Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Tạ Thời Dã. Cậu giật , vội vàng cầm lên xem. Là quản lý Lâm.
"Alo, Lâm?" Giọng khàn khàn, cố gắng che giấu sự mệt mỏi.
"Thời Dã, dậy ? Có tin đây!" Giọng quản lý Lâm đầy phấn khích, như thể trúng độc đắc.
"Tin gì ?" Tạ Thời Dã nhíu mày, chút mơ hồ.
"Bộ phim điện ảnh mới của đạo diễn Vương, em chọn vai nam phụ! Và..." Quản lý Lâm cố ý ngừng , tạo sự kịch tính. "Người đóng nam chính là Phó Húc!"
Cả thế giới của Tạ Thời Dã dường như ngừng . "Phó Húc?" Cậu lắp bắp, tin tai .
" ! Phó Húc ly hôn và về nước. Anh cũng tái xuất với vai trò diễn viên. Đây là cơ hội vàng cho em đó Thời Dã!" Quản lý Lâm vẫn hào hứng, hề về cơn bão cảm xúc đang càn quét trong lòng Tạ Thời Dã.
Ly hôn. Quay về nước. Tái xuất. Những từ ngữ cứ xoáy tâm trí Tạ Thời Dã, khiến choáng váng. Ánh trăng tưởng chừng khuất hẳn, giờ một nữa xuất hiện, gần đến mức thể chạm tới. liệu đó là điều mong ? Liệu còn đủ dũng khí để đối diện với , tất cả những tổn thương qua?
Cậu quản lý Lâm thêm vài điều về kịch bản, về lịch trình, nhưng tâm trí trống rỗng. Chỉ hình ảnh của Phó Húc hiện lên rõ mồn một. Vẫn là gương mặt điềm tĩnh , ánh mắt sâu thẳm , và nụ dịu dàng . Người mà yêu thầm, ngưỡng mộ suốt bao nhiêu năm, giờ sẽ xuất hiện trở trong cuộc đời , và thậm chí còn đóng chung một bộ phim.
Buổi kịch bản đầu tiên diễn trong một khí trang trọng nhưng cũng kém phần thoải mái. Tạ Thời Dã bước phòng, tim đập thình thịch như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cậu thấy . Phó Húc ở cuối bàn, vẫn vẻ điềm tĩnh, trưởng thành như khi. Nụ nhẹ môi khiến Tạ Thời Dã cảm thấy một sự thuộc đến lạ, xen lẫn chút bối rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-don-phuong-chin-nam-tan-vo/chuong-2-dinh-menh-tro-lai.html.]
"Chào , Phó Húc." Tạ Thời Dã cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất thể, nhưng bàn tay vẫn run nhẹ.
Phó Húc ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Tạ Thời Dã, dừng một chút, nở một nụ ấm áp. "Chào em, Thời Dã. Đã lâu gặp."
Đã lâu gặp. , lâu lắm . Kể từ ngày đột ngột biến mất khỏi giới giải trí, Tạ Thời Dã từng gặp , chỉ thể thấy qua màn ảnh nhỏ hoặc những bức ảnh cũ. Giờ đây, ngay mặt , gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của nước hoa nam tính .
Trong buổi kịch bản, Tạ Thời Dã cố gắng tập trung vai diễn, lời thoại. đôi mắt vẫn ngừng liếc Phó Húc. Anh vẫn chuyên nghiệp như , vẫn nhập tâm nhân vật một cách hảo. Từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng câu thoại của đều toát lên một sức hút khó cưỡng. Tạ Thời Dã nhận , ngọn lửa tình cảm tưởng chừng lụi tàn trong lòng , giờ một nữa bùng cháy.
, Tạ Thời Dã thận trọng hơn. Cậu còn là thiếu niên ngây thơ năm xưa. Cậu trải qua sự tan vỡ, học cách bảo vệ bản . Cậu vẫn gọi Phó Húc là "", vẫn lời, vẫn kính trọng. Chỉ là, sự mật và ỷ năm xưa, giờ thu về, tựa như râu ốc sên một trận đại hạn run rẩy thu về, dám tùy tiện thò nữa. Cậu giữ cách với Phó Húc, quá gần, cũng quá xa.
Phó Húc cũng dịu dàng với , luôn giúp đỡ Tạ Thời Dã trong công việc, hướng dẫn những kỹ năng diễn xuất. từ chi tiết nhỏ nhặt nhất, Tạ Thời Dã đều cảm nhận một bức tường vô hình giữa hai . Anh dịu dàng, nhưng một sự từ chối ẩn chứa trong đó. Cậu thấy nhiều từ chối, nhã nhặn lịch sự nhưng dứt khoát, còn thiết cũng chẳng thể bạn. Tạ Thời Dã thể chịu nổi sự từ chối đó. Cậu sợ rằng nếu tiến thêm một bước, sẽ mất cả tình bạn, và cả cơ hội ở gần như hiện tại.
Những cảnh đầu tiên bắt đầu, Tạ Thời Dã và Phó Húc tương tác với nhiều hơn. Mỗi khi ánh mắt họ chạm , Tạ Thời Dã cảm thấy một dòng điện chạy qua . Cậu cố gắng kiềm chế cảm xúc của , để nó bộc lộ ngoài. trái tim , vốn dĩ yếu mềm Phó Húc, một nữa lay động.
"Bản cảm nhận sự dịu dàng thì thể quen quãng thời gian trong quá khứ nữa." Cậu thầm nghĩ. Vốn luôn là , mỗi khi cho rằng tình cảm của với Phó Húc rút về trong một phạm vi thể khống chế, sẽ luôn cách để càng thêm yêu, khiến sắp mất khống chế. Phó Húc là vực sâu đáy, kéo vòng xoáy của tình yêu và nỗi sợ hãi. Nếu dễ dàng từ bỏ, Tạ Thời Dã sớm thoát khỏi mối tình đơn phương . Sự thật chứng minh, . Có c.h.ế.t cũng hối cải.
________________________________________