Thật sự rất vui.
Vưu Gia chụp ảnh gửi cho Chu Dương xem: “Em mua quà cho chị, thấy cái roi da kia không? Làm từ da trâu đấy, tua rua được tết thủ công, thân roi có gai mềm, đuôi roi có chuông, có phải cảm thấy rất được không?”
Đối với một cô gái ham thích tiểu thuyết tổng tài bá đạo không thể kiềm chế được như Chu Dương, Vưu Gia cảm thấy cô ấy nhất định sẽ thích.
Chu Dương gửi lại sáu dấu chấm.
“……”
Sau đó cô ấy thành khẩn phát biểu ý kiến của mình: “Nếu chị để một cái roi da như vậy ở trong nhà, người không biết còn tưởng chị có ham mê đặc biệt gì…”
Vưu Gia vốn tưởng tượng ra hình ảnh nữ hiệp tay cầm roi da, tư thế oai hình hiên ngang, nhưng bị cô ấy nói như vậy, cũng lập tức biến tướng sang cái khác.
“Chị… Tư tưởng rất xấu xa.”
Chu Dương tặc lưỡi: “Đêm nay lúc ngủ em đặt cái này ở đầu giường, em đừng nói gì cả, để xem Lục Quý Hành có ý tưởng gì không.”
Vưu Gia: “… Xuống địa ngục đi!”
Cô lại không ngứa da.
Chu Dương cười ha ha, tưởng tưởng một chút thôi là đã cảm thấy muốn xịt m.á.u mũi, chỉ là cái cơ thể nhỏ bé kia của Vưu Gia, không biết có chịu được không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-36.html.]
Haizz…
Cuộc nói chuyện không đứng đắn kết thúc, Vưu Gia thành công gửi gắm bảo bối của mình cho Chu Dương, bởi vì cô không có nhà nên đã cho dì giúp việc nghỉ, đành phải gửi hết đồ đến chỗ Chu Dương nhờ cô ấy nhận giúp.
Chu Dương nói cho cô biết tin tức về vụ làm loạn ở bệnh viện: “Viên trưởng của chúng ta kiên cường lắm, nói tuyệt đối không cổ vũ cho loại tác oai tác quái này, báo cảnh sát rồi, bây giờ cảnh sát đang điều tra lấy bằng chứng, vốn dĩ nói để em về phối hợp điều tra, nhưng bà cụ đột nhiên qua đời, nhà kia đang lùng sục em khắp nơi đấy! Nói cái gì mà g.i.ế.c người thì đền mạng, nợ m.á.u trả bằng máu, mẹ ơi, y như điên rồi. Thật là đáng sợ. Viện trưởng nói tạm thời em đừng về, chờ xử lý xong chuyện này lại nói.”
“… Này cũng quá… Như là quay phim truyền hình.” Vưu Gia không thể tin tưởng, chỉ có thể nói như vậy.
“A, cuộc sống còn đặc sắc hơn phim nữa… Thôi, không nói với em loại tư tưởng này. Thật không đành lòng ô nhiễm tâm linh đơn thuần của em, em cứ thỏa sức chơi đi! Không phải đi cùng Lục Quý Hành à? Coi như đi tuần trăng mật lần thứ hai!” Chu Dương tấm tắc hai tiếng: “Thật tốt quá!”
Vưu Gia không biết tình huống ở bệnh viện thế nào, nói thật đây là lần đầu cô gặp phải chuyện thế này, bây giờ nghĩ lại là nhớ đến bà lão thường xuyên mơ màng rung chuông gọi y tá và bác sĩ, nói chỗ này không thoải mái, chỗ kia không thoải mái, luôn không có người ở bên, rất hiếm khi Vưu Gia nhìn thấy người nhà đến, lần nào cũng là y tá gọi điện thoại báo viện phí thiếu, dùng dằng đến đêm khuya mới thấy người, đến nơi thì hùng hùng hổ hổ quát y tá, nói bệnh viện lòng dạ hiểm độc, chỉ biết lừa tiền.
Có vài y tá bị mắng khóc, nói lý thì nói không được, nói thế nào cũng khăng khăng là bệnh viện ác độc lừa tiền người khác, giải thích cũng uổng phí, người ta căn bản không nghe. Huống đồ đối phương thuần túy muốn trút giận, không phải muốn nghe lời giải thích gì cả.
Người khi xấu đến một mức độ nhất định liền có loại đáng ghét như tường đồng vách sắt, xấu đến thuần túy đáng giận, giới hạn của bạn không thấp như người ta, bạn không ác như người ta thì phần lớn thời gian, ngoài chuốc lấy một bụng tức thì không có cách gì cả. Cách tốt nhất chính là không để ý tới, nhưng không dưng bị mắng một trận, ai cũng không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Khi đó Vưu Gia ngóng trông bà cụ sớm xuất viện, mấy y tá thấy bà cụ đáng thương, thường xuyên lén lút chăm sóc hơn bình thường, không ngờ sau đó người nhà cảm thấy để bà cụ ở bệnh viện khá tốt, tuy rằng tốn nhiều tiền hơn nhưng không phải không trả được, còn tiết kiệm sức lực và thời gian, cho nên sống c.h.ế.t không chịu xuất hiện.
Làm căng đuổi đi cũng không được, người nhà luôn nói bệnh chưa khỏi, vì đề phòng bất trắc, vẫn nên ở lại vài ngày thì hơn, chẳng may về nhà sớm rồi xảy ra chuyện gì thì bệnh viện có chịu trách nhiệm không?
Mấy bác sĩ nghĩ cách giúp bác sĩ chủ trị, nói ông ấy kê loại thuốc nhập khẩu đắt tiền, mấy loại thuốc người nhà không mua được, để anh ta phải bỏ nhiều tiền, anh ta sẽ tự khắc đưa mẹ về.
Nhưng loại chuyện thiếu đạo đức này, nào có bác sĩ đứng đắn nào làm ra được, huống hố chẳng may sau này xảy ra chuyện gì, người nhà làm loạn lên, người xui xẻo vẫn là bác sĩ chủ trị.