Tình Như Chim Trắng - Chương 216
Cập nhật lúc: 2026-02-09 12:47:34
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối tháng Tám ở miền Tây Nam nước Pháp, Bắc bán cầu đang chuẩn bước mùa thu.
Nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm khá lớn.
Bordeaux đang thời điểm nhộn nhịp nhất.
Mùa thu hoạch nho đến, những ngày bận rộn của các trang viên rượu chính thức bắt đầu, du khách đến tham quan nườm nượp.
Chỉ riêng Trang viên Agnes vẫn chìm trong sự tĩnh lặng.
Kể từ khi ông chủ mới tên Cronus tiếp quản, trang viên còn mở cửa đón khách.
Trong tòa lâu đài rộng lớn chỉ quản gia ngoài sáu mươi và hàng chục .
Quản gia là Bordeaux chính gốc, tổ tiên mấy đời đều trồng nho ở vùng đất . Ông việc ở trang viên gần năm mươi năm, từ lúc còn là một bé theo cha đến công nhân hái nho thời vụ, đến khi lớn lên trở thành thợ rượu, dần dần phụ trách quản lý bộ trang viên.
Có thể , cả cuộc đời ông cống hiến cho Trang viên Agnes.
Sáu năm , ông chủ cũ cuối cùng thể cầm cự nữa, khi trang viên phá sản bán nó cho bạn học của con trai .
Lúc đó, quản gia nghĩ rằng, ngờ sắp thất nghiệp ở cái tuổi xế chiều .
Nếu một trang viên thua lỗ triền miên lãi, ông chủ mới chắc chắn sẽ cải tổ mạnh mẽ, và một lão già như ông lẽ sẽ là đầu tiên thanh lý.
Vào mùa xuân sáu năm ở Bordeaux, cái mùa mà băng tuyết tan chảy, đầu tiên ông gặp Cronus, và cũng là duy nhất cho đến tận bây giờ.
Con trai của ông chủ cũ còn trẻ, bạn học của hẳn cũng lớn tuổi hơn là bao. Có lẽ vì là phương Đông, Cronus trông còn trẻ hơn cả trong tưởng tượng của ông, chỉ khí chất là vô cùng mạnh mẽ, giống một thanh niên chỉ mới ngoài hai mươi.
Anh mặc một chiếc áo khoác cashmere dáng dài, bước xuống từ chiếc Lincoln limousine, ánh mắt lạnh lùng quét qua .
Anh cùng trợ lý đến tham quan trang viên và thủ tục chuyển nhượng.
Ông chủ cũ cầm tiền chuyển nhượng hậu hĩnh, đưa cả gia đình di cư đến Mauritius, chỉ còn một nhóm nhân viên cũ kỹ như họ.
Ánh mắt của Cronus lúc xuống xe khiến trong lòng quản gia phát hoảng.
Vì , khi Cronus để họ tự do lựa chọn ở rời – sẽ nhận một khoản bồi thường nhỏ, ở sẽ tăng 20% lương – ông ngạc nhiên.
Ông chọn ở .
Cronus giao cho ông quyền quản lý trang viên, yêu cầu duy nhất là hy vọng hương vị rượu vang sẽ đổi.
Ông thể hiểu nổi, Agnes là một thương hiệu rượu quá nổi tiếng, lẽ nào ông chủ mới chỉ đặc biệt yêu thích rượu của trang viên họ?
cả, chỉ cần thất nghiệp là .
Từ đó, công việc của ông là sắp xếp nhân viên chăm sóc, cắt tỉa cây nho, thu hoạch, lên men, ép nước, ủ trong thùng gỗ, lọc và đóng chai.
Ngoài những việc đó , công việc hàng ngày của ông là chăm sóc tòa lâu đài, chờ đợi ông chủ hứng lên sẽ đến thị sát, nghỉ dưỡng, hoặc thưởng rượu.
Thế nhưng, ông chủ mới bao giờ xuất hiện nữa.
Nếu vì tiền lương hàng tháng chuyển tài khoản đúng hạn, và cuối mỗi năm đều kế toán đến kiểm tra, ông còn tưởng rằng trang viên rộng lớn lãng quên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-216.html.]
Dĩ nhiên, ngoài những điều đó, rượu mới đóng chai hàng năm đều vận chuyển đến quê nhà của ông chủ mới.
Năm nào cũng như .
Ấy mà một năm , một đội ngũ đến để tân trang và sửa chữa tòa lâu đài. Lúc đó ông mới trai trẻ năm nào chuẩn kết hôn, và sẽ tổ chức hôn lễ ngay tại tòa lâu đài mà ông gắn bó mấy chục năm để cưới yêu tha thiết.
Người quản gia chút xúc động.
Hôm nay Cronus và phu nhân sẽ đến, cả tòa lâu đài đều trở nên bận rộn, quản gia bao nhiêu cửa ngóng trông.
Hai giờ chiều, chiếc Lincoln limousine dừng ở bãi đậu xe của trang viên, ông chủ dìu phu nhân của xuống xe.
Anh vẫn giống hệt như sáu năm , gương mặt hề đổi, chỉ thêm một cặp kính gọng vàng, khí chất từ lạnh lùng băng giá trở nên nho nhã, ôn hòa hơn.
Phu nhân của là phương Đông, xinh , khí chất cao quý, cô chào ông bằng một câu tiếng Pháp lưu loát.
Trai tài gái sắc, quản gia thầm nghĩ.
Quản gia : “Chào buổi chiều ông chủ, phu nhân. Bữa chiều kiểu Pháp chuẩn sẵn, hai vị thể nghỉ ngơi một lát dùng bữa.”
Lục Sầm gật đầu, hiệu cho trợ lý cùng xách hành lý . Người quản gia vội : “Để , để .”
Người trợ lý là một thanh niên trẻ khỏe, tiếng Pháp, và bằng tiếng Anh: “Để cháu là ạ.”
Người quản gia chỉ tiếng Pháp chút ngơ ngác.
Đám cưới sẽ diễn một tuần nữa, Lục Sầm và Lê Sơ Huyền đến để chuẩn cho các công việc liên quan, cũng như để tận hưởng một kỳ nghỉ.
Vì nửa tháng, sợ công ty chuyện, Lục Sầm sắp xếp Lộ Xuyên ở , chỉ mang theo một trợ lý từ văn phòng tổng giám đốc.
là dùng quen tay bằng Lộ Xuyên.
Lê Sơ Huyền quanh bốn phía, tòa lâu đài màu nâu sừng sững, phía là một khu vườn bao bọc bởi bức tường hoa hồng rộng lớn, bên cạnh một hồ nước nhỏ trồng đầy hoa diên vĩ màu tím, bãi cỏ xanh mướt.
Có thể thấy tốn nhiều tâm sức để chăm sóc nơi .
“Anh đến đây lắm ?” Lê Sơ Huyền khoác tay , vu vơ hỏi.
“Lần gần nhất đến là để mua trang viên .”
Lê Sơ Huyền mỉm , gì thêm.
Cô từng xem báo cáo tài chính của trang viên, rằng nơi năm nào cũng thua lỗ nặng, Lục Sầm tự bỏ tiền túi nhiều để duy trì hoạt động của nó.
Cô nắm tay bước lên bậc thềm, ngắm vườn nho lá ngả vàng ở phía xa.
“Lúc mua nghĩ sẽ tổ chức đám cưới ở đây ?” Chẳng lẽ năm nào cũng bù lỗ mà thèm đến chỉ vì mấy chai rượu vang sản xuất ở đây thôi ?
“Tổ chức đám cưới? Lê tổng đùa , đây em chỉ xem như bạn giường, nào dám mơ đến chuyện cưới xin.”
Lê Sơ Huyền , Lục Sầm bình thản .
Vẻ mặt quá đỗi bình tĩnh, trong khoảnh khắc đó, Lê Sơ Huyền thậm chí chắc câu của là đang đùa .