Vưu Gia đi qua rướn người nhìn ra ngoài, bên ngoài không có gì cả, chỉ có bụi hoa trà nở rộ.
Lúc này chợt có tiếng mèo kêu, Vưu Gia quay đầu, nhìn thấy có một người đang ngồi trên ghế ở ven tường — đó là vị trí điểm mù thị giác, lúc vừa mới đi vào cô không nhìn thấy bên này. Đại Bạch ở trong lòng anh, nó nhẹ kêu meo meo như đắc ý thực hiện được trò đùa dai, đuôi lông xù vẫy tới vẫy lui.
Người ôm nó đứng lên, mặt mày nhiễm vài phần ý cười, anh đưa Đại Bạch béo mập cho cô: “Dây xích đâu? Không phải đã đưa cho em rồi à?”
Vưu Gia sờ ngực, tim vẫn đập kịch liệt, cô bị anh dọa giật mình, có trong giây lát, trái tim Vưu Gia như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Đại Bạch chủ động nhảy vào lòng cô, Vưu Gia duỗi tay đón được, sau đó nhấc chân dẫm anh: “Lục Quý Hành, anh đúng là ấu trĩ!”
Quỷ nhàm chán, quỷ ấu trĩ!
Lục Quý Hành linh hoạt tránh thoát Phật Sơn Vô Ảnh Cước của Vưu Gia, nhân tiện vòng đến phía sau ôm lấy eo cô, tay nhéo mặt cô: “Anh còn chưa nói em đâu! Bao nhiêu tuổi rồi mà không có chút ý thức đề phòng nào, hôm nay là anh ở đây, nếu là người xấu thì làm sao bây gì!”
Bất ngờ bị răn dạy thế mà Vưu Gia còn cảm thấy hơi áy náy, cô mím môi không tranh luận, Lục Quý Hành cười nhẹ, đứa ngốc này, quá dễ dọa.
Vưu Gia vừa thấy anh cười là biết ngay anh lại lừa mình, cô lập tức duỗi tay véo eo anh.
Lần này anh không trốn, chỉ xoa lỗ tai cô, nói: “Được rồi, đừng nghịch, anh nói chuyện này với em.”
“Dạ?”
“Ngày mai cả đoàn đi quay ngoại cảnh, xuất phát từ sân bay thành phố Ân, đến lúc đó sẽ có fans đi đưa máy bay, anh sẽ giới thiệu em cho bọn họ biết.” Anh đã nói anh Mạch chuẩn bị, tiết lộ tin tức cho fandom trước, để xem thái hộ của họ như nào.
Vưu Gia sợ tới mức suýt nữa là ném Đại Bạch ra ngoài, cô trợn mắt há mồm nhìn anh vài giây: “A?”
“Sớm hay muộn cũng phải làm quen, em không cần lộ mặt, cứ đi theo anh là được, ai hỏi gì em cũng không cần trả lời, để anh nói, được không?”
Vưu Gia như mắc hội chứng Parkinson, cô run bần bật một hồi, sau đó nuốt nước miếng nói: “Em… Hơi hơi… Sợ!”
Mẹ ơi, lớn tới từng này rồi cô cũng chưa làm chuyện gì trước đông người, hồi đại học tham gia tranh cửu chức chủ tịch, phía dưới chỉ có hai mươi mấy người mà cô đã căng thẳng như cái gì rồi.
Thế này không phải muốn mạng cô à?
Tưởng tượng đến trường hợp kia, Vưu Gia liền cảm thấy bắp chân bị chuột rút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-46.html.]
Lục Quý Hành hướng dẫn từng bước: “Anh ở tuổi này bị người chú ý chuyện tình cảm là rất bình thường, nếu anh chỉ yêu đương thì không công khai vì sợ phiền toái là không có gì đáng trách, nhưng anh đã kết hôn, luôn nói gần nói xa, nghiêm khắc mà nói đây là lừa gạt không có ý tốt, đối với fans, đối với anh, đây đều là hành vi không thỏa đáng. Em thấy sao?”
…
Dỗ đại hái mười phút, cuối cùng Vưu Gia cũng gật đầu.
Lục Quý Hành cười, anh vỗ đầu cô: “Được rồi, đi thôi!”
Anh thay quần áo rồi đi ra ngoài cùng Vưu Gia.
Có hai người đang đứng ngoài cửa, nhìn thấy Vưu Gia thì cười gật đầu với cô, vẻ mặt họ như đang nói “Tôi hiểu nhưng tôi vờ như không biết gì cả” sau đó quay sang Lục Quý Hành: “Thầy Lục, cảnh quay tiếp theo là đến phiên anh.”
Vưu Gia sờ lỗ tai, cô ôm Đại Bạch, chọc eo anh: “Vậy em đi nhé?”
“Ừ, hôm nay xong việc muộn, không cần chờ anh đâu.”
…
Vưu Gia là vua mèo chính tông, mèo thấy mèo yêu, Đại Bạch mới quen cô chưa đến một ngày đã dính lấy cô, cô đi chỗ nào Đại Bạch theo chỗ đó, một người một mèo đi khắp phim trường, phía sau là một đám người muốn ôm mèo, chỉ tiếc Đại Bạch chỉ thích mình Vưu Gia, không cho người khác chạm vào.
Cho nên Vưu Gia nhìn như đại ca, phía sau là một đám “đàn em”, nhân viên quay phim hậu trường muốn quay cô, Vưu Gia bế Đại Bạch lên che mặt mình: “Đừng… Đừng quay tôi mà!”
Mấy ngày sau, Vưu Gia đều đảm đương con sen, buổi tối tan làm Đại Bạch nhất quyết đòi theo cô, kêu gào khàn cả giọng, Vưu Gia mềm lòng, bèn hỏi thăm tối nó cần quay cảnh nào không, thấy không có liền ôm nó đi về cùng.
Đương nhiên, ngày hôm sau vẫn muốn ôm đến!
Lục Quý Hành thấy vậy thì vui vẻ cô cùng.
Tự như nước ấm nấu ếch, Vưu Gia chậm rãi bị hầm mà không hề hay biết.
Dẫn dần cũng thành thói quen.
Mấy ngày nay coi như trôi qua một cách bình thường, tuy rằng thỉnh thoảng mọi người có tò mò liếc nhìn cô, như mọi người đối xử với cô rất tốt.
Trong sự quan ái cùng che chở của mọi người, Vưu Gia dần không còn ngượng ngùng như trước, thậm chí quên luôn cả chuyện fans đưa máy bay.