Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Trùm Phản Diện ở LonDon - Chương 35: Tôi Sắp Có Bạn Mới Rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:48:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng vẫn đưa đến bệnh viện rửa ruột.

Bởi vì viên nang nhả xuất hiện một vết nứt nhỏ, cộng thêm việc quả thực nếm thấy một tia vị đắng, Watson nghi ngờ chất độc rò rỉ từ bên trong viên nang. Cho dù kiên trì cảm thấy bất kỳ khó chịu nào, nhưng thái độ của Watson vẫn là "an hết".

Thế là, ép viện quan sát.

Ở giữa chừng thể tự an ủi , cứ thế diễn trọn vai, cũng chẳng hại gì.

khi trải qua một phen rửa ruột gian nan, chỉ thể yếu ớt giường bệnh, nhịn trần nhà trắng toát chút đổi, trong đầu bắt đầu nghi ngờ Watson là "thiên nhiên hắc" (ngây thơ vô tội/ngầm đen tối) .

Bởi vì trêu chọc , nên cố ý thuận nước đẩy thuyền, nhất quyết bắt viện một đêm.

Ngay khi đang chuẩn chính thức ghi cho Watson một khoản nợ trong lòng, Watson mà sáng sớm tinh mơ chuyên môn đến thăm , còn cực kỳ phù hợp với kịch bản phim truyền hình, tặng một bó hoa bách hợp nhỏ và hoa baby.

"Quà xuất viện."

"Hả, quà tặng ?" thể tin nổi, thậm chí cúi đầu ngửi ngửi, "Cũng thơm phết."

London vì phản ứng của mà mở miệng: 「Ngươi mà thích hoa ?」

「Không,」 nhanh đáp , 「Hoa là món quà phiền phức. Nếu héo , chẳng vứt thùng rác ? Đối với , nhận loại quà , tương đương với nhận lời nhắc nhở "xin nhớ vứt rác".」

London: 「... ngươi trông giống như đang ghét bỏ nó.」

nghĩ nghĩ, vẫn : 「Lần đầu tiên viện mà nhận hoa đấy.」

Chuyện vốn cần với London, nhưng bây giờ cần thiết giấu giếm London, một việc cũng thể , dù nó cũng đoán thật giả.

「Niềm vui của ở bản bông hoa」 cúi đầu nghịch cành hoa, giọng điệu nhẹ nhàng , 「Chỉ cảm thấy khá thú vị, giống như đang đóng phim truyền hình thật , ngờ lúc bệnh, còn thể nhận hoa.」

「... Cũng , khá thú vị.」

Trong lòng vui vẻ.

London ở một bên đăm chiêu, như vẫn đang tốn sức hiểu tình hình, nỗ lực tiêu hóa bộ logic .

Còn bên , đơn phương tha thứ cho việc Watson khiến vô duyên vô cớ rửa ruột một .

Chưa kể, khi bệnh viện, cả quả thực trông cũng tiều tụy hơn. Watson còn nghiêm túc khuyên bình thường cần quá cố gắng, khi cần thiết thể nhờ bạn bè giúp đỡ.

Rất rõ ràng, tồn tại hiểu lầm đối với .

Và sự hiểu lầm giống như đưa một cái sào đến mặt , nếu thuận thế leo lên, ngược vẻ điều.

"Đã như ," ngước mắt Watson, khóe môi khẽ nhếch, "Vậy đợi xuất viện, chúng tìm thời gian cùng ăn một bữa nhé?"

Watson lộ vẻ mặt khó xử.

Điều khiến bối rối.

"Tìm thời gian là mà?" nhịn truy hỏi, " tin lúc nào cũng rảnh."

Bữa cơm mà khó hẹn thế?

thực sự hiểu.

Watson khẽ ho một tiếng, giọng điệu bỗng trở nên trịnh trọng: "Ngài Milverton."

... Anh mà dùng kính ngữ?

"Nói." dứt khoát gọn gàng.

Watson cũng vòng vo nữa: " ý định phát triển quan hệ yêu đương với cùng giới. Nếu ngại chúng chỉ bạn bè..."

Bề ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng con mèo nhỏ trong lòng nhíu c.h.ặ.t mày, nhíu đến mức mắt cũng sắp mở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-day-toi-tro-thanh-trum-phan-dien-o-london/chuong-35-toi-sap-co-ban-moi-roi.html.]

"Khoan ," ngắt lời , " đây chẳng là quy trình kết bạn bình thường ? Thời học vẫn luôn như ."

thậm chí bắt đầu nghiêm túc nhớ xem chuyện gì khiến hiểu lầm .

đây đều là gặp một , quen một bạn kiểu đó. Bây giờ tính là kiềm chế .

Nếu London cứ như quá mất giá, ngày ngày hạn chế xã giao, cho tùy tiện đùa với khác.

Bây giờ đột nhiên nhớ , London thường xuyên phê bình .

「London, ngươi thể như ?」

London đột nhiên phê bình, cũng nhịn ngơ ngác, hỏi : 「Ta ?」

trả lời, chỉ để London tự nghĩ.

Còn Watson thì chỉ , như đang giải mã dấu vết hiện trường vụ án nào đó. Qua vài giây, yết hầu lên xuống một , giọng trầm hơn một chút.

"Thời học?"

"." dựa gối, nhớ những bụi đất bay lên ánh mặt trời và tấm lưng áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi của thiếu niên, "Trên đường, thấy quen ở phía , chạy hai bước nhảy lên, bảo đối phương cõng . và bạn bè ai mang đồ uống, cũng là chia uống, truyền qua truyền , ai tính toán nhiều thế?"

Watson cuối cùng cũng động đậy, cân nhắc từ ngữ, "Cho nên, chỉ là mời ăn cơm?"

Ừ hứ.

"Tìm một bạn cơm cố định, đỡ lúc nào cũng một đối diện với thực đơn nhà hàng mà khó xử, nghĩ món nào cũng thử một chút nhưng sợ lãng phí." nhún vai, "Chuyện chẳng lẽ là chuyện cần nghi thức đặc biệt gì ?"

Watson đưa tay day day mi tâm, giọng truyền từ kẽ ngón tay chút nghèn nghẹt: "Lestrade ... dùng nguyên văn của ông là 'giàu đến mức thể khiến tiền thưởng cuối năm của cả Scotland Yard trông như tiền tiêu vặt'."

nương theo lời mà nhướng mày.

Anh bỏ tay xuống, mặt hiện lên một biểu cảm giữa bất lực và tự giễu.

"Trong nhận thức của ," chậm, như đang cân nhắc câu chữ, "Một như , đặc biệt hẹn một bình thường giá trị gì như ăn cơm riêng, thường sẽ chỉ để thảo luận xem bò bít tết nhà hàng nào ủ ngon hơn."

Anh dừng một chút, bổ sung: "Đặc biệt là hồi học, ở quán cà phê mời riêng một quý cô, hoặc quý ông, uống một tách cà phê, gần như đồng nghĩa với việc hỏi ' thể theo đuổi bạn '. Chứ đừng còn mời ăn cơm..."

Anh đưa tay hiệu một chút, hết, nhưng ý tứ vô cùng rõ ràng.

nhịn bật thành tiếng, đến mức dày cũng đau.

"Vậy nếu yên tâm như thế," , "Lúc chúng ăn cơm, nào cũng gọi cả Holmes cùng là ."

"Như , thể đảm bảo tuyệt đối bất kỳ cơ hội nào tay."

Tiếng liên tục khiến Watson rõ ràng càng thêm lúng túng vài phần.

Anh hắng giọng: "Vậy nhà hàng để chọn."

Lập tức nhanh ch.óng bổ sung một câu: " nhé, đầu ăn cơm, chia tiền kiểu AA."

"Được!"

đáp dứt khoát gọn gàng.

Yeah!!!

Như thể hẹn cả Holmes .

Từ nay về , chính là bạn của Holmes và Watson !

 

 

Loading...