Nói không nổi nữa.
Anh họ nhẹ một tiếng: “Hay là, hôm nay dừng ở đây nhé!”
“Đừng đừng đừng, anh đừng chạy mà!”
“Anh thẹn thùng cái gì!”
“Còn chưa ném xe lửa lên đâu!”
“Được rồi được rồi, không đùa anh nữa! Đừng có chạy, vất vả lắm mới chờ được anh phát sóng trực tiếp, nếu anh dám chạy em sẽ khóc cho anh xem.”
“Anh không cần nói cũng không cần làm gì cả, anh chỉ cần lẳng lặng ngồi đó, em có thể li3m màn hình cả ngày.”
Lục Quý Hành: “Ha.”
…
Trong đêm đen gió lớn này, chính thích hợp g.i.ế.c người cướp của.
Phòng cao nhất của khách sạn lớn ở thành phố Ân, Vưu Tĩnh Viễn xoa giữa mày, anh đang họp qua điện thoại, cái gọi là người hướng đến chỗ cao, nhưng ở càng cao sẽ phát hiện bên cạnh không có mấy ai, việc lại nhiều, chỉ càng mệt mỏi.
Nói tiếng người chính là: Một đống việc c.h.ế.t tiệt!
Người dưới không phải bằng mặt không bằng lòng thì chính là nịnh nọt, anh mà không nổi giận thì cả đám không ai chịu thành thật.
Một đám cáo già dẫn theo một đám hồ ly, chỉ biết làm trò gây họa cho anh, còn làm đến ra hình ra dáng.
Anh dựa lưng vào sô pha, hai chân bắt chéo, cả người tản ra khí tràng lạnh băng.
Trợ lý Văn Thanh ở bên cạnh run bần bật.
Con người tổng giám đốc Vưu chỗ nào cũng tốt, chỉ là tính cách này… Quá… Quá nóng nảy.
Bỗng có tiếng chuông cửa vang lên, anh ta thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội cúi cầu nói: “Tôi đi mở cửa.”
Sau đó bước đi như banh thoát khỏi trung tâm gió lốc.
Người tới là một cô gái, nếu trợ lý không nhận sai thì đây chính là nữ ba của đoàn phim [Thượng cổ chư thần khảo], hình như tên là Chu Thiến, suất diễn không nhiều lắm, thường xuyên mặc đồ diễn đứng ở một quan sát, rất ít nói, cảm giác tồn tại rất thấp.
Bây giờ cô ấy đã đổi sang đồ bình thường, một chiếc váy hai dây dài đến đầu gốc, tóc dài khoác trên vai, dáng vẻ này lại thành thuần quyến rũ hơn khi mặc đồ diễn vài phần.
Có thể làm minh tinh thì ít nhất là vẻ ngoài không có gì trở ngại, ngũ quan và dáng người của Chu Thiến có thể nói là suất sắc hơn mức bình thường, đại khái là tính cách có vấn đề cho nên không được nổi tiếng cho lắm.
Cô ấy hơi khom lưng, c ắn môi dưới nhẹ giọng nói: “Xin hỏi, tổng giám đốc Vưu có đây không?”
Đến, lại thêm một người…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-39.html.]
Mà, trợ lý cũng không có sở thích đi phỏng đoán một cô gái.
Anh ta chỉ hơi rũ mắt, hỏi một cách công thức: “Xin hỏi cô có chuyện gì quan trọng không? Cơ thể tổng giám đốc Vưu không tốt lắm, tối nay không gặp khách, xin lỗi.”
“… Vậy, nếu không tiện thì ngày mai tôi lại đến, làm phiền anh rồi.” Giọng nói của cô ấy mềm mềm yếu yếu, trái lại còn giống như thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Văn Thanh cảm thấy cô ấy không giống cô gái có tâm tư không tốt, bèn dịu dọng nói: “Tôi giúp cô đi hỏi chuyện, chờ một chút.”
“Cảm ơn.”
…
Vưu Tĩnh Viễn có chút ấn tượng với Chu Thiến, cô ấy là đồng nghiệp với Lục Quý Hành ở Thiên Duy, có hot nhẹ một thời gian, nhưng về mảng marketing của Thiên Duy quả thật một lời khó nói hết, bọn họ có khuyết điểm rất lớn trong việc quảng bá nghệ sĩ, quá mức chỉ biết cái lợi trước mắt, làm mai một không ít hạt giống tốt.
Chu Thiến rất có khả năng, chỉ là thiếu một Boss giỏi, một con đường phù hợp.
“Đưa cô ấy vào đi!”
…
Vưu Gia đi xuống lầu, bên dưới có một cửa hàng bánh ngọt, cô mua một phần bánh dâu tây, một phần bánh trà xanh phô mai, khi xách đồ ra ngoài, cô và một người đàn ông đi lướt qua nhau.
Lướt qua nhau hai giây, hai người đồng thời quay đầu lại.
“Cô Vưu!”
“Văn Thanh?”
Vưu Gia thầm hô to trong lòng: Không tốt, xong rồi, tránh không được!
Thấy Văn Thanh đồng nghĩa với việc Vưu Tĩnh Viễn đang ở cách đây không xa.
Quả nhiên mặt mày Văn Thanh lập tức trở nên hớn hở: “Cô cũng ở đây à! Thật trùng hợp, tổng giám đốc Vưu đang ở ngoài kia. Cô cũng biết con người anh ấy mà, rất cố chấp, vừa mới bị thương nhưng nói thế nào cũng không chịu đi bệnh viện, cô mau đi xem một cái đi1”
Tuy rằng Vưu Gia thường xuyên xù lông với ông anh trai nhưng nghe nói anh bị thương cô vẫn rất khẩn trương: “Sao lại bị thương?”
“Ai… Không, ngoài ý muốn, cô đi nhìn trước một cái đi! Tốt xấu cũng xử lý miệng vết thương giúp anh ấy một chút.” Văn Thanh thật sự không biết nên giải thích với Vưu Gia thế nào.
Chiếc xe Lexus chói mắt của Vưu Tĩnh Viễn đỗ ở bên ngoài, anh mệt mỏi dựa vào ghế sau, đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Khi Vưu Gia kéo cửa ngồi vào, anh hơi nghiêng đầu nhìn cô, mở mắt thấy cô thì ngạc nhiên nhướng mày hỏi: “Sao lại chạy đến đây?”
Tầm mắt Vưu Gia dừng trên tay anh, nhìn thấy mấy vết thương ghê người do vật sắc cứa vào, có lẽ là thủy tinh hoặc lưỡi d.a.o gì đó, cô lập tức nhíu mày: “Sao lại thành thế này vậy!” Cô lấy cồn và tăm bông trong hộp ra rửa miệng vết thương cho anh, nhưng tiếc là ở đây không có gì để băng bó.
“Anh lên phòng cùng em đi, em lấy bông băng băng bó cho anh.”
Vưu Tĩnh Viễn rút tay lại, vẻ mặt như lãnh đạo răn dạy cấp dưới: “Chuyện bé xé ra to cái gì! Em còn chưa trả lời anh đâu! Sao lại chạy đến đây.”
“Ha!” Vưu Gia chọc vào miệng vết thương của anh: “Sao anh lại đáng ghét như vậy! Bị thương đi tìm bác sĩ không tốt à? Nhiễm trùng thì phải làm sao! Chỉ biết cậy mạnh, anh cho rằng anh là tổng tài bá đạo à!”