Tình Như Chim Trắng - Chương 192
Cập nhật lúc: 2026-01-28 05:51:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thua .”
“Cậu thế mà thua , chậc.”
Lê Sơ Huyền theo bóng lưng rời của Lục Sầm, vẻ mặt bực bội: “Cậu đừng thức đêm chơi game nữa.”
Vu Ngữ Thi: “ mà game ‘Song Ảnh Kỳ Cảnh’ thật sự, dừng .”
“Ai chơi cùng ?”
“Anh họ tớ đang nghỉ ở nhà.”
Lê Sơ Huyền: …
Cô quyết định sẽ tôn trọng phận của khác.
Tiết học cuối cùng hôm nay là tiết Tâm lý, cả khối cùng học ở hội trường.
Lục Sầm ở phía bên của Lê Sơ Huyền. Lúc cô ngang qua để về chỗ , mái tóc khẽ lay động, ngửi thấy mùi hương cam thoang thoảng cô, giống như mùi thơm còn vương của vỏ cam mới bóc.
Vẫn học, hai phía khẽ thì thầm.
Vu Ngữ Thi hỏi Lê Sơ Huyền: “Cuộc thi Vật lý Cảng Thành mà tham gia tuần , hôm nay trao giải ?”
Lê Sơ Huyền : “ .”
Lúc trả lời, cô còn nghiêng đầu liếc một cái.
Thông thường, những buổi học chung của cả khối, trường sẽ trao giải cho các học sinh đại diện thi. Kết quả công bố , chỉ đến lúc trao giải mới thứ hạng của .
Cuộc thi Vật lý , trường họ cử tám tham gia, và Lê Sơ Huyền là hai trong đó.
Cả lớp đều hai cạnh tranh từ lâu, vì cuộc thi mà những khác trong lớp còn lén mở kèo cá cược.
Lục Sầm thấy Vu Ngữ Thi : “Lần tớ đặt cược lớn thắng đấy, đừng để tớ thua nhé.”
Lê Sơ Huyền cạn lời cô bạn: “Cược cái gì?”
“Bữa sáng cho cả lớp, thua mỗi ngày sẽ phiên mua.” Vu Ngữ Thi .
“Cảm ơn các nhé, còn tính cả tớ và Lục Sầm nữa.”
“Không khách sáo, tự tin thắng ?”
“Bao thắng.”
Vu Ngữ Thi hưng phấn cô: “Tốt quá, chúng đều sẽ một tương lai tươi sáng và những bữa sáng ngon lành.”
Tiết Tâm lý kết thúc sớm hai mươi phút. Tiết mục mong chờ đến.
Mỗi đến lúc , những học sinh vốn đang buồn ngủ đều trở nên tỉnh táo.
Thầy hiệu trưởng sân khấu đùa: “Xem các em học sinh đều phấn khích, coi trọng danh dự của trường . Bây giờ, xin mời các em học sinh đoạt giải lên sân khấu nhận thưởng.”
Chụp ảnh kỷ niệm với chiếc cúp xong, Lục Sầm đột nhiên một câu: “Không là bao thắng ?”
Lê Sơ Huyền siết c.h.ặ.t chiếc cúp bạc trong tay: “Nghe lén khác chuyện là lịch sự nhé.”
Trong tiếng vỗ tay, cô xuống sân khấu, đường về chỗ , : “Hai chuyện lớn tiếng như , thể trách lén .”
Nụ của cô chạm đến đáy mắt: “Cậu thể giả vờ như .”
“Sự thật là .” Cậu nghiêng nhường đường, để cô qua .
Lê Sơ Huyền hừ lạnh một tiếng cảm ơn.
Lục Sầm nhịn mà nhếch môi . Cô tức giận đến thế mà vẫn quên sự lịch sự ăn trong xương tủy.
Ngồi về chỗ.
Vu Ngữ Thi phát điên hỏi cô: “Không bao thắng ?” Cô nàng nghĩ thắng chắc , ai ngờ thua!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-192.html.]
“Bao thua mà. Vật lý là thế mạnh của tợ.” Cô vô cùng tự tại.
Vu Ngữ Thi nên lời.
Dù , hôm nay Lê Sơ Huyền vẫn vui.
Hôm nay thế mà thua liền hai ván! Đáng ghét!
Lúc tan học.
Cô ở hành lang cơn mưa vẫn tạnh bên ngoài, thầm mắng cơn mưa tháng Bảy trong lòng một nữa.
Chiếc Bentley của Lục Sầm và chiếc Rolls-Royce của cô vẫn đỗ nối đuôi . Lúc Lê Sơ Huyền lên xe, cô thấy .
Lúc tài xế thu dù, nước mưa nhỏ xuống đỉnh đầu cô, nhưng cô rụt đầu , mà hướng về phía , cô một câu: “Cứ chờ đấy.”
Lục Sầm nhếch môi , đáp : “ sẽ rửa mắt chờ xem.”
Mưa rơi tí tách.
Ngoài ban công, sóng biển đen thẫm cuộn trào. Gió sườn núi lớn, đóng cửa ban công.
Đứng giá sách, hồi lâu mẩu giấy nhớ trong tay, thuận tay kẹp nó giữa những trang sách của cuốn tiểu thuyết “Người Tình” của Duras bản tiếng Pháp.
Nằm giường, nhắm mắt .
Cậu ngủ trong tư thế ngay ngắn.
Gió mưa bão bùng đều ở ngoài cửa sổ. Trong giấc mơ, chúng hóa thành một màn mưa mang hương cam như sáng nay.
Cậu che dù ngoài hành lang. Cô ngang qua, bóc quả cam trong tay hỏi ăn .
“Không ăn,” Cậu cúi xuống những múi cam đầy xơ trắng trong tay cô, trầm giọng , “Chua.”
“Ồ?” Cô gái , nở một nụ rạng rỡ, “Là đang ghen, là cam chua thế?”
Cậu im lặng .
Một lúc , hỏi: “Tại bóc hết xơ trắng ?”
Cô đưa quả cam đến mặt . Cậu hiểu. Cô : “Cậu thấy nó giống ren vớ của ?”
Cậu cúi xuống , từ lúc nào cô một bộ váy múa, chân đôi vớ ren.
“Cậu ăn thì ăn nhé.” Cô tách một múi cam, thong thả bỏ miệng, nhai .
Trên môi cô vương nước cam, căng mọng.
“Chua ?” Cậu hỏi một nữa.
“Cậu tự nếm thử ?” Cô nghiêng đầu , nụ rạng rỡ.
“Được.” Cậu thấy giọng lạnh trầm của chính .
Cô bước về phía một bước, từ hành lang bước tán dù của , mang theo lạnh của sương mưa và vị ngọt của cam.
Cô nhón chân, đưa đôi môi vương nước cam miệng .
Bàn tay đang cầm cán dù của nổi đầy gân xanh, sự tự chủ trong phút chốc vỡ tan.
Cậu buông cây dù trong tay, mặc cho nó rơi xuống nền mưa. Cậu siết lấy eo cô, ấn cô cây cột hành lang, cúi đầu giành thế chủ động.
Môi lưỡi quấn quýt, thể nóng rực càng lúc càng áp sát. Cậu siết c.h.ặ.t vòng tay, chỉ hận thể ôm cô trong cơ thể .
Hồi lâu , mới tình nguyện mà buông .
Cô c.ắ.n môi hỏi : “Cam ngọt ?”
“Ngọt.” Cậu thấy giọng khàn khàn của trả lời cô.
Cúi đầu, một nữa hôn lên đôi môi đỏ…