Anh cảm thấy, cuộc đời này mình chưa làm được mấy chuyện đứng đắn, chỉ riêng Vưu Gia là anh kiếm lời.
…
Rất nhiều chi tiết đều lưu giữ trong đầu, mỗi khi nhớ tới lại khiến trái tim mềm mại hơn, như là ngâm mình trong mây, cũng giống được ánh mắt trời mua xuân ôm ấp.
Vưu Tĩnh Viễn đã đi từ hôm trước, anh ấy đến gặp anh, dặn dò anh phải chú ý, Vưu Gia rất chậm tiêu, muốn phá vỡ vòng an toàn của cô cần phải có kiên nhẫn, sau khi công khai, khả năng cô phải mất một thời gian rất dài mới dần quen.
Anh gật đầu, nói mình biết.
Trước khi đi, Vưu Tĩnh Viễn còn nói thêm một câu: “Còn nữa, đừng chiều nó quá, gần đây nó bắt đầu hơi đắc ý vênh váo rồi.”
Nào chỉ đắc ý vênh váo, thậm chí có cả vô pháp vô thiên.
Lục Quý Hành hơi khựng lại, anh cười đáp: “Cũng chỉ ở trước mặt tôi, cô ấy ở trước mặt tôi mà còn phải kiêng dè vậy mới khiến tôi nên nghĩ lại.”
Vẻ mặt kia có vài phần đắc ý, khiến Vưu Tĩnh Viễn nhìn thấy chỉ muốn mắng một câu “Đm? Bị bệnh ạ!”
Hệ liệt một kẻ có bệnh, một kẻ có thuốc.
Trời sinh một đôi.
Thật tốt.
Đỡ đi tai họa người khác.
Vưu Tĩnh Viễn rời đi, khi đi mang theo nỗi niềm nghi ngờ nhân sinh cùng định nghĩa mới về giá trị quan đới với thế giới này.
…
Hiện tại Lục Quý Hành cũng đang tâm sự nặng nề.
Anh suy nghĩ rất nhiều, thật ra anh cũng áy náy bởi thời gian anh ở bên cô quá ít.
Vưu Gia rất thích anh, cái loại thích mà tràn đầy ra ngoài, cô không biết biểu đạt như thế nào mới nói liên mồm, luôn mãi chọc anh, anh cảm nhận được, cho nên chưa bao giờ cảm thấy phiền.
Mới đầu Vưu Tĩnh Viễn còn sợ anh không quan tâm Vưu Gia, đã giơ nắm tay dọa anh không được bắt nạt Vưu Gia, anh ấy nói: “Tuy rằng tôi cũng cảm thấy em gái mình ngốc nghếch, nhưng nói thế nào cũng là cậu chủ động trêu chọc, cậu mà không tốt với nó thì tôi cho cậu biết tay.”
Nhưng sau đó câu mà Vưu Tĩnh Viễn nói nhiều nhất chính là: “Cậu đừng có chiều nó quá!”
Có đôi khi anh ấy còn dạy bảo Vưu Gia, việc gì cũng phải một vừa hai phải, đừng có được voi đòi tiên.
Nhưng thật ra Vưu Tĩnh Viễn làm sao có thể hiểu được, đối với những chuyện này, anh chỉ cảm thấy thích thú.
–
Dù thời gian trôi qua chậm như thế nào, cuối cùng vẫn đến lúc phải rời khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-60.html.]
Vưu Gia kéo valy đi đến cửa kiểm tra, lúc phất tay nói tạm biệt với Lục Quý Hành, cô đau lòng đến mức muốn khóc.
Nói nhẹ một tiếng: “A Quý, em đi đây!”
Lục Quý Hành giơ tay, ngón cái cọ qua mặt cô, bốn ngón tay cố định sau cổ cô, anh cúi đầu đụng trán vào trán cô, tiếng nói nặng nề: “Về nhà phải gọi điện cho anh, đừng nói chuyện với người lạ, trên đường nhớ chú ý an toàn, nhớ kỹ chưa?”
“Ha.” Vưu Gia đột nhiên muốn cười.
“Ha cái đầu em, rốt cuộc có nhớ kỹ không?”
Cuối cùng Vưu Gia cũng cười ra tiếng, cô kéo khẩu trang của anh xuống, nhón chân hôn lên khóe môi anh, sau đó nhanh chóng kéo khẩu trang lại, trong lòng có cảm giác sung sướng như vừa nhúng chàm con trai nhà lành trước chốn đông người, tâm trạng tốt lên đôi chút, cô kéo valy bước nhanh vào cửa.
“Nhát cáy, sau này có con gái nhất định em sẽ bị con gái chê cười.”
Lúc đi qua cửa kiểm tra, cô quay đầu lại, thấy Lục Quý Hành còn đứng ở đó, anh hơi nâng cằm với cô, nắm tay vỗ nhẹn lên ngực.
Vưu Gia không nhìn được mặt mày hớn hở.
…
Đêm hôm đó, Lục Quý Hành đã đăng một bài viết vô cùng màu mè đồng thời không giống phong cách của anh.
Anh viết: Tôi muốn ôm cả thế giới mang đến đặt dưới chân cô ấy, tôi muốn đứng trên đỉnh núi nói với cả chúng sinh rằng cô ấy là của tôi, tôi yêu cô ấy, yêu đến mức khó nói thành lời, yêu đến điên cuồng. Cô ấy chỉ cần mỉm cười, trái tim tôi lập tức hóa thành một hồ nước xuân. Nếu là cô ấy, khắp cõi hồng trần này, vạn dặm non sông này đều hủy diệt thì có làm sao?
Một lời thoại trong phim.
Nhưng anh cảm thấy rất phù hợp với tâm trạng của mình bây giờ.
Đương nhiên fans cảm thấy rất ê răng, cũng rất vui mừng.
“Ai da, em sẽ làm bộ đây chỉ đơn thuần là chia sẻ một lời thoại trong phim.”
“Ai da, nhìn mà xem, hồ nước xuân của anh tôi nhộn nhạo cả rồi.”
“Ai da, công khai chính là không giống trước.”
“Ai da, anh tôi lại là người thế này.”
“Phá hư đội hình, tôi sắp không quen biết cái ai da này rồi, ai da, nhìn xem đây là fans ưu tú cỡ nào.”
“Ai da.”
“Ai da, tổ chức thành nhóm đi trộm chị dâu A Quý, có ai muốn hẹn không?”
“Ai da, lầu trên sao lại ưu tú như vậy, tính tôi nữa nhé.”
“Ai da, tôi cũng phải đi trộm chị dâu A Quý.”
“Ai da, sao các cô lại ma quỷ như vậy…”