Tình Đầu - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-03-26 16:29:04
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“A Lan, trông giúp tôi một lát, tôi ra ngoài chút sẽ quay lại ngay. Có việc gì thì gọi cho tôi nhé, tôi ở ngay dưới lầu.” Vưu Gia nhờ người giúp đỡ công việc, sau đó đi thay đồ rồi vội vàng kéo anh xuống lầu.

 

Cô sợ bị người phát hiện.

 

Đây chính là bệnh viện đó, nếu để người nhìn thấy thì sẽ gây ra hỗn loạn, tội cô sẽ lớn lắm.

 

Nhưng anh lại không có tự giác gì cả, lười biếng để cô kéo đi, cũng không nhanh chân hơn, làm Vưu Gia tức giận huých tay anh: “Lục Quý Hành! Em tức giận đó.”

 

Anh nghiêng đầu liếc cô một cái, rốt cuộc cũng chịu đứng đắn hơn, anh vươn tay cọ cằm cô, thấp giọng nói: “À.”

 

Thật ra không có việc gì, fans của anh không nhiều tới mức đó, gần đây anh được chú ý nhiều hơn, dẫn đến thường xuyên tham gia chương trình tạp kỹ hơn, fans qua đường cũng tăng lên, có duyên người xem, nhưng ở trên đường, nhất là trong trường hợp này, tỷ lệ bị người nhận ra, còn bị vây xem là gần như bằng không. Dù sao đi trên đường mà đội mũ đeo khẩu trang sẽ rất kỳ quái, nhưng ở bệnh viện ai cũng đeo khẩu trang, sẽ không có nhiều người chú ý đến anh, ai có thể ngờ anh lại đi đến đây, còn bị một nữ bác sĩ nắm tay kéo đi.

 

Tính cách của Vưu Gia đúng là vạn năm cũng không đổi được, cẩn thận, nhát gan đến đáng thương. Nhớ trước đây chính là cô bé ngoan ngoãn, chép bài tập cũng khẩn trương không thôi.

 

Anh rất lo lắng sau này nếu một ngày nào đó anh sơ xuất, làm cho truyền thông biết đến cô, cô có bị dọa tới mức không dám ra ngoài hay không.

 

Anh Mạch đậu xe ở bãi đỗ xe ngoài trời, là vị trí ở trong cùng, anh ấy đứng tựa lưng vào xe hút thuốc, nhìn thấy Vưu Gia là lập tức tặc lưỡi: “Cuối cùng anh cũng biết cái gì gọi là hồng nhan họa thủy. Ngồi máy bay suốt hai tiếng chỉ vì muốn về nhìn em một cái. Có mệt không?”

 

Buổi sáng có hoạt động trong nội thành, buổi chiều phải ra ngoài quay phim, bên này không gần sân bay, đến bên kia nói thế nào cũng phải mất hơn một giờ, nếu chậm trễ chút thời gian thì sẽ rất gấp.

 

Vưu Gia thè lưỡi với anh ấy: “Vậy sao anh không ngăn cản anh ấy?”

 

“Cái này càng đừng nói! Liên quan đến em, cậu ấy sẽ không nghe ai khuyên đâu.” Anh Mạch mở cửa xe ra, sau đó gõ đồng hồ: “Mười lăm phút thôi đó! Nếu không thật sự không còn kịp rồi.”

 

Vưu Gia vâng một tiếng rồi xoay người chui vào xe.

 

Lục Quý Hành theo kịp, anh dùng chân kéo cửa xe, chợt cong lưng đặt cô xuống ghế, đồng thời cúi đầu hôn cô.

 

Trạng thái lười nhác kia tan biến đâu mất, cả người trở nên tràn đầy cảm giác xâm lược, hai tay anh chống bên người cô, chăm chú hôn cô.

 

Vưu Gia ngẩng đầu phối hợp với anh, mời đấu là từ từ nhắm hai mắt, sau lại mở mắt nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, anh nhẹ nhàng rũ mắt, sau đó vươn một tay ra ôm cô kéo vào lòng mình.

 

Vưu Gia không còn đủ tinh lực đi nhìn anh.

 

Đôi mắt dần nhắm lại, cảm nhận không khí dần bị ép hết khỏi lồ ng ngực, đầu lưỡi bị anh ngậm chặt, tê dại khắp người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-7.html.]

 

Lúc anh thả cô ra, Vưu Gia cảm thấy n.g.ự.c mình hơi đau, cô thở phì phò, dùng đầu gối chọc anh: “Sao anh ngang ngược thế!”

 

Lục Quý Hành một tay ôm cô, cúi người nhìn, ngón tay cái khẽ lau môi cô, nhỏ giọng cười: “Bức tường là anh ở đây, đời này em đừng hòng vượt tường. Cho nên, em sớm chặt đứt tâm tư này đi.”

 

Còn nhớ nữa…

 

Vưu Gia bật cười, cô quay đầu đi chỗ khác, hừ một tiếng: “Khẩn trương như vậy, anh có em gái bên ngoài à?”

 

Lục Quý Hành niết cằm cô: “Em nói thêm câu nữa xem?”

 

“Để anh ở ngoài thật không an toàn.” Vưu Gia sợ không dám làm bậy, d*c vọng muốn sống mạnh mẽ khiến cô muốn tìm đề tài khác. Nhớ tới mấy cô gái trong phòng mình suốt ngày mê muội la hét thì không khỏi nghĩ đến những cô gái anh gặp được ở giới giải trí: “Bây giờ ngay cả mấy em gái ở phòng em cũng gọi anh là chồng, ai nha, em cảm thấy đầu bị cắm đầy sừng rồi…”

 

Lục Quý Hành cúi đầu hôn lên cái miệng không ngừng lải nhải của cô, lúc ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh nhuốm đầy ý cười: “Cái này em cũng muốn ghen à? Bọn họ gọi anh cũng không nghe thấy, nhưng mà em gọi anh sẽ nghe. Gọi một tiếng cho anh nghe đi.”

 

Vưu Gia: “…”

 

*

 

Cuối cùng cô có gọi không?

 

Gọi.

 

Anh đắc ý lắm.

 

Cho nên mới nói, thật ra con người anh ngây thơ lại đen tối, mạnh mẽ lại ngang ngược.

 

 

Thời điểm Vưu Gia thật sự hiểu biết Lục Quý Hành là năm cô mười sáu tuổi.

 

Nhưng quen biết anh lại là chuyện từ khi còn nhỏ.

 

Anh lớn hơn cô ba tuổi, sống ở khu biệt thự trong cùng của khu nhà ở hỗn hợp.

 

Tiểu khu có hai người nổi tiếng, một người là Vưu Gia, một người là Lục Quý Hành.

Loading...