Tình Đầu - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-03-26 16:29:11
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đầu tiên mẹ Lục đưa Lục Quý Hành đến nhà chơi, Vưu Gia sợ tới mức trốn sau lưng mẹ, năm đó Vưu Gia bốn tuổi, Lục Quý Hành bảy tuổi, anh cao hơn cô đại khái hai cái đầu, mặc một bộ đồ màu đen, mép quần có treo mấy cái vòng bạc, chân đi giày phiên bản giới hạn, ở trong mắt Vưu Gia, anh ‘cao quý lại lãnh diễm’, anh tùy tiện đứng đó cũng tràn ngập hơi thở thiếu niên bất lương. Dường như anh nhận ra cô sợ mình, còn cố ý híp mắt với cô, thừa dịp mẹ không chú ý, anh trộm làm động tác c.ắ.t c.ổ dọa cô, nhìn thấy Vưu Gia sợ tới mức càng lùi ra sau, anh nở nụ cười ác liệt, dáng vẻ kia đáng đánh đòn tới mức nào.

 

Lục Quý Hành cùng tuổi với Vưu Tĩnh Viễn, anh trai Vưu Gia, hai người chơi rất thân, cho nên khi đó Vưu Gia thường xuyên gặp anh.

 

Nhưng Vưu Gia sợ anh, cho nên trừ phi bố mẹ hoặc anh trai yêu cầu, nếu không cô sẽ không chủ động nói chuyện với anh, bởi vì tuổi còn nhỏ, cho nên hai người căn bản không có giao thoa gì.

 

Vưu Gia là con nhà người ta, từ nhỏ đã ngoan ngoãn, học tập rất tốt, làm việc có nề nếp, đoan đoan chính chính. Nghe lời bố mẹ, được giáo viên và bạn bè yêu thích. Người mềm mại, là cô bé đáng yêu tiêu chuẩn.

 

Nhưng Lục Quý Hành chính là đứa trẻ hay gây chuyện trong mắt bố mẹ, không thích học tập, điển hình cho đứa trẻ luôn thích mấy thứ ‘mê muội mất cả ý chí’. Phản nghịch, không đi theo con đường bình thường, lên cấp hai lại si mê âm nhạc, thường xuyên trốn học ngâm mình trong quán bar, đi theo một DJ để học DJ, hoặc là đi nhảy đường phố để giao lưu với mọi người.

 

Anh thích thứ có tiết tấu mạnh, mỗi lần Vưu Gia đi qua khu phố cũ, cô có thể thường xuyên thấy anh qua tấm kính thủy tinh bị vẽ loạn, anh đứng cùng với một đám thanh thiếu niên nhảy đường phố, tóc ai nấy cũng năm bảy màu, như là sống ở thế giới kỳ quái, lúc nhảy, anh thật sự rất đẹp trai, rất có thiên phú, trời sinh giỏi cảm nhận âm nhạc, học một lần là biết. Khi nhảy mang theo sức hấp dẫn khó nói thành lời, nhất là khi thi đấu, trên mặt anh tràn đầy hăng hái của tuổi trẻ.

 

Nhưng thế giới này cách Vưu Gia rất xa.

 

Thế giới của cô bị thi đua và xếp hạng nhét đầy, ngoài bốn tiếng học múa dân tộc vào cuối tuần ra, cuộc sống của cô không có gì khác ngoài học tập. Sở dĩ mẹ đăng ký lớp múa dân tộc cho cô cũng chỉ bởi vì như vậy sẽ được cộng thêm điểm khi thi vào trường cao đẳng.

 

Hai người họ thật sự không phải người một thế giới.

 

Cô chưa bao giờ có ý định đi hiểu biết thế giới của anh.

 

Thấy anh là muốn trốn đi rất xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-8.html.]

Sau đó có một lần Lục Quý Hành chặn đường cô ở trên hành lang của KTV, năm đó cô mười sáu tuổi, bởi vì đi học sớm nên cô vừa mới thi vào cao đẳng xong, cô đi theo anh trai ra ngoài chơi, anh cũng đi cùng. Vưu Gia đi ra hít thở không khí, anh cũng đi ra theo, sau đó chặn cô ở một góc, nghiêng đầu nhìn cô: “Có bạn trai?”

 

Đại khái là có ai nói gì đó với anh.

 

Không có, chẳng qua là có người theo đuổi cô, nhưng cô không đồng ý. Càng không biết chuyện này có liên quan gì đến anh, nhưng cô luôn sợ anh, cũng sợ anh về mách anh mình, cho nên nhẹ nhàng lắc đầu, sợ hãi nói: “Không… Không có.”

 

Anh gật đầu: “Em còn nhỏ, không vội.” Anh thò tay vào túi, lấy một nắm kẹo cứng ra hỏi cô: “Em ăn không?”

 

Cô cẩn thận cầm lấy một cái, lột vỏ ra rồi bỏ vào miệng, anh cũng ăn một cái, không tiếp tục đề tài vừa rồi, nói: “Đi thôi!”

 

Hả… Cái gì… Có ý gì?

 

Vưu Gia suy nghĩ ba năm cũng chưa nghĩ ra.

 

Khi đó anh vừa được cử đi đào tạo khép kín, một tháng mới có thể gọi điện về nhà một lần, có đôi khi gọi cho Vưu Tĩnh Viễn, nói muốn nói chuyện với cô, lúc đó cô thật không rõ mình với anh không thân, anh muốn cô nghe điện thoại làm gì chứ! Cô không tình nguyện nhận máy, anh rất ít nói, hai người thường xuyên không nói mấy câu đã kết thúc. Từ nhỏ Vưu Gia đã được dạy phải lễ phép, tuy rằng mỗi lần cô đều không tình nguyện nhưng lần nào cũng gọi anh Quý, chưa từng từ chối lần nào.

 

Hai năm sau, cuối cùng anh cũng tiết kiệm đủ tiền để về nhà, lúc tụ hội, Vưu Tĩnh Viễn đưa cô đi cùng, anh đưa cô về nhà, đứng dưới ánh đèn trước cửa nhà cô hỏi cô: “Anh theo đuổi em lâu như vậy, em suy xét thế nào rồi?”

 

Vưu Gia nhớ rõ khi đó tim mình đập rất nhanh, không phải tâm động, mà là bị dọa rồi, khắp đầu óc đều là hả???

 

Theo đuổi ai?

 

Suy xét cái gì?

Loading...