Tình Như Chim Trắng - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-01-06 07:17:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ Lục Sầm , chỉ vì một câu “vị hôn thê” của mà Leonard dành cho Lê Sơ Huyền sự đãi ngộ cao nhất của Yada, đưa cô đến nhà hàng Trung Hoa ở tầng 42, ăn những món do đầu bếp mang từ Bích Thủy Vân Gian qua nấu.

 

Để Lê Sơ Huyền phát hiện là một trong những sáng lập của Yada.

 

Quả nhiên, đời bức tường nào lọt gió.

 

Lê Sơ Huyền bước xuống khỏi ghế cao, đến mặt Lục Sầm, túm lấy dây thắt lưng áo choàng tắm của , “Vậy nên, hành trình đến New York của , đều nắm rõ trong lòng bàn tay? Là Leonard tiết lộ cho ?”

 

Lục Sầm cúi mắt những đầu ngón tay thanh tú của cô đang siết c.h.ặ.t dây thắt lưng, trả lời: “ Tối nay Lê tổng đến để tính sổ chứ đến nhận quà ?”

 

“Tính sổ , nhận quà .”

 

“Dường như Lê tổng lý lẽ cho lắm. Vốn đầu tư nhận , khu đất cũng giành , đến tìm trút giận, thích hợp lắm thì ?”

 

Lê Sơ Huyền dùng sức kéo , “Đi, bây giờ nhận quà ngay, để xem Lục tổng thua cuộc còn thủ đoạn gì?”

 

Lục Sầm dang hai tay, mặc cho cô kéo phòng đồ.

 

“Đổi bộ đồng phục học sinh cho xem.” Lê Sơ Huyền khoanh tay chiếc sofa đơn trong phòng đồ.

 

Cả phòng đồ chỉ duy nhất chiếc sofa đơn , màu trắng, lông xù, vô cùng mềm mại.

 

Lục Sầm thường xuyên ở vị trí , thưởng thức cô quần áo.

 

Hôm nay, vị trí đảo ngược.

 

đây, Lục Sầm cởi chiếc áo choàng tắm màu xám bạc, ánh đèn tường dịu nhẹ chiếu lên làn da trắng và cơ bắp săn chắc của .

 

Thật là một cảnh ý vui.

 

Chiếc quần màu xám đậm bao bọc đôi chân dài, dù phác họa đường cong hảo như những chiếc quần tây may đo thường ngày của , nhưng một phong vị khác.

 

Chiếc áo sơ mi trắng thong thả mặc , từng chiếc cúc áo cài lên, che cơ bụng quyến rũ và đường nhân ngư.

 

Thật nhiều năm thấy Lục Sầm mặc áo sơ mi trắng. Toàn bộ áo sơ mi may đo trong tủ của đều là gam màu tối, khiến trông lạnh lùng và khó gần.

 

Áo sơ mi trắng cùng quần tây màu xám đậm mặc xong, trông như Lục Sầm của thời niên thiếu.

 

Chỉ là, thiếu khí chất thiếu niên năm đó. Người đàn ông bây giờ, trưởng thành, lạnh nhạt, và đầy mị lực.

 

Mặc bộ đồng phục học sinh năm xưa, vẫn thể che giấu khí chất lạnh lùng luyện qua bao năm tháng quyết đoán thương trường.

 

Anh chậm rãi bước tới, như một con báo tuyết thanh lịch, từng bước đến chiếc sofa đơn duy nhất.

 

Ánh mắt Lê Sơ Huyền quét từ lên , cuối cùng dừng khuôn mặt như của .

 

Và cả ánh mắt sâu thẳm che gọng kính mạ vàng.

 

Cô cong môi.

 

Người đàn ông tách hai chân, quỳ xuống mặt cô.

 

Lưng thẳng tắp, ý và sự sâu thẳm trong mắt chỉ thoáng qua.

 

sofa, bỗng gọi tên một tiếng.

 

“Lục Sầm.”

 

Ngay đó, cô nhấc chân đạp lên n.g.ự.c . Cô dùng sức ấn xuống, hình rắn chắc chân cô khẽ run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-144.html.]

 

Chiếc váy đen ngắn quá gối trượt lên đến đùi, ánh mắt càng thêm sâu thẳm, tựa như một dòng nước ngầm đáy.

 

Ánh mắt men theo bắp chân trắng nõn rơi xuống nơi ẩn khuất bóng váy che giấu, ngọn lửa trong mắt như lửa cháy lan đồng cỏ.

 

Lê Sơ Huyền nghiêng đầu , “Anh đang đấy?”

 

Người đàn ông một tiếng động thu hồi ánh mắt.

 

“Lúc Lục tổng đặt cược thêm từng nghĩ đến ngày hôm nay ?”

 

Lục Sầm khẽ nhếch môi nhạt.

 

Lê Sơ Huyền bừng tỉnh ngộ, “Dù thắng thua đối với Lục tổng mà đều là phần thưởng, đúng ?”

 

Mu bàn chân trắng nõn lướt qua cằm , mang theo hương thơm của hoa diên vĩ. Cô : “Lục tổng nên thua một cách cam tâm.”

 

Anh cô một lúc lâu, sự sâu thẳm trong mắt dường như thể nuốt chửng cô.

 

Đôi môi mỏng khẽ mở, giọng lạnh trầm của vô cùng thản nhiên, : “Cầu xin bảo bối thương .”

 

Cô thu chân đang đạp n.g.ự.c , đặt xuống tấm t.h.ả.m lông xù. Ánh mắt Lục Sầm dõi theo động tác của cô, thoáng qua một tia thất vọng.

 

Lê Sơ Huyền thấy hết, cô ngay dù thắng thua, đối với gã đàn ông ch.ó má đều là phần thưởng.

 

Ngồi sofa, cô vươn tháo cặp kính gọng vàng của xuống. Sự hung hãn và d*c v*ng chiếm hữu trong mắt Lục Sầm lập tức tràn , mỗi ánh của như x.é to.ạc khí.

 

Căng như dây đàn.

 

Lê Sơ Huyền tiện tay ném cặp kính , nó rơi xuống đất. Cô dậy, chân trần hai bước đạp lên cặp kính gọng vàng, trong thoáng im lặng kinh của đè ép biến dạng, trở thành một đống sắt vụn.

 

Giống như chiếc mặt nạ của , cô giẫm nát chân.

 

Cô tiến thêm một bước, bàn chân nhỏ của cô đặt lên đầu gối , men theo chiếc quần đồng phục màu xám đậm lên , dừng ở một nơi thể miêu tả.

 

“Lục Sầm, cầu xin em .”

 

Anh quỳ về phía một bước, “Bảo bối.”

 

Lê Sơ Huyền lùi một bước.

 

Anh từng bước dồn ép, “Em nên nhận lấy phần thưởng của .”

 

Cô lùi một bước nữa xuống sofa.

 

Định dậy bỏ chạy, đàn ông dùng một tay kéo , nhấn chìm chiếc sofa đơn mềm mại.

 

“Vui ?” Anh vẫn quỳ đất, hai tay chống lên tay vịn sofa, thì thầm bên tai cô, giọng thanh lãnh trầm thấp, như ác quỷ dẫn dụ cô địa ngục trầm luân.

 

“Vui.” Cô bắt đầu sợ hãi, khí thế chất vấn và đùa bỡn đàn ông lúc nãy còn sót chút gì.

 

Cô đột nhiên nhớ , đa thời gian Lục Sầm đều là kiểm soát, chỉ cho phép cô giương nanh múa vuốt trong một phạm vi nhất định.

 

nào cô cũng học bài học, rõ ràng nhanh sẽ trả thù, nhưng nào cũng thử thách giới hạn của đàn ông .

 

nước mắt.

 

Đôi môi mỏng lành lạnh của đàn ông hôn lên vành tai trắng ngần của cô, : “Đêm nay còn dài lắm, còn nhiều trò vui hơn nữa, Lê tổng mong chờ ?”

 

Loading...