Tình Đầu - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-03-26 18:54:13
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, thật lâu thật lâu lúc sau, có một từ được dùng phổ biến, tên là sáo lộ(1).

 

(1) Trong tiếng Hán nó có nghĩa là một chuỗi những động tác võ thuật cố định, chẳng hạn sáo lộ quyền Thiếu Lâm; cũng dùng để chỉ hệ thống công nghệ, phương thức và biện pháp, chẳng hạn biện pháp mới về cải cách. Tuy nhiên, cụm từ “sáo lộ” trên mạng thường nhằm để chỉ cách thức nhằm dày công xây dựng, dùng để mê hoặc người khác, hoặc cũng có nghĩa là quỷ kế, cạm bẫy

 

Ví dụ như đối phó với một cô bé chưa trải sự đời, cô bé này còn quy củ nhát gan, ngoài tiến hành theo chất lượng, biện pháp nhanh nhất chính là một gậy đánh ngất, làm cho cô choáng váng không tìm thấy phương sướng, sau đó lại nắm tay cô, nói cho cô: “Nào, đi theo anh là được rồi.”

 

Giáo trình tiêu chuẩn của sói đuôi to lừa gạt thỏ trắng.

 

Lục Quý Hành chỉ có thể chịu trách nhiệm nói một cậu: Tự thân thử nghiệm thấy có hiệu quả!

 

Vưu Gia: “…”

 

Rất nhiều năm sau cô mới nhớ lại chuyện này, chính mình bị anh sáo lộ!

 

Ngày đó đứng dưới đèn đường m.ô.n.g lung nhìn anh, chân tình thật lòng “Hả?” một tiếng.

 

Một câu “Theo đuổi em lâu như vậy, em suy xét thế nào?” của anh thật sự dọa cô sợ, thứ nhất là không thể tưởng tượng nổi, thứ hai là cảm thấy quá mức huyền huyễn. Anh thích cô? Mẹ ơi, không phải cô khiêm tốn, là cô thật sự không nhìn ra mình có gì đặc biệt có thể thu hút người như anh. Hơn nữa biểu hiện của anh thật sự không có chút biểu hiện của sự yêu thích nào… Đúng chứ?

 

Từ nhỏ đến lớn, Vưu Gia đều sống theo nguyên tắc cũ, an phận thủ thường. Cô nghe được hai chữ yêu sớm là tim đã lập tức gia tốc, cô được rất nhiều người theo đuổi, nhưng ai cũng dọa sợ cô, căn bản không dám đáp lại.

 

Nhưng ít ra cô nhận ra được có phải người đó theo đuổi mình hay không. Thích hay không, cảm giác này vẫn có thể dựa vào trực giác để phân biệt được.

 

Khi Lục Quý Hành đúng tình hợp lý hỏi cô: “Em suy xét thế nào rồi?” thật sự làm Vưu Gia tràn ngập nghi ngờ vào cuộc đời, thật sự chột dạ, cảm thấy như mình làm chuyện gì đó có lỗi với anh.

 

Cô bắt đầu tự hỏi chi tiết hai năm trở lại đây.

 

Thật sự, một bàn tay là có thể đếm hết.

 

Gọi điện thoại không đến mười lần, mỗi lần chỉ ngắn ngủi vài phút mà thôi, đề tài nói chuyện luôn loanh quanh ở mấy câu không dinh dưỡng như thời tiết hôm nay thế nào, đã ăn cơm chưa? Gọi video ba bốn lần, lần nào cũng là anh và Vưu Tĩnh Viễn nói chuyện, cô không cẩn thận lộ vào khung hình thì Vưu Tĩnh Viễn sẽ nói cô: “Chào anh Tiểu Quý của em một câu đi.”

 

Vưu Gia ngoan ngoãn gọi anh, lần nào anh cũng trưng ra một vẻ lạnh lùng, còn ‘ừ’ một tiếng nữa, đặc biệt cao quý lạnh nhạt, thật sự giống y như anh trai nghiêm khắc không nói cười tùy tiện.

 

Nhiều lắm có một lần anh đột nhiên nói: “Gần đây gầy hơn rồi.”

 

Vưu Gia nhỏ giọng đáp: “Có thể là do gần đây phải thi nhiều ạ.”

 

Cuộc thi cuối kỳ của ngành Y chính là hiện trường đại hình lên thớt, rất m.á.u me hung tàn. Nói mỗi môn thi xong như bị lột mất một lớp da là hoàn toàn không phải nói quá. Mỗi lần thi học kỳ, cô đều ăn không ngon ngủ không yên mấy ngày.

 

Anh chỉ ừ rồi nói: “Đừng quá mệt mỏi.”

 

Khi đó Vưu Gia còn có cảm giác được yêu thích mà lo sợ, dù sao con người anh thật sự không hay quan tâm người khác, đối xử với ai cũng lạnh lùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-9.html.]

A, còn nữa, ngày cô sinh nhật, anh cũng tỏ vẻ đôi chút… Chính là tặng cô cái lì xì, khi đó tiền điện tử chưa phổ phiến, anh đưa cho cô đều là lì xì giấy, mười tờ ông nội Mao, bốn chữ: sinh nhật vui vẻ! Bởi vì số lượng quá nhiều, Vưu Gia đều… Nộp lên cho mẹ.

 

Không còn.

 

Vưu Gia cố gắng nhớ lại, còn một chi tiết là chính cô ngã vào, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ đến một chút.

 

Nhớ tới mùa hè năm mười sáu tuổi ấy, anh chặn cô trong góc hành lang ở KTV, nghiêng đầu hỏi cô: “Có bạn trai à?”

 

Vưu Gia nhớ rõ khi đó mình lúng túng lắc đầu, sợ anh mách với anh trai mình.

 

Thật ra đối với Vưu Gia mà nói, trong mắt cô Lục Quý Hành giống như người anh trai, có hơi nghiêm khắc, thỉnh thoảng sẽ quản cô, cô hơi sợ anh, cho nên luôn rất nghe lời.

 

Anh gật đầu nói: “Em còn nhỏ, không vội.”

 

Sau đó thì sao, sau đó anh lấy mấy viên kẹo trong túi ra, xòe tay trước mặt cô: “Em ăn không?”

 

Con người anh, trước giờ luôn có khí tràng nói một không nói hai, Vưu Gia sợ mình không ăn làm anh không vui, vì thế cẩn thận lấy một cái.

 

Ăn.

 

Cảm thấy kẹo thật ngọt.

 

Khó có thể có tâm ý khác được, nhỉ?

 

 

Cuối cùng anh nói: “Em nghĩ kỹ lại đi!”

 

Giọng điệu kia, giống y như giáo viên nói mình nghĩ lại sai lầm ở đâu.

 

Dù sao mặc kệ thế nào, anh thành công ‘đánh’ cô hôn mê. Có từng theo đuổi hay không không quan trọng, quan trọng là…, anh thành công làm cô cho rằng anh từng theo đuổi mình, còn cô, cô gái tồi tệ này luôn treo anh không cho câu trả lời, vì thế sau đó Vưu Gia ôm tâm lý áy náy một cách khó hiểu, cứ hồ đồ leo nhầm thuyền của anh, sau đó không thể xuống được nữa.

 

Cho nên nói, Lục Quý Hành thật sự đen từ trong ra ngoài.

 

 

Lúc quay về phòng, Vưu Gia vẫn còn căm giận bất bình, Lục Quý Hành quá xấu rồi, đặc biệt thích tính kế cô, sau đó đắc ý thực hiện được ý đồ.

 

 

Sau khi tan làm, chị Chu lập tức kéo Vưu Gia đi dạo phố.

 

Loading...