Tình Đầu - Chương 57

Cập nhật lúc: 2025-04-02 21:21:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ma âm rót vào tai. Anh tức giận liếc nhìn cô: “Làm sao?”

 

“Không sao cả, gọi anh một tiếng thôi.”

 

Nhất định là đời trước anh đã phạm tội ác gì rồi.

 

 

Một vài địa điểm ngắm cảnh bên trong là khu thu phí riêng, Vưu Gia ngoan ngoãn đi mua vé, không dám thả anh đi ra ngoài rêu rao.

 

Bạn có thể tưởng tượng một minh tinh xen lẫn trong nhóm người thường rồi trở thành du khách bình thường không? Vưu Gia cũng không thể tưởng tượng, trước khi đến nơi còn muốn đánh bài chuồn, nói hay là bỏ đi! Chẳng may bị nhận ra, cảm giác rất kỳ quái.

 

Anh Mạch nói: “Gánh nặng thần tượng có cần nặng tới vậy không? Đàn ông kết hôn bị nhận ra thì cứ nhận, cũng không phải làm việc gì không thể cho mọi người biết, ai còn không có thú vui giải trí, đưa vợ ra ngoài chơi không phải rất bình thường à?”

 

Vưu Gia cảm thấy rất có lý.

 

Đương nhiên, đến buổi tối cô bắt đầu hối hận.

 

Chạng vạng, bọn họ đi đến đường biên khu thắng cảnh, cùng đội lạc đà đi “Hải Thị Thận Lâu” trong trung tâm sa mạc, Hải Thị Thận Lâu là một khu khách sạn, xem như là trung tâm du dịch, được xây dựng với kiến trúc cổ, đây cũng là nơi ở của đoàn phim, nhưng khác chính là máy bay trực thăng đi thẳng đến đây từ buổi sáng, đoàn phim muốn để Vưu Gia và Lục Quý Hành có không gian riêng cho nên mới để họ đi theo con đường của khách du lịch bình thường.

 

Đoàn phim thuê trọn Hải Thị Thận Lâu, có thêm nguồn vốn khiến họ trở nên kiên cường hơn không ít, trực tiếp thương lượng với khách sạn để họ dừng cho thuê phòng, khu vực này tạm thời phong bế, ngoài trả phí dụng tương ứng, sau này phim khởi chiếu, đoàn phim sẽ quảng bá cho khách sạn.

 

Đây là một hồi mua bán có lợi cho cả hai bên.

 

Đoàn phim cần nơi ở riêng tư, khách sạn cũng cần quảng bá, đề không cá hại, nhưng nói thế nào đây cũng là một điểm đặc sắc của khu du lịch, ngừng kinh doanh đột ngột cũng không dễ làm.

 

Khách sạn không có khả năng lập tức tạm ngừng kinh doanh, cho nên mấy ngày nay vẫn sẽ có du khách đi đến.

 

Có khá nhiều người đi cùng Vưu Gia và Lục Quý Hành đến đây.

 

Bọn họ đều đi theo đội lạc đà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-57.html.]

 

Lạc đà bây giờ là lạc đà nhà nuôi, có thương gia tập trung những hộ phân lẻ lại, sau đó ký hợp đồng với khu du lịch, về việc chia tiền, bên thương gia bốn, khu du lịch sáu, người cung cấp lạc đà thì lấy tiền chỗ thương gia, nhận theo số lượng lạc đà.

 

Đây đều là nghe được khi trò chuyện với đội lạc đà.

 

Lạc đà đi rất chậm, thời điểm chạng vang, bầu trời chưa hoàn toàn ám xuống, chân trời khoác lên màu đỏ diễm lệ, màn đêm dần kéo đến, nhiệt độ cũng thấp đi rõ ràng.

 

Có lẽ là kiến thức của Vưu Gia đều bị chó ăn, cô đã quên khí hậu sa mạc đặc thù, hấp thụ nhiệt nhanh, mà tán nhiệt cũng nhanh, bây giờ khả năng cô phải chôn mình trong cát thì mới có thể ấm áp được đôi chút, cô ngồi trên lưng lạc đà, chỉ cảm thấy lạnh lẽo từ bốn phương tám hướng đổ về đây, tránh cũng không thể tránh.

 

Khi cô quay đầu nhìn Lục Quý Hành, cảm xúc trong hai mắt cực kỳ phức tạp, Lục Quý Hành chỉ có thể chấp nhận cởi áo khoác ra ném cho cô.

 

“Em không…”

 

Lục Quý Hành lườm cô một cái: “Câm miệng, mặc vào.”

 

Cuối cùng Vưu Gia cũng cảm thấy mình ương bướng quá mức, đành cúi đầu tỏ vẻ em sai rồi, còn trộm liếc nhìn anh, mỉm cười lấy lòng, ý đồ làm anh hạ hỏa.

 

Lạc đà đi rất ổn định, bước đi không nhanh không chậm, cơ bắp cử động theo từng bước chân. Vưu Gia ghé vào trên người nó, cảm nhận được một loại… Cảm giác an toàn khó lòng giải thích!

 

Lục lạc vang lên đinh đang, người dẫn đầu liên tục cảnh cáo du khách không được hét, không được chụp đánh lạc đà, càng không cần làm ra hành động quá mức để tránh cho lạc đà bị kích động…

 

Lãng mạn?

 

Không tồn tại.

 

Vưu Gia vừa hút nước mũi, vừa nhìn khuôn mặt âm u kèm biểu cảm muốn đánh cô của Lục Quý Hành, chỉ cảm thấy lãng mạn chính là mây bay ở chân trời, chỉ có thể nhìn chứ không thể sờ.

 

Chẳng mấy chốc đến đến đích, người dẫn đội hô “Nằm”, từng con lạc đà vững vàng nằm xuống, du khách leo xuống khỏi lưng lạc đà, có người rời đi, cũng có người ở lại đây chụp ảnh.

 

Ánh đèn nơi xa sặc sỡ lập lòe, chiếu rọi bầu trời đêm khiến nó càng thêm mỹ lệ.

 

Lục Quý Hành ra ngoài chỉ mặc một cái áo thun và một cái áo khoác, bây giờ đưa áo khoác cho cô, anh chỉ còn áo thun, dưới trời đêm lạnh lẽo này, nhìn anh có vẻ đặc biệt… Mát mẻ.

Loading...