Trời đã sáng.
Vưu Gia tiếp tục ngủ nướng, vì tối qua ngủ muộn cho nên bây giờ cô hoàn hoàn không muốn dậy.
Đại Bạch ngồi xổm bên đầu cô, có lẽ nó nghĩ cô treo rồi nên nó nôn nóng dùng đầu cọ mặt Vưu Gia.
Lông xù xù, hơi ngứa, Vưu Gia có thể cảm nhận được, nhưng cô vẫn không nhúc nhích. Bây giờ cái có thể đánh thức cô đại khái chỉ có muốn đi vệ sinh, ngoài cái này ra, không có gì có thể chống lại một linh hồn đã mệt đến tận cùng.
Đáng tiếc, cô cũng không muốn đi vệ sinh, huống hồ Lục Quý Hành đang tắm rửa, sáng sớm ngày ra, cô không có tâm tình đi khiêu chiến gì cả, ngủ không tốt sao?
Có đôi khi quá mệt mỏi lại khiến giấc ngủ không tốt, Vưu Gia mơ liên miên, mơ thấy Lục Quý Hành hôn eo cô, vừa ngứa vừa tê, lúc nửa mộng nửa tỉnh, cô phát hiện là Đại Bạch đang cọ đầu lên eo cô.
Bị Đại Bạch quấy rầy khiến cô hừ hừ vài tiếng, sau đó lười nhác vươn tay túm Đại Bạch ôm vào lòng.
Đáng tiếc động tác hơi thô lỗ, Đại Bạch không vui tru lên một tiếng, lấy móng vuốt cào cánh tay cô.
Không duỗi móng, chỉ lấy lót thịt đánh cô.
Vưu Gia nhéo mặt béo phì của nó, cười một cái: “Coi như mày có lương tâm.”
… Nói xong lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Lục Quý Hành tắm rửa thay quần áo đi ra, phát hiện Vưu Gia vẫn còn đang ngủ, anh lắc đầu tặc lưỡi.
Tuổi còn trẻ mà không chịu được lăn lộn, thể chất kém quá, không hổ người thiếu tế bào vận động bị trượt môn thể dục tới bốn lần khi học đại học.
Lục Quý Hành cầm quần áo của cô đến, ngồi xuống mép giường kéo cô lên, dỗ cô mặc quần áo: “Lát nữa sẽ có rất nhiều người, em không phải sợ, chỉ cần đi theo anh là được. Nhân viên công tác đi trước, chúng ta đi sau, đại khái là 10 giờ sáng. Đại Bạch đi ô tô, sẽ có nhân viên công tác mang nó, lát nữa có người tới đưa đi. Nghe lời, mặc quần áo vào nào.”
Vưu Gia mơ mơ màng màng “Dạ” một tiếng, hồi lâu mới tiêu hóa hết lời anh nói, cô lập tức trợn tròn mắt: “… Hôm nay?”
A, sét… Sét! Đánh! Giữa! Trời! Quang!
Vưu Gia lập tức tỉnh táo, không mệt nhọc, tinh thần phấn chấn bò dậy đi rửa mặt.
Quay trở lại thử từng bộ đồ một, trời vào thu, bắt đầu mưa từ ngày hôm trước đến nay vẫn chưa ngừng, thời tiết đột nhiên giảm vài độ, quần áo Vưu Gia mang đến đều mỏng, mặc vào sẽ có cảm giác trời trang phang thời tiết.
Hôm nay đặc biệt lạnh.
Vưu Gia không biết nên mặc gì, cô đau khổ nhìn anh, liệu fans có cảm thấy cô quá làm màu không! Có cảm thấy cô khó coi, cô lùn không!
Anh ném một cái áo khoác của mình qua, Vưu Gia nhìn một lát rồi quyết đoán lắc đầu.
“Em sợ fans của anh sẽ điên!” Cũng quá mờ ám, tuy là vợ chồng già nhưng đối với fans cô vẫn là khách không mời từ trên trời rơi xuống mà! Trai đẹp không nên nộp lên quốc gia, để cả nhân loại dùng chung sao? Độc chiếm nguy hiểm quá lớn. Cô không chỉ độc chiếm, còn không biết xấu hổ đi khoe khoang, rất quá đáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-47.html.]
Sự khiêu khích thầm lặng mà hung mãnh này, quá trí mạng…
Lục Quý Hành xoa đầu cô: “Em nghĩ nhiều quá đó.”
Anh gọi điện thoại nói anh Mạch mang quần áo đến.
–
Anh Mạch mở cửa, nhìn thấy Vưu Gia thì vui vẻ nói: “Anh nói với em gái Gia này, em coi như con dâu xấu gặp mẹ chồng, không cần gì khác, mặt đủ dày là được. Thật sự không được thì cứ nói em có Tiểu Tiểu Quý, fans mẹ sẽ bảo vệ em. Biết cái gì gọi là lợi dụng thiên tử để sai khiến chư hầu không?”
Vưu Gia: “…”
“Sau này em chính là tình địch công khai, không riêng gì fans, những cô gái xinh đẹp trong giới giải trí đều nhắm vào em, ví như đóng phim, gõ cửa lức nửa đêm là quá bình thường, em không thấy có nhiêu nam minh tinh đọc kịch bản trong khách sạn buổi tối à?”
Đêm tối gió lớn, thời khắc g.i.ế.c người phóng hỏa, còn không phải lúc để lau s.ú.n.g cướp cò à.
Vưu Gia: “…”
Lục Quý Hành nện một quyền vào n.g.ự.c anh: “Anh lại dọa cô ấy!”
Anh Mạch làm bộ nội thương lui về sau một bước, lắc đầu tấm tắc cảm thán: “Chỉ cho châu quân phóng hỏa! Ha, đàn ông.”
Hiện trường phân biệt đối xử điển hình.
Lục Quý Hành vặn lại: “Anh đủ rồi đó.”
…
Vưu Gia đi đi lại lại trong phòng không ngừng như trẻ mắc chứng tăng động.
Cô ôm điện thoại chơi game để phân tán lực chú ý, kết quả chơi rắn tham ăn cũng thua liên tục.
Khách sạn mang cơm sáng lên.
Nhân viên công tác đến ôm Đại Bạch đi.
Anh Mạch đi tới đi lui. cuối cùng tiết lộ cho cô một tin: “Anh trai em là người m.á.u lạnh vô tình có tiếng vậy mà vẫn có người gõ cửa nửa đêm hiến thân, cũng đủ giỏi.”
Tính hóng chuyện của Vưu Gia tro tàn lại cháy, hai mắt tỏa sáng hỏi anh ấy: “Là cô Chu Thiến kia ạ?”
Văn Thanh cũng từng nói, đêm đó Chu Thiến tìm Vưu Tĩnh Viễn, sau đó Vưu Tĩnh Viễn mới bị thương.
Đầu đề tin tức ngày hôm sau chính là —
#Chu Thiến hư hư thực thực bị cấm sóng#