúng thể bớt ba năm đường vòng.”
“Được thôi, giả sử sẽ tỏ tình với em, thì, em đồng ý ?”
Cô mở miệng định trả lời.
Lục Sầm bình tĩnh cô.
Ánh mắt sắc bén, tựa như một mũi d.a.o găm thể thấu lớp ngụy trang của cô.
Lời chực chờ nơi đầu môi, nhưng lượn một vòng nuốt ngược trong. Cuối cùng, cô chọn cách thành thật: “Không.”
Khóe môi Lục Sầm nhếch lên thành một nụ giá băng.
“Người thường trong tiểu thuyết,” chậm rãi , từng chữ như lưỡi d.a.o, “kẻ thù đội trời chung cuối cùng cũng quy phục chân em. Em chỉ cần ở cao, kiêu hãnh xuống, hạ thấp cái đầu vốn cao ngạo, hèn mọn tựa cát bụi. Đó chẳng là vinh quang và thắng lợi tột đỉnh về mặt tinh thần ?”
Anh ngừng , nụ càng thêm mỉa mai.
“Và khoảnh khắc em chấp nhận lời tỏ tình của , hai sẽ trở nên bình đẳng, và em sẽ bao giờ thể tận hưởng kh*** c*m thống trị tuyệt đối đó nữa.”
Anh thẳng cô, ánh mắt lạnh lẽo. “Vậy theo logic của em, nên dâng trái tim lên, đặt mặt Lê tổng, để em mặc sức chà đạp, giúp em đạt thứ kh*** c*m tột đỉnh đó ?”
Lê Sơ Huyền trầm ngâm một lúc, ngước lên thẳng mắt , giọng bình thản đến lạ: “ xét theo một khía cạnh khác, đó thể xem là một loại tình yêu sâu đậm?”
Lục Sầm dứt khoát “đóng nắp quan tài” cho cuộc đối thoại : “Nếu Lê tổng kế thừa gia nghiệp, lẽ cũng sẽ trở thành một tiểu thuyết gia xuất sắc đấy.”
Lê Sơ Huyền: “…”
Chủ đề kết thúc, rượu vang cũng “thở” xong.
Lục Sầm cầm bình decanter và ly rượu, mời cô: “Đi dạo một chút ? Bên hầm rượu còn những thứ khác.”
Cô cầm ly rượu theo.
Hầm rượu thiết kế theo hình chữ Hồi, xuyên qua phòng trưng bày, phía dãy thùng gỗ sồi, tủ rượu ở bức tường đối diện, bày một bức tường đầy những chai rượu quý phiên bản giới hạn.
Ngoài rượu vang đỏ và vang trắng, còn cả rượu sủi bọt.
Từ những vùng sản xuất khác , những trang viên khác , những niên vụ nhất đều cất giữ ở đây.
“Tại uống rượu ở đây?” Lê Sơ Huyền hài lòng chất vấn.
“Tại uống rượu của Agnes?” Lục Sầm hỏi , “Rượu của trang viên chúng .”
Anh , chúng .
Được , Lê Sơ Huyền thể phản bác.
Đi dạo một vòng, thực hầm rượu lớn, sản lượng còn lớn hơn nhiều trang viên nhỏ, tiếc là tòa lâu đài bên ngoài cũng lớn, các khoản chi tiêu cũng hề nhỏ.
Đi một vòng, mang giày cao gót nên cô chút mỏi, cô tùy ý xuống bậc thang gỗ.
Đá đôi giày cao gót .
Đưa ly rượu cạn qua, Lục Sầm rót rượu cho cô.
Lê Sơ Huyền: “Về lý thuyết mà , một trang viên lớn như chuyển nhượng, hẳn là săn đón mới đúng.”
Trên thương trường, đôi khi nhiều chuyện cần đến may mắn.
“Vốn dĩ gia thế bạn học của cũng vững, thua lỗ cũng gánh nổi, nên ban đầu ý định bán. Sau đến lúc cắt lỗ kịp thời, thì trong nhiều , là giá mua cao nhất.” Anh xuống bên cạnh cô, thuận tay đặt chai rượu và ly lên bậc thang.
Vì thế, trang viên sẽ thuộc về tay .
Lê Sơ Huyền gật đầu, nghiêm túc thưởng thức rượu trong ly, nhận xét: “ là một niên vụ .”
Cô đút rượu cho , cứ thế uống cạn từ tay cô, đồng tình với quan điểm của cô.
Lê Sơ Huyền đột nhiên phát hiện thích nơi , nếu họ về hưu dưỡng già ở đây, chắc chắn sẽ tuyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-222.html.]
Cô ngả , gối đầu lên đùi . “Em thấy chúng vẫn nên mau ch.óng sinh con, như tập đoàn sẽ tiếp quản, chúng thể về hưu sớm đến đây trồng nho.” Một kế hoạch vô cùng .
“Được.” Anh v**t v* bờ vai trần của cô, từng chút một, gây nên sự run rẩy.
Mặt cô đối diện với cơ bụng săn chắc lấp ló lớp áo sơ mi mở của . Cô c.ắ.n một phát lên đường nhân ngư của .
Anh khẽ rên một tiếng, bàn tay đang v**t v* vai cô dừng .
Cúi mắt cô, đưa tay bế cô lên.
Một tay kẹp c.h.ặ.t cổ tay cô, đè lên lan can gỗ của cầu thang, siết cằm cô và hôn.
Mạnh mẽ, cho phép từ chối.
Cô giãy giụa thoát, cũng thể trốn.
Cho đến khi cô thở nổi, mới buông cô .
Bế cô xoay , đè lên lan can gỗ, cô bám lan can để chống đỡ.
Vén mái tóc dài của cô , cúi hôn lên gáy cô. Dưới những nụ hôn dày đặc, cô khẽ run rẩy. Anh m*t mạnh một cái, để một vết đỏ diễm lệ.
Trên làn da trắng ngần và chiếc váy màu trắng ngọc trai, vết đỏ thật nổi bật.
Khuấy động lên những con sóng tình ái sâu hơn.
Anh cúi đầu c.ắ.n lấy khóa kéo lưng váy cô, từ từ kéo xuống, giống như một món quà đang mở , tấm lưng trắng ngần với xương bướm xinh đầy quyến rũ.
Váy tuột khỏi vai, nụ hôn men theo sống lưng xuống đến eo.
Cảm giác tê dại từ eo lan qua m.á.u đến tứ chi.
Cô nhắm mắt , bàn tay đang nắm c.h.ặ.t cột gỗ dần dần mất sức.
Cánh tay dài ôm lấy eo cô, kéo cô ngày càng sát , cô động chịu đựng.
Cô bắt đầu hối hận tại trêu chọc ở đây.
Như , nơi quả thực thích hợp.
“Nhanh lên.” Cô nhịn mà cầu xin.
Lục Sầm khẽ , để ý đến cô.
“Nhanh lên, xin .”
Vén tóc cô , gài tai, nụ hôn của rơi xuống d** tai cô.
Anh nhẹ nhàng g*m c*n làn da mềm mại.
Anh : “Sắp .”
“Lừa đảo.” Cô lên án .
Lần nào cũng như .
“ nào em cũng chừa.”
Rõ ràng trêu chọc sẽ rước lấy hậu quả gì nhưng cô quên mất, vẫn chủ động trêu chọc.
“Lục Sầm.” Cô thở hổn hển gọi tên .
Như một lời nguyền.
Trói buộc , thể thoát .
Anh nhắm mắt .
Trong khoảnh khắc tiếp theo, một cơn cuồng phong bão táp dữ dội hơn ập đến…