Nhưng nếu vậy khả năng Vưu Gia sẽ phải chịu thiệt, cô là người đi làm ình thường, làm việc ở bệnh viện có vòng bạn bè của chính mình, tất cả mọi người đều biết cô kết hôn nhưng lại không ai biết chồng cô là ai, làm nghề gì, nói không chừng còn bị suy đoán không tốt.
Đương nhiên cái này không thể trách ai, rốt cuộc thân phận hai người khác nhau, có thể có nhiều mâu thuẫn, nghề nghiệp của anh khó tránh bị người chú ý, bất cứ chi tiết nhỏ nào cũng đều bị phóng đại, nếu công khai cũng sẽ có một đống phiền toái, công khai tới mức nào, có ảnh hưởng gì tới Vưu Gia đều cần suy xét rõ ràng. Chuyện đã kết hôn nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, tuy đối với người bình thường đây là chuyện bình thường, nhưng với anh mà nó, xử lý thế nào vẫn cần cẩn thận.
…
Lục Quý Hành đang buộc tay áo, nghe anh ấy hỏi vậy thì hơi dừng lại, anh rũ mi, nói: “Tôi đã suy nghĩ chuyện này rất lâu.” Thật ra ngay khi game show phát sóng anh đã suy nghĩ rồi, khi đó anh vừa mới được chú ý, một ít bạn nữ spam thổ lộ trên mạng rằng muốn sinh khỉ con cho anh gì đó…
Nổi tiếng là chuyện dễ làm người mê mang.
Có đôi khi cần phải tĩnh tâm để suy nghĩ lại chính mình.
“Trước đây luôn có khuynh hướng không công khai, cảm thấy Vưu Gia có thể không tiếp thu được, cô ấy rất đơn thuần, dễ xấu hổ, bị người chú ý quá mức sẽ mất tự nhiên, hơn nữa tôi rất sợ một số lời nói ác ý làm ảnh hưởng tới cô ấy.”
Dù chỉ công khai kết hôn cũng sẽ cố vô số truyền thông đi tìm hiểu đời tư của cô, sớm hay muộn cô cũng bị tìm ra, anh không có khả năng khống chế được tất cả mọi chuyện.
Một vài vấn đề có thể đoán trước, ví dụ như công kích tính cách của cô, công kích dáng vẻ của cô, không ai là hoàn mỹ, huống hồ nếu bản thân mang thành kiến… Vưu Gia là người ngoài giới, không trải qua áp lực dư luận, anh rất sợ cô không chịu được.
Còn liệu có xuất hiện vấn đề khác hay không, không ai nói chắc được.
“Có điều chuyện này không thể gạt mãi được.” Nói một lời nói dối cần dùng vô số lời nói dối khác để che giấu, công khai trái lại có thể tránh được rất nhiều phiền toái: “Là tôi luôn để tâm vào chuyện vụn vặt. Vưu Gia không yếu ớt như tôi nghĩ, cô ấy là vợ tôi, đối với cô ấy tôi mới là người quan trọng chứ không phải người khác. Nếu tôi cho cô ấy đủ cảm giác an toàn, cô ấy sẽ không sợ nữa.”
Có đôi khi nhìn Vưu Gia ngây ngốc, rõ ràng anh trêu cô cả ngày, nhưng sau đó cô sẽ tha thứ cho anh ngay, rồi lần sau lại bị lừa.
Thật ra một người học tập tốt, nhân phẩm tốt từ nhỏ nào có ngốc như vậy, chỉ là cô quá tin tưởng anh thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-45.html.]
Vu Tĩnh Viễn vừa đi ra khỏi phòng thay đồ thì thấy Văn Thanh đến đây tìm mình, anh ta ghé vào nói câu gì đó.
Vưu Tĩnh Viễn nhăn mày, phun ra hai chữ: “Không gặp!”
Bên này giống như kho hàng, khắp nơi đều là các loại thiết bị chất đống lên nhau, người của tổ trang phục sửa sang lại rương quần áo, thời tiết hôm nay khá nóng, ánh mắt trời xán lạn chói mắt, nhưng lấy trực giác và kinh nghiệm để xem thì chiều nay nhất định sẽ có mưa.
Tổ quay phim đang đợi cơn mưa buổi chiều, nếu thuận lợi có thể quay xong trong một lần là tốt nhất.
Gần đây việc quay phim rất gấp gáp, lúc trước nói muốn quay ngoại cảnh ở sa mạc nhưng bên đó thuộc phạm vi quân sự, phải nói chuyện rất lâu mới quyết định được dùng trong nửa tháng, có điều tiến độ quay bên này không quá lý tưởng, làm họ chỉ có thể gấp gáp làm việc, có đôi khi công việc mệt quá, vừa về phòng là ngã xuống giường ngủ luôn. Vốn dĩ thỉnh thoảng đạo diễn còn sẽ cho mọi người được thong thả một chút, cho diễn viên thời gian nghỉ ngơi chỉnh đốn, nhưng mấy ngày nay hoàn toàn không dám lơi lỏng.
Vưu Gia ôm Đại Bạch đến đây tìm Vưu Tĩnh Viễn, kết quả chưa đi bao lâu đã lạc đường, Đại Bạch kêu lên rồi chui vào sau thùng giấy, chui tới chui lui đến nỗi mất luôn tung tích.
Nghịch quá!
Vưu Gia kêu meo meo hai tiếng, lần theo tiếng động để tìm nó, cô nghe thấy trong phòng có tiếng mèo kêu, bèn gõ cửa hỏi: “Có ai trong phòng không?”
Bên trong không có động tĩnh.
Trên cửa viết “Phòng thay đồ”, cửa không khóa, có lẽ là phòng thay quần áo của diễn viên, Vưu Gia thầm nói trong lòng: “Xin lỗi, không phải tôi cố ý muốn đến, chẳng may Đại Bạch chơi làm hỏng đồ bên trong sẽ càng phiền toái hơn! Tôi vào bắt được Đại Bạch là ra ngay.”
Cô đẩy cửa ra!
Phòng nhỏ, đảo mắt nhìn quanh là nhìn không sót gì, bên trong lung tung rối loạn, quần áo đồ trang điểm chất đầy bàn và giá áo, cửa sổ mở rộng, ngoài cửa có dây đằng quấn quanh, Vưu Gia cúi người cẩn thận kêu: “Đại Bạch?”
Rõ ràng nghe thấy tiếng nó kêu ở đây mà! Sao mới chớp mắt đã không thấy tăm hơi, hay nó chạy ra ngoài cửa sổ rồi?