Khi đi qua bệnh viện, Vưu Gia thấy khu nằm viện cũng treo hai chiếc đèn lồ ng bát giác, có thêm không khí vui mừng. Nghe nói người nhà kia không làm loạn nữa, đây thật sự là một chuyện đáng để vui vẻ.
Nhưng thời tiết hôm nay không tốt, bầu trời đêm âm u không sao.
“Văn Thanh, dạo này anh tôi có về nhà không?”
Trước khi lên máy bay, Vưu Gia nói cho Vưu Tĩnh Viễn mình sẽ đến nơi vào buổi tối, anh ấy không yên tâm về cô cho nên đã nói Văn Thanh đến đón cô.
Văn Thanh là một trợ lý rất tốt, ít nói, tính cách chín chắn chu đáo, làm việc tinh tế kiên nhẫn, năng lực tốt.
Chỉ có một điều không tốt chính là miệng quá nghiêm, lần nào Vưu Gia muốn moi tin tức từ anh ấy là lại phải quanh co lòng vòng nói bóng nói gió nửa ngày.
Đúng là đứa trẻ thành thật.
“Không về, dạo này tổng giám đốc Vưu khá bận.”
Vưu Gia vui vẻ: “Bận? Anh ấy là nhà tư bản hút m.á.u người, niềm vui lớn nhất chính là sai bảo cấp dưới làm việc, bản thân thảnh thơi ngồi uống trà, anh ấy bận cái gì được?”
Tuy rằng Văn Thanh rất tán đồng lời nói của Vưu Gia, nhưng vẫn có đạo đức nghề nghiệp mà biện hộ cho ông chủ của mình: “Công ty mới lập mấy dự án, có cả một ít hợp đồng chưa hoàn thành, đang lúc quan trọng đoàn luật sư của công ty lại bị người khác cạy mất, gần đây tổng giám đốc Vưu cũng sứt đầu mẻ trán. Hơn nữa chính anh ấy cũng có việc riêng muốn xử lý, cho nên…”
“Việc riêng? Việc riêng gì?” Vưu Tĩnh Viễn độc toàn thân, công việc là vợ cả, dự án là vợ nhỏ, ngày nào anh ấy cũng trái ôm phải ấp, làm sao có thời gian làm việc riêng. Vưu Gia tỏ vẻ hoài nghi, nhưng vài giây sau, cô bỗng nhiên nhanh trí hỏi một câu: “Chu Thiến kia á?”
Lấy sự hiểu biết của cô đối với Vưu Tĩnh Viễn, một người già đầu còn xấu tính, ngang ngược lại tàn bạo như anh, nếu anh không làm chuyện trái lương tâm thì khi bị người ta làm rách cánh tay, anh không băm người cho chó ăn thì thật sự có lỗi với anh xưng lạnh lùng vô tình mà giang hồ dành cho anh.
Văn Thanh do dự nói: “Cái này… Tôi không thể nói.”
Đúng, Văn Thanh còn có một đặc điểm đó chính là không biết nói dối, bởi vì quá không biết ứng xử tùy tình huống nên rất nhiều lần suýt chút nữa là bị Vưu Tĩnh Viễn cho cuốn gói, nhưng xem ở việc anh ấy đáng tin cậy cũng như kín miệng cho nên đành miễn cưỡng giữ lại.
Không thể nói… Hừm, Vưu Gia hiểu.
“Văn Thanh, anh nói rốt cuộc Chu Thiến và anh tôi có quan hệ gì?” Vưu Gia gõ điện thoại, nội tâm cồn cào muốn biết.
Văn Thanh vẫn lắc đầu không dám nói.
Vưu Gia gõ lưng ghế điều khiển: “Vậy Chu Thiến kia thật sự bị anh tôi cấm lên sóng? Anh ấy cầm thú như vậy á?” Cô không gặp được Chu Thiến ở đoàn làm phim, làm nữ phụ số 2, suất diễn của cô ấy khá nhiều, theo chất lượng của kịch bản cũng như đoàn làm phim thì dù bộ phim này không nổi đình nổi đám cũng có thể gây ra tiếng vang nhất định, nếu Chu Thiến không bị cấm lên sóng thì là cô ấy tự mình bỏ diễn? Vậy chẳng phải cô ấy chính là đồ ngốc à!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-62.html.]
Cái này Văn Thanh vội vàng lắc đầu: “Không phải, là cô Chu tự yêu cầu ẩn lui.”
“Có liên quan đến anh tôi?”
Văn Thanh im lặng.
À, vậy chính là có liên quan.
“Anh tôi làm chuyện có lỗi lớn với người ta?”
Văn Thanh vẫn luôn im lặng.
À, vậy chính là đã làm chuyện cầm thú cũng không bằng.
“Có người nói gần đây Chu Thiến đang ở bệnh viện, chẳng lẽ cô ấy bị bệnh nan y? Cho nên mới đi tìm anh tôi? Nhưng anh tôi cầm thú, mặc quần xong là không nhận người, cho nên con gái nhà người ta đá anh ấy?” Vưu Gia bắt đầu mặc sức tưởng tượng.
Văn Thanh cũng cảm thấy buồn cười, lắc đầu nói: “Nào có nhiều bệnh nan y như vậy.”
“Vậy rốt cuộc cô ấy bị làm sao? Chẳng lẽ là ở cữ?”
“Ha…”
Văn Thanh chần chờ như vậy khiến Vưu Gia đột nhiên lại nhanh trí lần nữa, cô nhướng mày hỏi: “Có… Thai?”
Văn Thanh im lặng.
À, đó chính là có thai.
Mẹ ơi, quá… Quá k1ch thích.
Không ngờ Vưu Tĩnh Viễn lại là Vưu Tĩnh Viễn thế này.
Vưu Gia vỗ lưng ghế Văn Thanh lần nữa: “Cảm ơn Văn Thanh nói cho tôi ~”
Văn Thanh trắng mặt.
… Không phải tôi, tôi không làm, cô đừng nói bừa.