Khi đó Vưu Gia thường xuyên mở đi mở lại bài hát của anh, cô nghĩ nhất định sẽ có một ngày, khi có người nhắc tới ca khúc phổ biến sẽ nhớ đến tên của anh. Sẽ có rất nhiều người quen biết anh, anh sẽ tỏa sáng vạn trượng.
Ngày này—
Cuối cùng cũng đến rồi.
…
Vưu Gia bừng tình vì tiếng chuông đồng hồ báo thức, cô ôm chăn ngồi trên giường, bên ngoài mưa to hơn buổi trưa, dự báo thời tiết nói mưa vẫn tiếp tục trong ba giờ nữa.
Cô gửi tin nhắn cho Lục Quý Hành: A Quý, nếu anh có chó ở ngoài, em sẽ hồng hạnh xuất tường, cắm lên đầu anh một đống sừng, hừ! ╯^╰
Cô mặc áo blouse đi ra ngoài, chủ nhiệm Liêu đang nói chuyện với hộ sĩ và y tá trưởng, ông quay đầu lại nói với cô: “Lát nữa chú đến phòng khám ngoại trú, cháu ở bên này, có gì thì gọi điện thoại cho chú.”
Vưu Gia gật đầu: “Vâng ạ.”
Buổi chiều nhàn hơn buổi sáng, chị Chu ở phòng phẫu thuật, trong lúc đó có gọi bác sĩ khoa thần kinh và tim mạch để hội chẩn. Bác sĩ bên này đi hơn nửa, chỉ còn lại Vưu Gia và mấy thực tập sinh.
Cô hơi khẩn trương, bệnh nhân giường 12 la hét nói đau mông, gọi cô đến nhìn vài lần, cô cũng đến kiểm tra, nhưng thật sự không tìm ra chứng bệnh khả nghi gì. Hơn nữa mỗi lần cô hỏi vì sao bà bị đau, mỗi lần bà lại trả lời một vị trí đau khác nhau. Bệnh nhân giường 12 không phải bệnh nhân của chủ nhiệm Liêu, cô cũng không biết rõ tình huống, chỉ có thể trở lại xem bệnh án.
Nữ, 77 tuổi, góa chồng, một con gái một con trai. Làm phẫu thuật bắc cầu mạch vành(1) được ba tuần.
(1) Bắc cầu động mạch vành là phương pháp phẫu thuật dùng để điều trị các trường hợp hẹp động mạch vành nặng một cách triệt để và hiệu quả nhất hiện nay, giúp tạo ra đường đi mới để m.á.u đi vòng qua vị trí động mạch bị tắc. Phương pháp này giúp cải thiện lượng m.á.u cung cấp cho hoạt động của cơ tim và chấm dứt các triệu chứng đau ngực, những cơn đau thắt ngực.
Các chỉ tiêu sức khỏe đều bình thường, theo lý thuyết phải nên xuất viện rồi, có lẽ bác sĩ chịu trách nhiệm cho rằng cần ở lại theo dõi thêm mấy ngày nên mới ở tới giờ.
Lần thứ ba đi kiểm tra, dì ở giường bên cạnh đến bên lặng lẽ nói: “Ai nha, cô bé không cần để ý bà ấy! Con trai con gái không đến thăm nên bà ấy cô đơn thôi, bà ấy không đau đâu, đau kiểu gì được! Vừa rồi xuống giường còn rất nhanh nhẹn đấy!”
Vưu Gia không dám tự quyết định, cô bèn gọi điện thoại cho bác sĩ của bà ta để xin ý kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-6.html.]
Lúc đó vẫn đang hội chẩn, xung quanh ồn ào, đối phương thấp giọng nói: “Không sao, cô không cần lo lắng, lúc trước tôi đã nói chuyện với con gái bà ấy rồi, để con gái mang giấy chứng minh tinh thần đến đây, tôi nghi bà ấy mắc bệnh Alzheimer giai đoạn đầu, nhưng người nhà không quan tâm bà ấy, không ai mang giấy đến cả, hôm trước thông báo xuất viện cũng không đồng ý. Cô không cần nói gì với bà ấy cả, bà ấy không nghe đâu, bà ấy nói gì cô cứ làm theo là được, tôi xong việc sẽ về ngay.”
Vưu Gia ‘vâng’ một tiếng, thở phào nói: “Vâng anh làm việc tiếp đi ạ.”
Cuối cùng cô cũng có một hơi để thở, lấy di động ra xem, Lục Quý Hành chưa trả lời tin nhắn của cô.
Có thể anh đang bận.
Gần đây anh bận lắm.
Trước kia Vưu Gia cảm thấy mình đã đủ bận, ngày nào cũng chạy xoay quanh, như đang thi chạy với thời gian. Có đôi khi đến giờ tan làm rồi cũng có người bệnh bị đưa đến, thế là lại không thể không tăng ca.
Bây giờ anh còn bận hơn cô, thỉnh thoảng còn không có thời gian ngủ, chỉ có thể chợp mắt chốc lát trên xe hoặc trên máy bay. Ngẫu nhiên gọi điện thoại cho cô cũng là lựa khe hở thời gian, nói hai câu đã tắt.
Hizz…
Vưu Gia thở dài.
Cô ghé vào bàn đọc bệnh án, nói chuyện phiếm với y tá trực.
Lúc này khó được nhàn rỗi, thời gian như bị trộm đi.
Khoảng mười phút, có người đến gõ lên tập tài liệu của cô, cô liếc nhìn thấy người này mặc một thân màu đen, nghĩ người bệnh tìm, vội đứng thẳng người, nhét tay vào túi áo, xoay người hỏi: “Xin chào…”
Ngẩng đầu lên, cô lập tức c.h.ế.t lặng, cổ họng như bị bóp nghẹt, không phát ra được một tiếng nào.
Người trước mặt mặc một bộ đồ màu đen thoải mái, vành mũ kéo thấp, đeo khẩu trang màu đen, đôi mắt anh ẩn dưới bóng của vành mũ, mang theo ý cười nhè nhẹ, anh cúi người, nói nhỏ với cô: “Nghe nói vợ anh muốn hồng hạnh xuất tường, anh đến xem xem có phải cánh cô ấy cứng rồi không. Gần đây khá lắm, hả?”
Vưu Gia lập tức vừa muốn khóc vừa muốn cười, cô kéo anh đi đến góc cầu thang, thấp giọng hỏi: “Sao anh lại đến đây? Còn đi nghênh ngang như thế nữa? Có sao không anh?”
Anh gạt tóc cô ra, thấp giọng nói: “Nhớ em nên đến xem. Không sao cả.”