Thông báo
Nếu quý độc giả thấy nội dung đọc của mình bị mất chữ, nội dung lộn xộn. Xin vui lòng tải lại trang để có tiếp tục đọc. MonkeyD chân thành xin cảm ơn!

Tình Đầu - Chương 99

Cập nhật lúc: 2025-04-09 04:40:30
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vưu Gia hừ một tiếng, cuối cùng cũng nghiêm mặt nữa.

“Da mặt dày thật đấy.”

Dao Chi chỉ lo vùi đầu ăn cơm, quen trường hợp ba động một chút là “đùa giỡn” thế .

Dật Chi thì kéo đầu Mẫn Chi vì bé đầu sang ba , : “Đừng , phù hợp với trẻ em.”

Mẫn Chi ngây thơ bé. Mặt nhai bánh phình lên như chuột hamster.

Cách cách khá xa cho nên Vưu Gia thể đập cho con trai một cái mắng nhóc con “Nói bậy”, cô đành nhéo Lục Quý Hành, oán trách : “Thượng bất chính hạ tắc loạn.”

Lục Quý Hành chụp bay móng vuốt của cô, thản nhiên liếc Dật Chi: “Quy định cũ, ngoài Mẫn Chi , hôm nay ai ăn cơm muộn nhất thì rửa bát giúp bà.”

Dao Chi vùi đầu ăn hơn nửa, Vưu Gia ăn gần bằng bé, chỉ Dật Chi vẫn luôn đút cho em gái ăn cho nên bữa sáng mặt còn nhiều.

Nghe là ý gì.

Dật Chi thầm trợn trắng mắt, bé đút cho Mẫn Chi ăn trứng chưng, thành khẩn : “Nếu ba mà là hoàng đế thì nhất định sẽ là hôn quân.”

Mẹ của bé chính là yêu cơ gây họa cho vương triều.

Lục Quý Hành thản nhiên gật đầu: “Con .”

Lời ngầm là: Đừng chọc của con.

Lục Dật Chi: “…”

Trời ạ, hôn quân giữa đường, lòng bạc bẽo, thế đạo gian nan.

Lục Dật Chi đến phòng bếp rửa chén giúp dì giúp việc, bà đuổi ngoài: “Chỗ nào cần đến cháu, bà rửa một , ngoài chơi .”

dáng thấp bé, Dật Chi thẳng sắp cao bằng bà, bé duỗi tay giữ c.h.ặ.t t.a.y bà, nghiêm túc : “Việc đồng ý thì , cháu thể tấm gương cho Mẫn Chi.”

Cái đuôi nhỏ Mẫn Chi theo đây túm góc áo trai, bé gật đầu thật mạnh, tuy hiểu đây là ý gì nhưng trai thì chắc chắn là đúng.

Dật Chi xoa đầu bé.

“Đi ngoài chơi em.”

Dao Chi theo ba lên phòng tập nhảy, đuổi theo Đại Bạch khắp nhà để tắm cho nó.

Đại Bạch là vịt lên cạn, đến mùa đông là nó kháng cự tắm rửa từ tận linh hồn, nào cũng là dáng vẻ sống c.h.ế.t chịu, khác gì kéo lên pháp trường.

Nó nhảy lòng Mẫn Chi, mèo béo đ.â.m Mẫn Chi lảo đảo.

Không , Mẫn Chi cảm thấy giao Đại Bạch cho với Đại Bạch, vì thế khi Vưu Gia đến chỗ bé, Mẫn Chi liền ôm Đại Bạch bỏ chạy.

Tay nhỏ chân nhỏ mà chạy còn nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-99.html.]

Vưu Gia: “…”

Đang chạy vội, bé đột nhiên vướng thảm té ngã, đầu đụng bàn lập tức đỏ lên, trầy da nhưng da thịt Mẫn Chi mềm mịn, ghế , Vưu Gia lập tức bỏ qua Đại Bạch, đau lòng bế con gái lên.

Mẫn Chi , bé thấy đau lòng còn dỗ : “Mẫn Chi đau.”

Chỉ là vẻ mặt tủi đáng thương.

Vưu Gia ôm đầu con gái: “Mẹ thổi cho Mẫn Chi.”

Đại Bạch nhân cơ hội chạy trốn, đại khái là k1ch thích cho nên nó quậy khắp nhà.

Lúc Vưu Gia bắt Đại Bạch, Mẫn Chi ở phía cổ vũ cho nó: “Đại Bạch, chạy mau chút.” Cuối cùng con mèo đ.â.m Dật Chi, Dật Chi nắm mảng da cổ nó, bé cạn lời và em gái, bước hai bước phòng tắm, ấn nó xuống bồn tắm.

Mẫn Chi chạy theo, bé ghé bồn tắm đau lòng Đại Bạch.

Bé đè đầu Đại Bạch như an ủi nó.

Đại Bạch linh tính mà nức nở lên, giọng điệu cực kỳ tủi hờn.

Vưu Gia ở bên cạnh vui mừng hết sức, cảm thấy Đại Bạch hổ là mèo diễn tinh, kỹ thuật diễn chuẩn cần chỉnh. Cô vén tay áo tắm rửa cho nó, mặt là ý bất lương.

Đại Bạch xù lông như trong dự kiến, nó đạp loạn phình phịch trong bồn tắm.

Dật Chi ôm Mẫn Chi ngoài, xổm trong phòng khách chơi vẽ tranh cùng Mẫn Chi.

Từ nhỏ Dật Chi hiếu động hơn Dao Chi, như mắng chứng tăng động, nay từng im một chỗ, càng đừng chơi vẽ tranh. Như xem Mẫn Chi đúng là công vĩ đại.

Vưu Gia tắm cho Đại Bạch xong liền lấy máy sấy sấy lông cho nó, lẽ nó đấu tranh cũng tác dụng gì cho nên nhắm mắt im, mặc chà đạp.

Dáng vẻ như khinh nhục nó nén giận chịu đựng.

Vưu Gia cố ý chọc giận nó, sấy lông xong chà đạp một phen, nó nhe răng trợn mắt với cô, đó căm giận chạy , xổm cửa sổ li3m lông của .

Lục Dật Chi thở dài nữa, bé cao giọng lên tầng: “Ba ơi, quản vợ ba chút , trêu Đại Bạch, Đại Bạch hủy nhà luôn .”

Vưu Gia giơ nắm tay với bé: “Bạn học Lục Dật Chi, đừng ép đánh con!”

Lục Dật Chi: “…” Cậu bé kéo Mẫn Chi ôm lòng: “Mẫn Chi, bảo vệ hai nhé.”

Mẫn Chi vội ôm lấy hai: “Mẫn Chi bảo vệ hai.”

“Ừ, ngoan.”

Vưu Gia: “…”

Không lâu , Lục Quý Hành xuống , một tay đút túi quần, tư thái nhàn tản, dù … Đã quen. Anh liếc Vưu Gia cả ướt đẫm, lắc đầu nắm tay cô kéo phòng ngủ, dạy dỗ cô: “Em bao nhiêu tuổi ?”

Vưu Gia theo , camera đuổi theo cô, Vưu Gia đột nhiên ngượng ngùng, cô tránh tay , hỏi: “Phía cái camera ?”

Loading...