Tình Như Chim Trắng - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:15:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lê Sơ Huyền gật đầu.

 

Lê Mãnh , mở cửa . Ngoài cửa vẫn là đám lúc nãy.

 

Chủ tịch Lê lách qua họ, “Xuống lầu ăn cơm.”

 

Bà nội thấy hốc mắt cô đỏ hoe: “Ba mắng cháu ?”

 

“Dạ ,” Lê Sơ Huyền ôm chầm lấy bà nội, “Cháu xin bà.”

 

Bà nội vỗ nhẹ lưng cô, “Có gì to tát , lúc nào rảnh bà chuyện với cháu , đừng để trong lòng nhé.”

 

Lê Sơ Huyền gật đầu, sang ôm , “Con xin .”

 

“Mẹ mãi mãi yêu con.” Trang Thư Tình hôn lên má cô.

 

“Con cũng yêu .”

 

Mọi xuống lầu, bữa cơm dọn sẵn.

 

Tất cả bàn, ai cũng tránh nhắc đến chuyện tấm ảnh.

 

Bác cả nâng ly , “Chúc mừng A Nguyệt giành khu đất Lam Hải Loan, giúp tập đoàn tiến thêm một bước dài.”

 

Mọi cũng cùng nâng ly.

 

Ăn cơm xong, Lê Sơ Huyền lên lầu ôm nũng, “Mẹ ơi tối nay con ngủ với .”

 

Bị chủ tịch Lê liếc cho một cái cháy mặt.

 

Lê Sơ Huyền lờ , còn dụi dụi cổ cô.

 

Vốn chủ tịch Lê là nho nhã lịch sự cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y.

 

Tối nay Lê Sơ Huyền ở nhà cũ. Tắm rửa xong, cô chiếc giường êm ái, mềm mại chờ đến dỗ ngủ.

 

Buồn chán nghịch điện thoại, tin nhắn của Lục Sầm đến.

 

【 Lục Sầm: Tối nay qua chỗ ? 】

 

【 Lê Sơ Huyền: Tối nay về nhà cũ . 】

 

【 Lục Sầm: Ồ? Bão táp dữ dội lắm ? 】

 

Lê Sơ Huyền suy nghĩ một lúc lâu.

 

【 Lê Sơ Huyền: Tết Thanh Minh bàn cuối, nhưng đổi một cơ hội cho đến nhà ăn cơm. 】

 

Đầu dây bên , Lục Sầm đang một trong vườn hoa của viện dưỡng lão, khẽ nhếch môi .

 

【 Lục Sầm: Vậy xin cảm ơn Lê tổng hy sinh bản để giành lấy cơ hội cho . 】

 

【 Lê Sơ Huyền: Thế nên bộ đồng phục của chuẩn xong ? Anh dùng hành động thực tế để cảm ơn đấy. 】

 

【 Lục Sầm: Lê tổng sẽ hài lòng thôi. 】

 

Lê Sơ Huyền trả lời nữa, Lục Sầm cất điện thoại .

 

Trên cây hoa t.ử kinh trong vườn một tổ chim sẻ đáng yêu, Lục Sầm ngẩng đầu một lúc lâu, cho đến khi y tá tới.

 

“Lục tổng, Lục lão gia uống t.h.u.ố.c ạ, thể trong.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-nhu-chim-trang/chuong-139.html.]

 

Chuyện tấm ảnh, ông nội Lục gọi điện chất vấn ngay trong đêm, nhưng vì Lục Sầm đang ở Cảng Thành lo liệu buổi đấu giá khu đất nên ông nội Lục đành chịu.

 

Sau buổi đấu giá, trở về, ông nội Lục gọi hơn chục cuộc điện thoại bắt đến viện dưỡng lão một chuyến, đều lấy lý do công việc quá nhiều để từ chối.

 

Cho đến hôm nay, ông nội Lục nếu Lục Sầm đến, ngày mai ông sẽ đích đến trụ sở chính của tập đoàn.

 

Lục Sầm còn cách nào khác, đành thu xếp thời gian đến đây.

 

Hộ lý bên cạnh thấy Lục Sầm bước , gật đầu ngoài, tiện tay đóng cửa .

 

Lục Sầm xuống đối diện ông nội, “Ông nội.”

 

Ông nội Lục dùng sức nện mạnh cây gậy xuống đất, “Cháu còn coi ông là ông nội của cháu .”

 

Lục Sầm rót cho ông một ly nước.

 

Ông nội Lục lạnh, tay vung mạnh một cái, hất đổ ly nước rót đầy xuống sàn. “Loảng xoảng” một tiếng, chiếc ly vỡ tan sàn, nước nóng b.ắ.n tung tóe.

 

Lục Sầm thờ ơ cảnh tượng đó.

 

“Bởi vì cháu thích con gái nhà họ Lê, nên cháu mới chắp tay nhường dự án Lam Hải Loan cho con bé đó ?”

 

Lục Sầm cảm thấy nực , “Ông nội, ông vẫn từ chức chủ tịch, xem báo cáo tài chính mới nhất của tập đoàn ?”

 

“Ý cháu là gì?” Ông nội nhíu mày.

 

Lục Sầm: “Chuyện của Lục Tiêu và Lục Hiến xảy liên tiếp, giá cổ phiếu của tập đoàn một đường lao dốc, nhiều nhà đầu tư mất niềm tin tập đoàn, lũ lượt rút vốn. Chuyện chắc ông cũng qua.”

 

“Dự án Lam Hải Loan lớn, căn cứ tình hình hiện tại của tập đoàn, mức giá cuối cùng trong buổi đấu giá hôm đó là mức cao nhất mà dự án thể đưa nhiều thẩm định. Dĩ nhiên, cháu thể bất chấp tất cả dùng dòng tiền mặt hiện để giành lấy khu đất đó, nữa? Vì thiếu vốn mà gác dự án Lam Hải Loan, chờ thu hồi vốn mới đầu tư phát triển? Hay là tìm thêm vài nhà đầu tư nữa chia sẻ quyền phát ngôn cho họ?”

 

“Theo cháu thấy, từ bỏ mảnh đất , giữ vững các dự án hiện tại để tiếp tục đẩy mạnh, chính là kết quả tối ưu nhất.”

 

Ông nội Lục im lặng .

 

Tuy ông già, nhưng đến nỗi lú lẫn , những lời Lục Sầm , ông vẫn hiểu.

 

“Vụ Lục Tiêu hối lộ, khu đất 52 tập đoàn Lê Thị giành , bây giờ là chúng cầu xin bán cho .”

 

“Vốn dĩ quyền chủ động của Lam Hải Loan luôn trong tay tập đoàn Lục Thị, nhưng tại từng bước trở thành cục diện như ngày hôm nay, ông nội hẳn là rõ nhất đây vấn đề của cháu chứ?”

 

“Còn cả dự án sinh học Khai Tự Lê Sơ Huyền cướp mất lúc , là do cháu mà mất ?”

 

“Ông nội, lẽ lời cháu khó , nhưng từ khi cháu tiếp quản tập đoàn Lục Thị, chẳng tập đoàn và đang từng bước lên ? Có vì mối quan hệ với Lê Sơ Huyền mà dẫn đến tình trạng của tập đoàn như bây giờ ? Hay là vì ông nội ghen tị với quyền lực trong tay cháu nên mới đưa quyết định sai lầm, gây nông nỗi ngày hôm nay.”

 

Lục Sầm nhạt: “Lòng ông nội hẳn là rõ nhất mới .”

 

Cây gậy nện mạnh xuống đất. “Cháu thế nào cũng , ông đồng ý cho cháu ở bên con gái nhà họ Lê. Nhà họ Lục và nhà họ Lê nay đội trời chung, nếu cháu quyết định ở bên con bé đó, thì đừng mang họ Lục nữa.”

 

“Ông nội đang uy h**p cháu ?” Lục Sầm khẽ nhếch môi , “Bây giờ cháu trả tập đoàn Lục Thị cho ông, ông thể giao nó cho ai đây? Cho bác cả chỉ chơi bời với minh tinh? Cho chú út từng bước chân tập đoàn? Hay là cho Lục Tiêu và Lục Hiến gây rắc rối?”

 

Ông nội trầm mặc.

 

“Thật ông nội , ông mà xem, Lục Thị còn là Lục Thị mà ông thể hô mưa gọi gió nữa .”

 

Lục Sầm dậy, cài cúc áo vest, “Nếu ông nội thích, đám cưới của cháu ông thể cần tham dự.”

 

Ông nội phắt dậy, một gậy nện lưng , “Cháu tạo phản !”

 

Người đàn ông trúng một gậy vẫn thẳng tắp, dáng kiên định. “Ông nội, nên nhận rõ tình thế là ông đấy ạ.”

 

Loading...