Tình Đầu - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-26 16:28:29
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vưu Gia ngẩng đầu, hai cô gái lập tức ngậm miệng, xấu hổ liếc nhìn cô một cái rồi cười chắp tay: “Xin lỗi chị Gia Gia, kích động quá, kích động quá ấy mà.”

 

Vưu Gia bật cười, khẽ lắc đầu, chẳng qua nghe bọn họ gọi ‘chồng’ làm cô cảm thấy mình như bị cắm sừng.

 

Hizz.

 

Giống như đỉnh đầu mọc thêm mấy cái sừng vậy.

 

Vưu Gia thu dọn hộp cơm rồi đi vào phòng trực nghỉ trưa, so với chị Chu thì cô hạnh phúc hơn không ít, bởi vì ít nhất cô vẫn có thời gian ngủ trưa. Tuy rằng thời không nhiều nhưng ngủ được bao nhiêu tốt bấy nhiêu! Tối hôm qua thức đêm, sáng nay tỉnh dậy tinh thần rõ ràng không tỉnh táo lắm.

 

Hôm nay là một ngày làm việc dài, buổi sáng đi làm từ tám giờ, làm đến sáu giờ tối, buổi trưa được nghỉ hai tiếng, lúc này còn khoảng một tiếng nữa, cũng coi như rất hạnh phúc.

 

Lúc đi ngang qua phòng bên cạnh, hộ sĩ thay phiên đi ăn cơm, mấy hộ sĩ trẻ tuổi đang xem video, vẫn là đoạn phỏng vấn trực tiếp kia, không biết MC hỏi gì, chỉ biết nói một hơi dài, Lục Quý Hành suy nghĩ nửa ngày rồi nói: “Ừ.”

 

Mấy hộ sĩ cười như điên: “Ha ha ha, Đại Ma Vương của chúng ta không hổ là hoàng tử tẻ ngắt, chắc MC thấy mệt tâm lắm, công việc thật khó ha ha ha!”

 

“Cuộc sống không dễ dàng, cuộc sống không dễ dàng!”

 

 

Vưu Gia cũng không nhịn được nở nụ cười, gần đây mở Wechat hoặc Weibo ra đều thấy tin tức về Lục Quý Hành, ảnh chụp trong hoạt động, đoạn cắt trong chương trình tạp kỹ, video fans làm, các loại meme, đủ loại tin tức, đương nhiên không thể thiếu những lời tỏ tình điên cuồng của fans hâm mộ.

 

Nhìn nhiều, trái lại cô còn có ảo giác không quen biết…

 

Vưu Gia không ngừng bước, đi đến cuối dãy, cô đẩy cửa phòng trực ra, cởi áo trắng treo lên móc áo, vừa xoa cái cổ nhức mỏi vừa đi đến giường, nằm ngửa trên giường, một chân còn đạp lên thành giường, cô đá giày, dùng ngón chân kẹp chăn kéo lên người.

 

Khoảng ba năm phút trôi qua, cô dần chìm vào giấc ngủ.

 

Bận rộn suốt buổi sáng, kiểm tra phòng, hội thảo chuẩn đoán bệnh, tiếp đón bệnh nhân, viết bệnh lịch… Dường như hôm nay đặc biệt nhiều người bệnh, cô chạy qua lại phòng bệnh và văn phòng như con quay, hộ sĩ liên tục thúc giục chủ nhiệm Liêu kê đơn, chủ nhiệm Liêu bận quá ném hết sang cho cô, khiến cô cảm nhận được cảm giác sợ hãi khi bị công việc chi phối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-5.html.]

 

Mệt thảm, chỉ cần rảnh một chút là mí mặt như nặng ngàn cân.

 

Dường như cô mơ một giấc mơ, hoặc là cô nhớ tới Lục Quý Hành lúc nửa mơ nửa tỉnh.

 

Là khoảng thời gian khi cô học đại học.

 

Khi đó Lục Quý Hành vừa mới ký hợp đồng với công ty, nhưng bởi vì một ít nguyên nhân nên anh bị chèn ép, tài nguyên ít đến đáng thương, anh Mạch người đại diện là tay mới, hoàn toàn không có địa vị gì cả, mang theo anh nghiêng ngả lão đảo lắc lư dưới nước lũ tư bản.

 

Thật ra con đường này đi không dễ dàng, quan hệ lợi ích rắc rối phức tạp, nếu muốn có chỗ đứng thì cần có một sự kiện thiên thời địa lợi nhân hòa.

 

Có một đoạn thời gian rất dài anh không nhận được một hợp đồng nào cả, đôi khi công ty sắp xếp cho anh làm người đại diện cho một số nhãn hàng lung tung rối loạn, đều là anh Mạch liều mạng đẩy đi giúp anh. Có thể từ chối sẽ từ chối cả, thà ít chứ không ẩu. Cho nên anh càng ít xuất hiện trước công chúng hơn.

 

Tuyệt vọng nhất chính là ngay cả muốn vỗ m.ô.n.g chạy lấy người cũng không được, tiền vi phạm hợp đồng quá nhiều, anh không khiêng nổi.

 

Anh Mạch gấp đến mức miệng phồng rộp cả lên, vì tranh thủ chút tài nguyên cho anh mà không ngừng cố gắng, nhưng lần nào cũng là tuyệt vọng hơn thất vọng.

 

Công ty không quan tâm, cơ hội từng bước từng bước rời khỏi tay. Có thể làm gì được đây, mặc kệ thôi! Lạc quan một chút sẽ nghĩ như vậy. Nhưng thời kỳ hoàng kim để một nghệ sĩ có thể phát triển sẽ trôi qua rất nhanh!

 

Khi đó Vưu Gia thường xuyên đỏ mắt nói với anh Mạch: “Sao số anh ấy lại không tốt như vậy chứ!”

 

Khi đó anh Mạch thường xuyên nói đạo lý lớn an ủi cô, cái gì mà “Luyện mãi thành thép” rồi thì “Bùng nổ ở phút cuối”, còn có là vàng thì nhất định sẽ sáng lên!

 

Điều khiến Vưu Gia cảm kích nhất chính là dù thảm thế nào, anh Mạch cũng luôn tin tưởng vững chắc “cậu ấy nhất định sẽ nổi tiếng. cậu ấy trời sinh ăn chén cơm này.”

 

 

Lần đầu tiên anh phát hành đ ĩa đơn, gần như không có tuyên truyền gì cả, khi đó anh Mạch miễn cưỡng thuê được quảng cáo ở một trang web.

 

Cuối cùng kết quả vô cùng thảm thiết, lượng đ ĩa bán ra rất ít.

Loading...