Vưu Tĩnh Viễn đau đến hút khí, anh đập vào gáy cô: “Gan to rồi à? Không lớn không nhỏ.”
Vưu Gia trợn mặt xem thường, sắp trợn lên cả bầu trời rồi.
“Đáng đời anh độc thân, tính cách xấu như vậy thì cô nào dám ở cùng anh!”
“A!” Vưu Tĩnh Viễn bị em gái chọc giận bật cười: “Quả nhiên gần mực thì đen, nhìn xem em đi theo Lục Quý Hành rồi học được cái gì, có phải công phu mồm mép ngày cành giỏi rồi không?”
Vưu Gia làm mặt quỷ với anh sau đó kéo anh đi lên phòng.
Văn Thanh đi mua ít đồ ăn rồi đi theo sau làm thủ tục.
…
Lúc đi vào nhìn thấy Lục Quý Hành đang cúi đầu xem điện thoại, Vưu Gia nhẹ nhàng thở qua: “A Quý, anh xong việc rồi à? Nhanh vậy sao? Em gặp được anh trai ở bên dưới, anh ấy thật là không biết nói lý! Gàn bướng hồ đồ! Vừa hư vừa cứng đầu! Đúng rồi, em mua bánh kem, anh có muốn ăn không ạ? Gần đây em đặc biệt dễ đói, làm em bắt đầu nghi ngờ có phải em có Tiểu Tiểu Quý rồi không.”
Lục Quý Hành ngẩng đầu, khóe miệng hơi hơi run rẩy, anh muốn nhắc nhở cô — vẫn chưa tắt phát sóng trực tiếp đâu!
Những nghĩ lại thì thấy không có gì quan trọng cả.
Thôi.
Trong đầu anh nhanh chóng tính toán tiếp theo nên xử lý thế nào.
Anh ngẩng đầu nhìn cô thật sâu, sau đó nhìn thoáng qua màn hình máy tính, nói: “Hôm nay đến đây thôi! Tôi có chút việc muốn xử lý.”
Một chuỗi “A a a a a a” thật dài trong khung bình luận còn chưa kịp oanh tạc thì phòng phát sóng trực tiếp đã bị Lục Quý Hành tắt đi không thương tiếc.
Vưu Gia vẫn duy trì tư thế cos pho tượng cầm bánh kem, khắp đầu óc đều là:???
Vưu Tĩnh Viễn đi sau vài bước, lúc vào cửa còn gây ra động tĩnh lớn, anh ghét bỏ nói: “Đứng chỗ này làm gì, nữ thần cầm đèn à?”
Vẻ mặt Vưu Gia như muốn khóc, cô cứng đờ quay dầu nhìn Vưu Tĩnh Viễn, sau đó quay đầu nhìn Lục Quý Hành, cố cứu vớt hỏi: “Em đứng xa thế này, chắc là… Không nghe được lời em nói đâu nhỉ?”
Lục Quý Hành không đành lòng đã kích cô, anh đi đến nhận đồ trong tay cô, ra dấu mời vào với Vưu Tĩnh Viễn, sau đó mới nói với cô: “Ừ, không nghe rõ.”
Đúng, là không nghe rõ, không phải không nghe thấy.
Microphone thu âm không quá tốt, nhưng chắc chắn nghe được có người nóic huyện.
Xem tư thế không gì không làm được của fans, chính là kiểu một giây là giải mã, có khi không đến ba phút đã có người nghe ra được.
Lục Quý Hành gõ tay cô: “ĐI lấy hộp thuốc đi.”
Dung lượng não của Vưu Gia nhỏ, rất dễ dàng bị phân tán lực chú ý, nghe Lục Quý Hành nhắc nhở liền nhớ tới cánh tay bị thương của Vưu Tĩnh Viễn vẫn chưa được xử lý nữa! Cô sốt ruột hoảng hốt đi tìm hộp thuốc, lúc trước Lục Quý Hành thường xuyên bị thương, Vưu Gia hình thành thói quen thường xuyên mang hộp thuốc bên mình, dù là ra ngoài cũng sẽ bỏ một túi thuốc vào valy.
Chẳng qua khách sạn này có sẵn thuốc, Vưu Gia đi tìm mang ra.
Lục Quý Hành và Vưu Tĩnh Viễn, hai người chính là “kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt”, ai cũng không để ý tới ai, cả hai cao quý ngồi đó, vẻ mặt đều là lạnh lùng vô cảm, không khí như trở nên gấp gáp như giương cung bạt kiếm.
Nếu không phải Vưu Gia biết tính tình của hai người thì có khi đã nghĩ hai người sắp đánh nhau rồi.
Cô ngồi xuống kéo tay Vưu Tĩnh Viễn khử trùng lại rồi băng bó cho anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-40.html.]
Bao như cái bánh chương, hình tượng tổng tài bá đạo lập tức giảm xuống ba phần.
Anh ghét bỏ “chậc” một tiếng: “Em không thất nghiệp đúng là nỗi bất hạnh của nhận dân!”
Vưu Gia rụt rè mỉm cười: “Cảm ơn khích lệ!”
Vưu Tĩnh Viễn không khách khí lại đập một cái lên gáy cô: “Nghiện rồi phải không?”
Lục Quý Hành kéo Vưu Gia ngồi đến bên mình, Vưu Gia thuận thế ôm lấy tay anh, cả người dựa vào anh như bạch tuộc, ánh mắt nhìn Vưu Tĩnh Viễn như lên án, Vưu Tĩnh Viễn khịt mũi cười lạnh, túm gối ném qua: “Nữ sinh hướng ngoại!”
Vưu Gia càng ôm chặt Lục Quý Hành hơn, cô rầm rì làm nũng: “Anh nhìn anh ấy đi!”
Lục Quý Hành bất đắc dĩ lắc đầu, anh gật đầu với Vưu Tĩnh Viễn: “Xin lỗi, Vưu Gia bị tôi chiều hư!”
Vưu Tĩnh Viễn: “…”
Lúc anh chiều Vưu Gia, không biết Lục Quý Hành đang ở xó xỉnh nào đâu!
Hai ông già gần ba mươi ấu trĩ liếc nhau một cái, ánh mắt rõ ràng mang theo mấy phần căm thù.
…
Văn Thanh thuê thêm một căn phòng ở ngay bên cạnh, tổng giám Vưu khoan thai bước rộng cao quý di giá rời đi.
Lúc này Vưu Gia mới vỗ ngực: “Em cảm thấy bi ai vì có người anh trai ấu trĩ như vậy!”
Lục Quý Hành ôm ngang cô về phòng ngủ: “Không sao cả, ít nhất em có thể cảm thấy may mắn vì có một người chồng tuyệt vời thế này!”
Vưu Gia bị điểm trúng huyệt cười, cô ôm cổ anh cười khanh khách không ngừng: “Sao da mặt anh có thể dày như vậy nha?”
“Giờ em mới biết à?”
Vưu Gia bị anh đẩy lên giường, anh đè một chân lên, cả người Vưu Gia lập tức mềm nhũn.
“Sớm… Lĩnh giáo từ sớm!”
Lục Quý Hành cười: “Em cởi hay là anh cởi giúp em?”
Vưu Gia lật người ngồi dậy, vẻ mặt hi sinh anh dũng: “Tự mình ra tay, cơm no áo ấm!”
“Rất tốt.”
Bởi vì gặp nhau ít, mỗi lần cái kia Vưu Gia đều có cảm giác trùng sinh, lần nào cũng cảm nhận được anh bi3n thái đến tận cùng, sau đó còn có thể phát hiện có chỗ anh còn bi3n thái hơn.
Lăn lộn mệt mỏi.
Một đêm ngủ ngon, mặt trời lên cao cũng không tỉnh.
Cho nên Vưu Gia không biết hôm nay náo nhiệt cỡ nào.
Hai cái hot search:
—— Lục Quý Hành phát sóng trực tiếp
—— Chu Thiến hư hư thực thực bị cấm sóng.