TỈNH MỘNG SAU BẢY NĂM - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:46:24
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào khoảnh khắc đó, tỉnh ngộ.
Ta nên bất kỳ vướng bận gì với nữa.
Lãnh cung quá đỗi biệt lập.
Nó khiến quên mất rằng, trong chốn hậu cung , cung nữ phép phạm sai lầm.
Phạm sai lầm, đồng nghĩa với cái c.h.ế.t.
Thế nên, về một cung nữ tận tụy, đúng mực như .
Mà là cung nữ...
Không nên vọng tưởng, càng nên dây dưa với bậc đế vương.
Vì , ngay chính lúc ——
Ta né tránh bàn tay đang vươn tới của Phó Ngôn Từ. Trước ánh mắt chút tổn thương của , khẽ mỉm : "Bệ hạ, lẽ ngài quên ."
"Ngài cũng từng cứu mạng ."
Năm đó khi mới cung, vì trực đêm cẩn thận ngủ gật mà vỡ chén lưu ly của Trân phi nương nương.
Mẫu mẫu ở chỗ Trân phi vốn dĩ nghiêm khắc, liền phạt hai mươi trượng.
Hai mươi trượng , đừng là , ngay cả đám thái giám chỉ sợ cũng khó mà giữ mạng.
Ta tự nhận , nhưng tội đáng c.h.ế.t.
Ta quỳ mặt mẫu mẫu, đến nước mắt giàn giụa, cầu xin bà khai ân. mẫu mẫu chỉ lạnh một tiếng, buông lời băng giá: "Lôi xuống đ.á.n.h , kẻo kinh động đến nương nương."
An Nhu Truyện
Mấy cung tì túm c.h.ặ.t lấy chân tay , ấn lên ghế dài. Trượng hình giơ cao, giữa mùa hè nóng nực mà run rẩy vì sợ hãi.
Ta vốn tưởng rằng, tiêu đời .
đúng lúc , một bóng từ xa tới, thấy cảnh tượng thì khựng một chút.
Mẫu mẫu và cung tì thấy tới liền vội vã quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô: "Thái t.ử điện hạ vạn an."
Khoảnh khắc đó mới , chính là Thái t.ử điện hạ vô cùng lòng dân trong lời đồn.
Hắn thật sự tuấn tú.
Hắn mặt , gương mặt lấm lem nước mắt của hỏi: "Chuyện gì thế ? Sao đến đáng thương như ?"
Chưa đợi kịp lên tiếng, mẫu mẫu giải thích: "Điện hạ, cung tì sơ suất lơ là, vỡ chén lưu ly mà Bệ hạ ban tặng cho Trân phi nương nương ——"
Hắn gật đầu, hỏi : "Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ?"
Ta run rẩy trả lời: "Bẩm điện hạ, nô tì năm nay mười bốn tuổi."
"Còn nhỏ như ."
Hắn nhếch môi , về phía mẫu mẫu, ôn tồn : "Mẫu mẫu, cung tì tuổi còn nhỏ, mới cung, khó tránh khỏi sai chuyện. Bà chỉ cần răn đe giáo huấn là , đừng quá khắt khe, càng nên xem nhẹ mạng ."
Sắc mặt mẫu mẫu cứng đờ, nhưng cũng chỉ cúi đầu.
"Rõ."
Thế là, cứu.
Thái t.ử điện hạ dẫn theo nội thị rời . Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng thật tiêu sái, tựa như vị Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.
Chẳng vì , trong lòng bỗng dâng lên lòng dũng cảm vô tận, lao đến mặt . Hắn sững , cụp mắt .
Chạm ánh mắt trong trẻo của , mới bừng tỉnh nhận chuyện ngu ngốc gì. Ta vội vàng quỳ xuống, sợ hãi đến mức run rẩy , chỉ thể rặn vài chữ từ cổ họng: "Thái t.ử điện hạ cứu mạng nô tì, nô tì nhất định sẽ báo đáp ngài!"
Hắn hề trách cứ sự thất lễ của , ngược còn để nội thị đỡ dậy.
Khóe mắt mang theo ý , phong thái vô cùng rạng rỡ: "Được thôi, chờ ngươi."
Chỉ một ánh mắt mà khó quên cả đời.
Chính là như .
Ta từng nghĩ, Phó Ngôn Từ cứu chẳng qua là vì thích Trân phi nương nương đang độc chiếm hậu cung, nên mới mượn cơ hội để dập tắt uy phong của bà .
về , hiểu .
Hắn cứu , là vì xem cung tì là con , xem thái giám là con , xem trăm họ trong thiên hạ đều là con , phân sang hèn, phân địa vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-mong-sau-bay-nam/chuong-4.html.]
Hắn là một . Mà một như , ở trong hoàng cung là kẻ nguy hiểm nhất.
Nên mới giam cầm, chèn ép, sỉ nhục.
Ta nỡ vùi dập cát bụi, nên cam nguyện lấy bùn đất, khiên, kiếm.
Để báo ân.
Và cũng vì một chút tư tâm của chính .
chút tư tâm , chẳng từ lúc nào tan biến sạch sành sanh.
Giờ đây Phó Ngôn Từ trở thành đế vương, tuấn mỹ, lạnh lùng, cao lớn. Người cạnh nên là những đại tiểu thư gia thế hiển hách.
Nên là những thiên kim tiểu thư cưng chiều hết mực.
Họ mới thể giúp định triều cục, giúp thỏa sức thực hiện hoài bão trong lòng.
Chứ nên là một cung tì gia thế, địa vị, chẳng thể giúp ích gì cho .
Hơn nữa, cũng trở thành phi tần.
Điều đó sẽ khiến trở thành một vật trang trí trong hậu cung.
Dù sủng ái ghẻ lạnh, đều do quyết định.
Ta cung tì quá lâu .
Ta cũng sống những ngày tháng của chính , một Tang Chi đích thực.
Có lẽ vinh hoa phú quý, nhưng suy nghĩ tâm niệm đều do bản chủ.
Như thế gì .
Ta một nữa quỳ gối chân , từng chữ một vô cùng rõ ràng: "Bệ hạ, nếu ngài thật sự thương xót nô tì, xin hãy thả nô tì xuất cung ."
Phó Ngôn Từ bóp c.h.ặ.t cằm , giọng giấu nổi vẻ lạnh lẽo tàn nhẫn: "Tuyệt đối thể nào."
"Cho nên, ngươi liền cầu xin đến chỗ bổn cung ?"
Bên trong cung Cẩm Thọ, hương trầm quẩn quanh.
Thái hậu cao, ánh mắt xuống thoáng qua một tia lạnh lẽo.
"Ngươi sợ bổn cung sẽ lấy tội danh mê hoặc Hoàng thượng mà xử t.ử ngươi ?"
là mẫu t.ử.
Đến cả lời đe dọa cũng tương tự như .
Ta quỳ đất, mặt hề vẻ sợ hãi mà ngược vô cùng thản nhiên: "Nương nương, nô tì rời , Bệ hạ chẳng qua chỉ vài năm là sẽ quên sạch nô tì. nếu nô tì c.h.ế.t , e rằng Bệ hạ cả đời cũng quên . Hơn nữa, Thái hậu chẳng lẽ sợ Bệ hạ sẽ sinh lòng ngăn cách ?"
Thái hậu vốn ruột của Phó Ngôn Từ.
Mà là dì ruột của .
Tuy là , nhưng dù vẫn cách một lớp màng.
Bà sẽ vì mà khiến Bệ hạ vui.
Không đáng.
Thái hậu đầy thâm ý: "Ngươi thông minh."
Phải.
Thông minh.
Chốn hậu cung là nơi ăn thịt .
Nếu thông minh thì c.h.ế.t sống ngàn vạn .
Ta sắp quên mất , ngày nhỏ mẫu còn từng dịu dàng xoa mặt , mắng là đồ ngốc.
Hồi lâu , Thái hậu đặt chén trong tay xuống, khẽ thở dài một tiếng: "Xuất cung ."
Ta hề ngạc nhiên câu trả lời . Thái hậu gia thế hiển hách, tự nhiên hy vọng trong hậu cung của Bệ hạ một phi tần xuất cung tì.
vẫn cảm thấy vui sướng khôn nguôi: "Tạ Thái hậu nương nương thành ."
Sau khi dập đầu thật sâu, rời , bước chân tự chủ mà trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Thế nhưng ngay khi sắp bước ngoài, Thái hậu đột ngột gọi . Bà , trong ánh mắt thoáng hiện vài phần bi mẫn khó hiểu: "Tang Chi, nếu ngươi ở , khi triều cục định, Hoàng thượng nhất định sẽ phong phi cho ngươi. Đến lúc đó, vinh hoa phú quý nắm trong tay, chẳng lẽ thoải mái hơn những ngày tháng thanh bần ngoài cung ?"