Tình Đầu - Chương 63

Cập nhật lúc: 2025-04-03 19:46:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuôn mặt nhăn nhó như mướp đắng của Văn Thanh thành công chọc cười Vưu Gia.

 

Lúc xuống xe, cô ghé vào cửa sổ nghiêm trang đe dọa anh ấy: “Lát nữa tôi sẽ nói với mẹ, sau đó đánh gãy chân chó của anh tôi, anh xem anh ấy ăn h.i.ế.p anh cả ngày, có phải rất hả giận không?”

 

Sắc mặt Văn Thanh càng tái nhợt hơn, đôi môi run rẩy như sắp khóc. Phảng phất hiệp hội thất nghiệp đang triệu hoán anh ấy, còn con đường thăng chức tăng lương thì đã chuyển màu xám trắng.

 

“Anh yên tâm đi, tôi sẽ thêm mắm thêm muôi, bảo đảm hiệu quả tốt đẹp, chỉ hai ngày thôi là các anh có thể thấy tổng giám đốc Vưu lúc nào cũng làm màu của các anh phải chống gậy đi làm!” Vưu Gia gật đầu, thề son sắt bảo đảm: “Không cần cảm ơn, vì dân trừ hại là trách nhiệm cũng như nghĩa vụ của tất cả mọi người.”

 

Khi Vưu Gia đứng dậy muốn đi, Văn Thanh bỗng nhiên thò người ra túm tay cô kéo lại, môi mấp máy không tiếng động, một lúc sau mới phun ra một câu hoàn chỉnh: “Cô Vưu, đừng, thật ra tổng giám đốc Vưu… Khá tốt.”

 

Anh ấy nói câu cuối cùng thậm chí đã mang theo chút cầu xin khẩn thiết.

 

Rõ ràng là bị dọa không nhẹ, đã bắt đầu nói mê sảng.

 

Sau đó lại bổ sung: “Hình như tổng giám đốc Vưu rất không muốn nhìn thấy cô Chu, lúc trước cô Chu liên tục hẹn gặp nhưng anh ấy đều từ chối. Sau đó nghe cô Chu nói mình mang thai mới quay về gặp cô ấy, hình như gặp gỡ không mấy vui vẻ, gần đây tâm trạng tổng giám đốc Vưu đặc biệt tệ.”

 

Ừm, đâu chỉ tệ, đã là thùng thuốc nổ ai động là nổ người đó.

 

Văn Thanh nghiêm túc nhớ lại, nhưng đúng là anh ấy biết không nhiều lắm, chỉ biết mơ hồ đôi chút, tuy rằng trong đầu tò mò suy đoán vô số phiên bản, nhưng rốt cuộc cũng chỉ thầm suy nghĩ mà thôi, tất cả đều để tiêu khiển. Nếu để anh ấy nói bằng lương tâm mình thì tuy rằng tổng giám đốc Vưu của bọn họ xấu tính, nhưng ở phương diện tình cảm cũng không có chuyện đùa bỡn người khác, càng chưa từng có chuyện cậy thế ép người.

 

Dáng vẻ nghiêm túc kia làm Vưu Gia bắt đầu áy náy vì bắt nạt người thật thà.

 

Cô thật sự hổ thẹn, tình huống tình ý chân thành thế này làm cô rất muốn đ.ấ.m bàn cười to, cuối cùng đành phải mím môi nói lời thấm thía dạy dỗ anh ấy: “Văn Thanh à, làm trợ lý ấy! Là không thể ngây thơ thế này được, học tổng giám đốc Vưu của anh đi.”

 

Người da mặt dày, nội tâm đen tối, làm việc theo phong cách bạo quân như Vưu Tĩnh Viễn mà lại dạy ra trợ lý hôn nhiên ngây thơ thiên sứ thế này, đúng là một chuyện quá đỗi thần kỳ.

 

Văn Thanh không bị Vưu Tĩnh Viễn mắng đến cuốn gói chạy lấy người, có thể thấy thỉnh thoảng Vưu Tĩnh Viễn vẫn có chút lương tâm.

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-63.html.]

Vưu Gia đương nhiên không nói chuyện này với ba Vưu và mẹ Vưu, tin đồn thật thật giả giả ở giới giải trí rất nhiều, cô thích nghe tin đồn của Vưu Tĩnh Viễn nhưng không có nghĩa nghe được là cô sẽ tin.

 

Trêu chọc Vưu Tĩnh Viễn là một thú vui, loại thú vui tàn ác này chỉ thuộc về phạm trù giải trí, giải trí sao? Không thể coi là thật được.

 

Văn Thanh cái hiểu cái không rời đi, trước khi đi còn ngoái đầu nhìn lại Vưu Gia, như là sợ cô sẽ mách lẻo với Vưu Tĩnh Viễn.

 

Khiến Vưu Gia dở khóc dở cười.

 

Vưu Gia lấy lí do dì giúp việc xin nghỉ, trong nhà quá quạnh quẽ để ăn vạ trong nhà hơn nửa tháng, tuy tướng mạo đồng chí ba Vưu có hơi nghiêm khắc, nhưng đối xử với con gái có thể nói là đặt trong tay sợ ngã, ngậm trong miệng sợ tan. Hằng ngày đưa đón cô đi làm, mỗi ngày thay đổi một thực đơn nấu ăn cho cô, xin tiền có tiền, thích gì có đó, con nói cái gì chính là cái gì, được được được, đúng đúng đúng, con gái tôi là tốt nhất, con gái tôi giỏi nhất…

 

Ngày nào mẹ Vưu cũng mắng đồng chí ba Vưu: “Ông nhìn xem ông chiều nó thành cái dạng gì rồi, gả cho người ta mà vẫn không khác gì trẻ con.”

 

Sau đó khi Vưu Gia chuẩn bị đi, mẹ Vưu tự mình chuẩn bị một túi nguyên liệu nấu ăn mới mẻ, hai con cá sống, ba thùng đồ ăn, một vò đồ chua tự làm, bảy tám cái hộp đồ ăn tràn đầy tình yêu của mẹ, một bình phấn dưỡng nhan nghe nói là bà ấy bỏ số tiền lớn mua được, còn cả sáu thẻ mua sắm, bảy con cua lớn…

 

Cốp sau của chiếc xe được cải tạo riêng để mở rộng sức chứa bị nhét tràn đầy, làm Vưu Gia hoảng hốt có cảm giác không phải mình về nhà mà là đang chuyển nhà.

 

Cô ngồi xổm ngoài cửa gara, nhìn ba Vưu còn chưa đã thèm mà muốn dọn thêm đồ xuống, cô vội vàng đứng dậy ôm lấy ông: “Ba ba ba, ba mẹ đừng khoa trương như vậy, không biết còn tưởng A Quý đối xử với con không tốt!”

 

Ba Vưu kiêu ngạo hừ nhẹ: “Nó đối xử tốt với con là nó đối xử tốt, ba mẹ đối xử tốt với con là ba mẹ đối xử tốt, không mâu thuẫn gì cả. Chờ ngày nào đó nó không tốt với con nữa, vẫn còn ba mẹ tốt với con gấp bội, đến lúc đó người bị thiệt chính là nó.”

 

Vưu Gia: “…”

 

Logic mạnh mẽ cỡ này như là nhiễu khẩu lệnh.

 

Mặt khác: “Ba, ba xem ba toàn nghĩ cái gì…”

 

Không thể mong chờ cô tốt chút sao.

 

 

Ba Vưu tự mình lái xe đưa cô đi, mẹ Vưu ngồi ở ghế phụ áp trận, về đến nhà lại tiếp tục bận rộn mang đồ vào cho cô, lúc này dì giúp việc đã ở nhà, dì mở cửa cười nói: “Trùng hợp mẹ A Quý cũng ở đây.”

Loading...