Lục Quý Hành thật sự không nhìn được nữa.
Anh che miệng ho một tiếng: “Được rồi, nghe tôi nói.”
Bình luận nhất trí chuyển qua anh lần nữa.
“Vâng vâng vâng, nghe anh nói.”
“Anh đẹp trai, nghe anh hết.”
“Nói đi, anh muốn cưới em hay là muốn em gả cho anh, em thì sao cũng được ~”
“Ha ha ha lời hò hét đến từ người phát sóng trực tiếp!”
“Nói đi nói đi! Trước tiên khai ra anh thông đồng với nhân viên quản lý từ chỗ nào.”
“Thẳng thắn khoan từ, kháng cự nghiêm hình.”
…
Quy tắc của trang phát sóng trực tiếp này là: Fans có điểm cao nhất sẽ làm quản lý trưởng, quản lý trưởng có thể tự chủ lựa chọn mười hai quản lý lưu động, mọi người phải duy trì mỗi lần phát sóng trực tiếp có ít nhất bốn quản lý hoạt động, nếu trong mười hai quản lý này không có đủ bốn người hoạt động thì sẽ lâm thời bổ nhiệm thêm quản lý, quản lý được chọn này là do hệ thống tự động lựa chọn, thường là căn cứ vào cơ sở dữ liệu có sẵn, sẽ chọn ra người thứ hạng fans và số lần tặng quà.
Nhưng còn có một loại tình huống không chịu bất cứ hạn chế gì, đó chính là: Người phát sóng trực tiếp mời làm quản lý.
Khi Lục Quý Hành mời ai đó làm quản lý, trên khung bình luận sẽ có nhắc nhở: Lục Quý Hành trao tặng fans “Bà Lục” danh hiệu nhân viên quản lý.
Dòng bình luận này trôi đi rất nhanh, Vưu Gia cũng chưa chú ý đến, nhưng fans là cái gì, Holmes đó! Đôi mắt quá tinh, một giây là đủ để chụp hình. Nhóm fans mỗi người mười ý, thả bay óc sáng tạo, tâm hồn hóng chuyện thiêu đốt hừng hực, sau đó điên cuồng bình luận ép hỏi Lục Quý Hành, hỏi có phải anh trộm thông đồng với hoa cỏ ở đâu sau lưng họ không.
Lục Quý Hành chỉ thản nhiên nói một câu: Cái này, sau này sẽ nói chi tiết! Bây giờ không có gì để nói.
Anh còn đang suy nghĩ về chuyện công khai hay không công khai, có khả năng là mọi người đều thấu hiểu bao dung, sau đó thản nhiên tiếp xúc, anh không ngại chia sẻ với mọi người. Nhưng có một khả năng khác là Vưu Gia bị chú ý quá độ, nếu không khống chế được tình huống, rất có thể sẽ làm cô bị thương, chỉ riêng khả năng này cũng đủ để anh tạm thời không muốn công khai.
Lúc này quản lý trưởng kịp thời nhảy ra lên tiếng: Mọi người nghe lời, không hỏi việc tư nha!
Fans nói lời chọc cười, chẳng mấy chốc đề tài này đã bị vứt sau đầu.
Vưu Gia chột dạ sờ s0ạng mồ hôi, âm thầm chuồn đi chỗ khác!
Thoát ra, tháo tai nghe, đóng máy tính, liền mạch lưu loát.
Cô dùng khẩu hình nói với Lục Quý Hành ở đối diện: Em không chơi nữa, đi ra ngoài mua chút đồ ăn vặt đây, lát nữa em quay lại.
Quá k1ch thích, giống như công khai xử tội, làm cô sợ tới mức trán đổ mồ hôi.
Fans giới này đều là ma quỷ.
Lục Quý Hành ngước mắt, mày hơi nhíu lại, anh ngoắc ngón tay với cô, đầu ngón tay gõ nhẹ, ý bảo cô ngồi xuống đừng chạy loạn.
Vưu Gia nào có ngồi được, cô lắc đầu nhìn anh như cầu xin, lung lay ngón trở với anh: Em chỉ đi mười phút rồi về ngay.
Anh là Phát xít à! Sao độc tài thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-38.html.]
Ban đêm ở bên này vẫn đèn đuốc sáng trưng, bảo vệ tuần tra 24/24, khu phố khách sạn này lại là phố không ngủ, cô chỉ xuống nhà mua chút đồ ăn, như vậy thật là không có nguy hiểm gì.
Lục Quý Hành không có cách nào mới cô, anh tắt mic, đẩy cam sang hướng khác, lúc này mới lên tiếng dặn dò cô: Mang điện thoại theo, đừng đi xa.
Vưu Gia giơ tay ra hiệu OK với anh rồi chạy mất.
Khả năng cô không biết, hệ thống có một cái thao tác càng ác hơn chính là khi nhân viên quản lý online hoặc offline thì đều có thông báo nhắc nhở.
Khi Vưu Gia bỏ chạy, đám người phía dưới lập tức nhao nhao.
“Xong rồi, dọa bà Lục chạy mất rồi!”
“Tay Nhĩ Khang, cô mau trở lại đi!”
“Anh, cái này không phải bọn em sai, là bàn phím tự động tay, bọn em không định dọa cô ấy chạy mất.”
“Ai nha, nhất định là do chúng ta quá nhiệt tình.”
….
Trong lúc bình luận đổ xô như gió bão, chợt một đợt sóng bình luận khác ập tới—
“Anh, anh khai nhanh anh đang xem cái gì!”
“Này này, nhìn bọn em, anh nhìn chỗ nào đấy!”
“Gì? Anh còn tắt mic!”
“Anh còn đẩy cam sang bên!”
“Ai u mẹ tôi ơi! Con trai lớn không hỏi mẹ! Thầy Lục anh học hư! Anh nói anh đang ở bên ai đó!”
“Chắc chắn không phải trợ lý, thầy Lục của chúng ta không có trợ lý, chẳng lẽ là mới tuyển?”
“Cũng chắc chắn không phải anh Mạch, anh Mạch vừa nới nói trên Weibo là đang trên xe mà!”
“Đêm đen gió lớn! Khi mà gian tình nảy sinh, nhãi con nhà chúng ta làm chuyện mà người trưởng thành nên làm…”
“Ai u, đau lòng đến mức không thể hít thở.”
…
Lần phát sóng trực tiếp không hề chuẩn bị trước này cũng bất chợt bị lượng lớn fans vây công một cách bất ngờ, Lục Quý Hành không nói được cái gì, thỉnh thoảng nhướng mày, thỉnh thoảng gật đầu, cũng không biết là đang làm gì, hoàn toàn sắm vai linh vật ngồi ở đó.
Vốn là anh muốn fans tìm đề tài để anh tâm sự, kết quả chính các cô ấy tự tìm cái chơi, căn bản không ai rảnh lo anh.
Lục Quý Hành là người kiệm lời, cái này càng khiến anh không có lời gì để nói.
Fans ném quà oanh tạc anh, khắp khung bình luận đều là đủ loại đồ vậy, còn có fans cứ a a a a mãi không thôi.
Lục Quý Hành: “….”